nuithienan

Núi Thiên Ấn – Quảng Ngãi.

 Kỳ 9:

Hồi thứ tư

Hoàng Kim Môn bán buôn hàng quốc cấm

Trại Ức Trai bày kế bắt gian thương.

*

Lại Dương Giang là con sông huyết mạch của huyện Bồng Sơn. Sông nhận nước từ hai nguồn An Lão và Kim Sơn đưa xuống đồng bằng, chảy qua thủ phủ Lại Khánh ở bờ nam, thị trấn Bồng Sơn ở bờ bắc, rồi như một dải bạc lớn lấp lánh đổ ra biển Đông tại cửa An Dũ. Cửa An Dũ tuy không sầm uất bằng cửa Hội An và cửa Nước Mặn nhưng thuyền bè luôn ra vào tấp nập, mang hàng vào huyện lỵ ở bến Lại Dương gần thị trấn Bồng Sơn và chở những mặt hàng sản xuất tại Bồng Sơn đi khắp nơi trong nước. Trên một cồn cát tại cửa biển, phủ Chúa Nguyễn cho thiết lập một trạm kiểm soát do quan Tuần nha canh giữ cửa biển. Trên bờ lại có một trạm thuế do quan Đồn thủ đứng đầu, đảm nhiệm việc thu thuế những chuyến tàu chở hàng ra vào huyện.

Đêm hôm đó, một đoàn tàu lớn gồm năm chiếc của một chủ buôn ở Gia Định mang hàng từ miền Nam ra bán và mua hàng đặc sản của Bồng Sơn vào lại Gia Định đang dừng tại trạm thu thuế để làm thủ tục xuất cảng. Viên Đồn thủ cửa An Dũ bảo người đại diện đoàn tàu:

– Thuyền chủ cho tôi xem danh sách kê khai tất cả những mặt hàng mà đoàn tàu chở đi trong chuyến này. À, xin lỗi tôi phải xưng hô thế nào?

Người đại diện đoàn tàu tuổi trạc bốn mươi, điệu bộ có chút ngang tàng đáp:

– Tôi là Lại Thừa Ân. Đây là danh sách hàng hóa của chuyến hàng. Đồn thủ mới thuyên chuyển về đây phải không? Tôi gọi ông thế nào?

– Vâng, tôi mới được lệnh thuyên chuyển về đây. Ông cứ gọi Thủ Phong là được rồi.

Thủ Phong nói xong cầm tờ hóa đơn ghi danh mục hàng hóa đọc thật kỹ.

– Ở đây liệt kê toàn là những thứ nông lâm sản bình thường sản xuất ở Bồng Sơn này, không có gì quí giá cả. Có điều tôi là người mới nhận nhiệm vụ nên phải thi hành đúng theo luật pháp của phủ Chúa. Tôi xin phép được xuống thuyền kiểm tra qua hàng hóa để tính thuế.

Lại Thừa Ân nghe viên Đồn thủ đòi kiểm tra hàng hóa thì thoáng giật mình. Hắn ta vội nói:

– Đồn thủ mới về nên không biết, hãng Diệp Sanh Ký chúng tôi đã buôn bán với địa phương này nhiều năm, hàng hóa kê khai đều đúng sự thật, chưa bao giờ trái phạm cả. Đồn thủ thông cảm bỏ qua việc kiểm tra, chúng tôi là những người biết điều phải quấy mà.

Trong khi nói, hắn nhấn mạnh ba chữ “Diệp Sanh Ký” như thể để thị uy với viên Đồn thủ trẻ mới về này, ngay cả mấy từ “biết điều phải quấy” cũng là tiếng lóng của giới thương buôn tỏ ý rằng sẵn sàng đút lót cho quan chức cầm quyền. Thủ Phong nói với vẻ mặt tỉnh bơ:

– Tôi có nghe nói đến việc buôn bán lớn của Diệp Sanh Ký các ông với địa phương này, tôi còn có cả hàng chục cái hóa đơn thuế và danh mục hàng hóa các chuyến buôn trước đây của các ông nữa kìa, nhưng ông cũng nên biết luật pháp là luật pháp. Ông đưa tôi xuống thuyền kiểm tra đi.

Thấy nét mặt thản nhiên và cương quyết của viên Đồn thủ trẻ, Thừa Ân toan nổi nóng nhưng kịp dằn lại bằng thái độ nhỏ nhẹ:

– Chúng tôi không khai gian đâu. Chúng tôi xin nộp tiền thuế cho chuyến hàng ngay bây giờ để xuất bến cho kịp con nước xuống. Mong Đồn thủ thông cảm cho.

Hắn lấy từ trong túi ra hai túi tiền trao cho Thủ Phong:

– Đây là khoản tiền nộp thuế. Còn cái này là món quà làm quen của chúng tôi với ngài Đồn thủ.

Đồn thủ Phong lắc đầu:

– Tôi đã nói khi chưa kiểm tra hàng hóa thì tôi không thể thu tiền thuế. Biết bao nhiêu mà thu chứ? Còn món quà làm quen kia ông cất đi. Tôi làm việc cho phủ Chúa đã có bổng lộc của triều đình rồi. Tôi không quen nhận quà cáp. Đi!

Nói xong, chàng đứng lên bước ra khỏi phòng thuế và bảo bốn tên lính đang có mặt bên phòng đợi:

– Các anh theo tôi xuống kiểm tra các thuyền này!

Lại Thừa Ân thấy thế bèn chạy nhanh theo kéo tay áo của Thủ Phong:

– Đồn thủ thông cảm, tôi đã nói là chúng tôi cần phải xuất bến ngay cho kịp. Chúng ta ngồi lại nói chuyện phải quấy với nhau có được không?

Hắn dúi nhanh vào tay viên Đồn thủ một túi vàng nhỏ. Chiếc túi khá nặng. Thủ Phong vẫn vờ như không, ra hiệu cho bọn lính xuống thuyền. Thừa Ân biết đã hết cách, hắn nhảy tới phía trước đứng chặn ngang lối xuống thuyền:

– Khoan đã! Diệp Sanh Ký từ lâu ra vào buôn bán ở đây chưa bao giờ bị khám xét cả! Đồn thủ muốn xét gì thì hãy đợi chúng tôi mời quan trên huyện xuống đây rồi mới được lên thuyền.

Thủ Phong mỉm cười:

– Diệp Sanh Ký các ông là ai mà không cho người thừa hành của triều đình xuống thuyền khám xét? Các ông cứ đi gọi quan huyện đến đây đi, còn việc khám xét là việc của trạm thuế, chúng tôi vẫn phải tiến hành. Mời ông tránh sang bên cho.

Đồn thủ Phong bước thẳng tới, đưa tay gạt Lại Thừa Ân sang một bên. Thừa Ân lúc này đã không còn nhịn được nữa, bản tính ngang ngược, kẻ cả của hắn nổi lên. Thấy Thủ Phong đưa tay ra gạt, hắn chụp nhanh cánh tay chàng định bẻ quặt ra sau có ý trừng trị cho tên Đồn thủ ngốc nghếch này một trận. Nhưng đòn của hắn chưa đến nơi thì Thủ Phong đã vội thu tay về rồi nhanh chóng đổi thành thế Cầm Nã chộp lại cánh tay hắn. Thừa Ân giật mình, hạ vội cánh tay xuống dưới để thoát khỏi cú chộp của Thủ Phong. Sau đó, hắn lật ngang sống bàn tay, phạt ngang vào bụng chàng đồng thời tay trái điểm vào huyệt khúc trì ở khuỷu tay của chàng. Thủ Phong miệng vẫn điểm nụ cười, cong người hóp bụng vào để né cú phạt ngang của Thừa Ân, cùng lúc đó tay phải xoay nhanh thành một vòng tròn tránh khỏi đòn điểm huyệt, đồng thời, chém mạnh tay xuống huyệt kiên tỉnh trên vai phải của Thừa Ân. Động tác né tránh và lối ra đòn vừa thần tốc vừa đẹp mắt của Thủ Phong khiến cho Thừa Ân không sao tránh kịp. Trúng cú chặt đó khiến cả cánh tay của Thừa Ân bị tê liệt, buông xuống xụi lơ. Hắn vô cùng kinh ngạc trước lối xuất thủ nhanh như sấm chớp của viên Đồn thủ trẻ tuổi này. Từ khi học võ đến nay, lênh đênh sóng nước đó đây, từng trải rất nhiều trận đánh nhưng trước giờ hắn chưa lần nếm mùi thất bại. Và hắn không thể nào tin được có ngày lại có người đánh bại hắn một cách dễ dàng như vậy, mà người đó lại chỉ là một tên Đồn thủ trẻ mặt còn búng ra sữa. Hắn đứng lặng im há hốc mồm. Thủ Phong miệng vẫn điểm nụ cười, nét mặt thản nhiên như không tiếp tục dẫn lính xuống thuyền khám xét.

Biết mình không phải là đối thủ của viên Đồn thủ, Thừa Ân vội ra lệnh cho một tên thủ hạ:

– Ngươi đến Hoàng Kim Môn báo cho lão Trần Đại Chí ngay! Bảo hắn mau thu xếp cho ổn. Đi nhanh lên!

Sau khi lật tung tất cả hàng hóa trên năm chiếc thuyền, viên Đồn thủ liền cho niêm phong lại rồi ra lệnh kéo thuyền vào trong một cái đầm thiên nhiên được tạo bởi những cồn cát giữa cửa biển. Xong đâu đấy, chàng giao cho viên Tuần nha canh giữ. Rồi Thủ Phong mời Lại Thừa Ân vào phòng làm việc. Chàng nói:

– Qua kiểm tra hiện vật, như ông đã thấy, Diệp Sanh Ký của các ông đã phạm tội khai man thuế lại cả gan buôn bán hàng quốc cấm. Ở đây, ngoài một số gỗ quí như giáng hương, trắc, cẩm lai mà các ông buôn lậu còn có rất nhiều gỗ giá tỵ dùng làm báng súng. Loại gỗ này rất hiếm, nó là hàng đặc sản của phủ Chúa dùng để trao đổi mậu dịch với các nước Tây phương. Các ông chẳng những khai thác lậu mà còn dám trốn cả thuế. Tội này nặng lắm đấy. Chưa kể còn có cả năm cặp ngà voi lớn và cả tạ trầm hương nữa.

Lại Thừa Ân ngồi nghe viên Đồn thủ kê ra những tội lớn mà mặt hắn vẫn tỉnh bơ, lại còn tỏ vẻ khinh khỉnh xem thường. Thủ Phong nhìn thấy vẻ mặt đó tức giận mắng thầm trong bụng: “Bọn ngươi chắc là ỷ vào thế lực quan địa phương ở đây nên tỏ ra xem thường tên Đồn thủ nhỏ bé này chứ gì? Ta mà không cho bọn ngươi vào tù thì ta không phải là Đoàn Phong! Đợi đấy!”. Lòng nghĩ vậy nhưng chàng vẫn giữ nét mặt thản nhiên nói tiếp:

– Tôi còn giữ đây mười cái hóa đơn thuế từ những chuyến buôn trước kia của Diệp Sanh Ký, cứ như tình hình chuyến này thì mười chuyến trước chắc là các ông cũng vi phạm y như thế. Hà, lần này Diệp Sanh Ký các ông phải đóng đủ tiền thuế cho mười một chuyến, cộng thêm tiền phạt. Đó là về hàng hóa, còn về nhân sự thì tạm thời tôi phải giữ các ông lại chờ quan trên xét xử.

Thừa Ân nghe nói đến việc giam giữ người thì giật thót mình la lớn:

– Ông nói sao? Ông định bắt giữ chúng tôi à?

Đoàn Phong đáp, giọng chắc nịch:

– Đúng, chiếu theo luật thuế hiện hành thì hàng hóa khai man đều bị tịch thu, cho nên số gỗ, ngà voi và trầm hương này sẽ bị thu hồi để sung vào công quĩ. Và theo hình luật của Hình bộ thì những kẻ phạm pháp như các ông ít nhất cũng phải đeo gông một năm.

Khuôn mặt Thừa Ân đỏ tía lên vì giận, hắn gân cổ cãi:

– Ta làm gì mà đeo gông một năm? Bất quá ta nộp đủ tiền thuế theo đơn thuế hiện hành cho ngươi là cùng chứ gì!

Đoàn Phong điềm nhiên:

– Trên thực tế nếu thu đủ thuế thì các ông phải nộp thuế cho chuyến hàng này là 1.800 quan. Vậy mà các ông khai gian trên giấy tờ để chỉ nộp 500 quan thôi. Chà! Các ông mua bán kiểu này hẳn là giàu có lớn rồi phải không? Hàng này là do Hoàng Kim Môn cung cấp cho các ông phải không?

Thừa Ân gắt giọng:

– Ở cái xứ này còn ai có thể cung cấp nổi hàng cho Diệp Sanh Ký chứ? Ngươi biết rồi còn hỏi làm gì?

Đoàn Phong vẫn từ tốn:

– Hắn là chủ mưu cung cấp hàng lậu. Nếu các ông đeo gông một năm thì hắn phải đeo lâu gấp đôi.

Lại Thừa Ân tức đến lộn ruột nhưng chẳng biết làm thế nào. Hắn rủa thầm: “Tổ bà thằng nhóc con ngu ngốc này, rồi mày xem tụi ông ngồi tù hay mày về nhà cắm câu cho biết!”

***

Cũng trong buổi sáng sớm ngày hôm đó, một đoàn thuyền buôn năm chiếc đang đậu tại cửa sông Đại Cổ Lũy ở Quảng Ngãi để làm thủ tục xuất bến. Viên Đồn thủ cửa biển chăm chú đọc tờ hóa đơn kê khai hàng hóa trên năm chiếc tàu rồi ngẩng mặt lên hỏi người đại diện đoàn tàu buôn:

– Trong hóa đơn liệt kê toàn là hàng nông lâm sản, không có gì nặng lắm mà sao tôi thấy những chiếc thuyền của các ông khẳm sâu quá vậy? Còn hàng gì khác trên đó nữa không? Vàng chẳng hạn? Chỉ có vàng mới làm cho tàu khẳm sâu đến như thế. À, tôi gọi ông thế nào?

Người đại diện đoàn tàu cười nói:

– Tôi là Đồng Bách. Ngài Đồn thủ khéo nói đùa quá. Chúng tôi ước gì có vàng để chở cho khẳm thuyền. Chẳng có gì khác trên thuyền ngoài số hàng đã kê khai đâu ạ. Thuyền khẳm có lẽ là do số đường phèn đó mà. Đường phèn Quảng Ngãi quả nhiên tốt thật, người dân Gia Định rất chuộng đường ở đây mang vào. Diệp Sanh Ký chúng tôi lâu nay làm ăn uy tín, không dám làm bậy đâu mà. Ngài Đồn thủ mới thuyên chuyển về đây à? Xin lỗi chúng tôi phải gọi ông thế nào?

Viên đồn thủ đáp:

– Đồn thủ Hiến, hay Thủ Hiến cũng được.

Đồng Bách cười vui vẻ:

– Hân hạnh được biết ngài. À, chúng tôi có món quà gọi là làm quen với vị tân Đồn thủ. Xin Đồn thủ nhận cho, gọi là chút đỉnh lấy thảo ấy mà.

Vừa nói hắn vừa lấy ra một túi bạc khá nặng để lên bàn rồi đẩy về phía viên Đồn thủ.

– Ngài Đồn thủ còn trẻ, tướng mạo lại nho nhã, sáng sủa thông minh, sao không ra tranh chiếm bảng vàng mà lại về chi cái xứ hẻo lánh này cho cực thân vậy? Còn đây là tiền đóng thuế cho chuyến hàng.

Hắn lấy thêm một túi bạc nữa đặt trên bàn. Thủ Hiến đẩy hai túi bạc trả lại cho Đồng Bách.

– Ở đời học tài thi phận mà. Thi rớt mãi cũng phải chui đi kiếm việc gì đó để nuôi thân chớ. Gởi lại ông cái này. Tôi một thân một mình, làm việc đã có bổng lộc của triều đình. Chuyện quà cáp tôi không quen. Còn tiền thuế đợi tôi kiểm tra hàng xong đã.

Đồng Bách cười cầu tài:

– Trước không quen sau sẽ quen. Có gì đâu, chỉ là chút đỉnh cho dễ nói chuyện thôi mà.

Thủ Hiến vừa đứng lên vừa nói:

– Ông cất đi. Bây giờ tôi phải kiểm tra số hàng trên thuyền của ông để làm thủ tục thu thuế.

Nói xong chàng cầm sổ sách bước ra cửa. Đồng Bách hoảng kinh chạy lại nắm cổ tay viên Đồn thủ trẻ:

– Khoan đã! Từ từ nói chuyện rồi mọi việc sẽ đâu vào đó mà. Diệp Sanh Ký chúng tôi buôn bán lâu nay với địa phương này chưa bao giờ để xảy ra rắc rối đến độ phải phiền đến Đồn thủ khám xét cả. Ngồi lại nói chuyện phải quấy với nhau có phải là hay hơn không?

Đồng Bách kéo Thủ Hiến lại, bàn tay hắn cứng như sắt nguội, tay kia hắn móc ra một túi tiền lớn hơn dúi vào tay chàng. Thủ Hiến giả vờ ngạc nhiên hỏi lớn:

– Này! Ông làm cái trò gì vậy? Tôi đã nói là tôi không quen nhận quà cáp gì ráo trọi. Ông buông tay tôi ra, tôi phải thi hành nhiệm vụ.

Dứt lời, chàng xoay tay dùng thế Cửu Chuyển Đơn Thần hất mạnh. Cả cánh tay của chàng mềm như bông gòn, trơn tuột như lươn vụt ra khỏi bàn tay sắt nguội của Đồng Bách một cách dễ dàng. Trước sự kinh ngạc của hắn, Thủ Hiến ung dung bước ra cửa nói với mấy tên lính đang túc trực:

– Chúng ta xuống khám thuyền đi!

Đồng Bách vội chạy theo rào trước mặt họ, đưa tay cản đường:

– Khoan đã! Các ông muốn xét thì mời thượng cấp của các ông đến đây mà xét. Thuyền của Diệp Sanh Ký đâu phải hạng thường mà để bọn lính các ông xông lên vô cớ.

Thủ Hiến cười lớn:

– Diệp Sanh Ký các ông là ai mà không để cho bọn lính chúng tôi lên xét? Ông muốn mời thượng cấp nào thì mời đến đây đi! Chúng tôi phải thi hành nhiệm vụ của mình. Ông tránh ra cho.

Đồng Bách đứng nguyên tại chỗ gằn giọng:

– Tôi đã nói các ông hãy đợi thượng cấp của các ông đến đây rồi mới được quyền xét. Ông nghe chưa?

Thủ Hiến nạt lớn:

– Ông dám ngăn cản người phủ Chúa thi hành nhiệm vụ ư?

Chàng đưa tay đẩy Đồng Bách sang bên. Cú đẩy trông rất nhẹ nhàng nhưng đã khiến cho thân hình hộ pháp của Đồng Bách phải lui lại hai bước. Hắn thất kinh vội vàng trụ bộ đứng vững lại. Sau đó, hắn vừa xỉa thẳng ngón trỏ của mình vào mặt Thủ Hiến vừa quát:

– Ngươi đúng là trẻ người non dạ, chẳng biết điều tí nào. Ngươi dám động đến ta à?

 Khi bàn tay của hắn đưa đến gần mặt Thủ Hiến thì liền biến đòn thành cái tát thật nhanh vào mặt chàng. Hắn đinh ninh với cú đánh thần tốc này chắc chắn địch thủ phải trúng đòn. Hắn định dạy cho tên nhóc con trước mặt mình một bài học khôn khi ra đời làm việc. Ngờ đâu hắn xuất thủ đã nhanh mà Thủ Hiến còn nhanh hơn. Như đoán biết trước được cách ra đòn của địch thủ, nhanh như chớp bàn tay chẳng khác nào con rắn uốn mềm quanh bàn tay của Đồng Bách rồi trườn tới. Bỗng một tiếng “bốp” vang lên. Chưa kịp nhận ra Thủ Hiến xuất chiêu thế nào thì hắn đã thấy mặt mình bị trúng một cái tát nảy lửa. Hắn bật người ra sau loạng choạng mấy bước và cảm thấy vô cùng kinh ngạc vì mình là người ra tay trước mà lại bị đòn. Cú đánh thật ngoài sức tưởng tượng của hắn.

Vốn là tay lão luyện, Đồng Bách vội lướt tới, tay phải ra chiêu Mãnh Hổ Thôi Tâm đấm mạnh vào ngực Thủ Hiến một cú như trời giáng. Trước đòn đánh sấm sét đó, chỉ thấy Thủ Hiến đưa cánh tay uyển chuyển nương sát vào tay đối thủ rồi gạt ngang. Điều bất ngờ là trông động tác của Thủ Hiến rất nhẹ nhàng nhưng cánh tay vũ bão của Đồng Bách lại bị gạt đi rất xa. Tiện đà, Thủ Hiến tát thêm một cái nữa vào mặt Đồng Bách. Nhất thời khinh địch, Đồng Bách bị trúng liền hai cú tát nên mặt đã đỏ bừng lên như gấc chín. Hắn vừa kinh hãi vừa hổ thẹn la lớn:

– Miên quyền quả nhiên lợi hại! Khá lắm, đỡ tiếp đây!

Xông người tới trước, chân chuyển tấn Đại Mã, song quyền của Đồng Bách sử dụng theo lối Trường Kiều đồng thời đánh ra liên tục, tấn công khắp các bộ vị từ bụng lên tới mặt đối phương. Những cú đấm rít gió vù vù mang theo một kình lực khủng khiếp. Thủ Hiển nhìn chiêu thức của Đồng Bách thì nhận ra ngay hắn đang sử dụng quyền pháp của Nam Thiếu Lâm Trung Hoa. Biết hắn đã tức giận đến cực điểm nên mới ra đòn chí mạng như thế, chàng liền thi triển Miên quyền theo nguyên tắc “tứ lạng bát thiên cân” (bốn lạng đẩy ngàn cân), dùng nhu lực mượn sức của đối phương để giải tỏa lực của chính hắn. Tay chàng nhẹ nhàng xoay chuyển, gạt từng cú đấm một của Đồng Bách đồng thời chân bước thoái bộ rồi nhảy thoát ra sau. Tuy đỡ được hết được mấy đường quyền nhưng cánh tay của chàng cũng thấm đòn đau buốt. Chàng bèn nói lớn:

– Kim Cương quyền quả nhiên danh bất hư truyền! Anh bạn là người của Kim Cương Môn ở Giản Phố Châu à?

– Kiến thức khá lắm! Biết ta rồi thì cũng nên biết điều mà làm việc.

– Ta còn chưa ra tay mà. Ngươi chuẩn bị đi.

Đưa xấp giấy tờ cho tên lính, Thủ Hiến dịch người tới, bàn tay phải mở rộng dùng cùi tay nhẹ nhàng nhắm vào cằm đối phương đánh tới, tay trái thì xoay vòng vỗ luôn vào hông địch thủ. Đồng Bách biết cú đánh của Thủ Hiến tuy trông nhẹ nhàng nhưng hàm chứa một sức mạnh vô cùng lợi hại nên vội xuất cương quyền ra đỡ. Thủ Hiến di động thân ảnh nhẹ nhàng uyển chuyển quanh người Đồng Bách, hai tay một trầm một bổng, một hư một thực, một tả một hữu tấn công một cách liên hoàn, liên miên bất tận tạo thành một bức màn với hàng trăm bàn tay bao trùm các bộ vị trên người của hắn khiến hắn không biết đâu là cú đánh thật, đâu là ảnh giả của bàn tay. Hắn định thần, chân bước theo cửu cung bộ pháp, cương quyền phóng ra vun vút vừa đỡ đòn vừa tấn công mạnh vào những bàn tay của Thủ Hiến với dụng tâm dùng sức mạnh cương quyền chấn gãy bàn tay đối phương. Nhưng bàn tay của Thủ Hiến như những con rắn tinh khôn uốn lượn theo những cú đấm của địch thủ, vừa gạt đòn vừa tấn công liên tục khiến Đồng Bách dù đã tung ra hằng trăm cú đấm mà không trúng đích được lần nào. Trái lại, vì dùng sức quá nhiều nên sau một lúc giao thủ, trên trán hắn đã lấm tấm những giọt mồ hôi, hơi thở bắt đầu nặng nhọc.

Vốn là người nhiều kinh nghiệm chiến đấu nên biết rằng nếu kéo dài trận đấu thì mình sẽ bị kiệt sức, Đồng Bách quyết định thay đổi cách đánh. Thay vì phòng thủ, hắn chuyển sang thế tấn công. Hắn hét lớn một tiếng, tung mạnh hai cú đấm thôi sơn vào Thủ Hiến. Hai bàn tay Thủ Hiến vẫn như hai con rắn uyển chuyển quấn theo cánh tay Đồng Bách rồi xô dạt sang ngang, sau đó vỗ nhanh vào ngực đối thủ một cú. Đồng Bách chuyển bộ, chân trái lui về sau một bước né đòn rồi bất thình lình hạ thấp bộ chân thật nhanh, người chồm tới trước, hai tay đánh thốc từ dưới lên hạ bộ địch thủ theo thế Huỳnh long quyển địa. Cú đánh vừa bất ngờ vừa tàn độc đó khiến Thủ Hiến vội vàng đảo bộ tháo lui. Chớp lấy thời cơ, Đồng Bách bước nhanh chân trái tới trước, vẫn giữ người ở tư thế hạ bàn, hai tay chập vào nhau đâm thẳng vào hạ bộ địch thủ theo thế Phi tiễn xuyên dương, sau đó biến hai bàn tay thành hổ trảo móc ngược ra hai bên. Đòn đánh hiểm độc vô cùng, nếu trúng phải đòn này thì hạ bàn của Thủ Hiến sẽ vỡ nát. Nhưng chàng đã kịp tung người vút lên cao, uốn mình vọt thật nhanh ra phía sau lưng địch thủ bằng một thân pháp nhẹ nhàng tuyệt đẹp. Đồng Bách lỡ đà nên phải vội vàng dùng chân phải làm tâm, thọc dài chân trái ra xoay người quét mạnh một vòng vào chân đối phương. Dù dốc toàn lực nhưng hắn vẫn chậm hơn một tích tắc. Thủ Hiến thừa biết hắn sẽ phải dùng đến chiêu thức đó để vừa tấn công vừa bảo vệ sau lưng mình nên khi đáp xuống chàng đã bước xéo liền hai bước. Ngay khi Đồng Bách xoay người thì chàng đã ở ngay sau lưng, đưa tay vỗ thật nhanh vào huyệt tâm du của hắn. Bị vỗ trúng huyệt đạo ở lưng, chân khí trong người Đồng Bách tản mác, hắn khụy người trên hai đầu gối, hơi thở nặng nhọc, hai tay chống xuống đất, đầu cúi gằm trông rất thảm não. Hắn có cảm giác tức tối đến nghẹt thở vì không cam tâm thất bại trước một tên Đồn thủ trẻ nít, vóc dáng như một gã thư sinh trói gà không chặt này. Thủ Hiến bước tới đỡ hắn đứng lên:

– Bây giờ ta xuống khám thuyền được chưa?

Đồng Bách xuôi xị:

– Tùy ngươi!

Hắn quay lại dặn nhỏ gì đó với một tên thuộc hạ rồi uể oải bước theo Thủ Hiến và mấy người lính xuống thuyền.

***

Nghe báo tin, Trần Đại Chí hết sức ngạc nhiên, hắn vội vàng cùng hai đệ tử phóng ngựa xuống ngay cửa An Dũ. Hắn xồng xộc bước vào phòng thuế, nhìn thấy Lại Thừa Ân nét mặt hầm hầm đang ngồi trên ghế trước bàn làm việc, đối diện với gã là một thanh niên lạ mặt mà hắn chưa gặp bao giờ. Hắn hỏi Thừa Ân:

– Có chuyện gì vậy?

Thừa Ân hất mặt về phía Đoàn Phong giọng gay gắt:

– Hắn khám thuyền, tịch thu toàn bộ hàng hóa còn đòi bắt giam ta nữa. Ngươi lo mà giải quyết đi.

Đại Chí quay sang Đoàn Phong:

– Xin hỏi anh bạn là ai, tôi chưa được biết?

Đoàn Phong nhìn hắn bằng tia mắt lạnh rồi chậm rãi đáp:

– Tôi là Đồn thủ ở đây. Ông là Trần Đại Chí ở Hoàng Kim Môn, người cung cấp hàng cho Diệp Sanh Ký phải không?

Đại Chí trố mắt ngạc nhiên:

– Anh là đồn thủ ở đây à? Còn Lý Tập đâu?

– Hắn được đưa lên phủ nhận việc khác rồi. Tôi thay hắn.

Đại Chí la lớn:

– Không thể nào! Hắn bị thuyên chuyển sao tôi không biết?

Đoàn Phong nheo mắt:

– Ông là ai mà nắm rõ hết tất cả việc của triều đình?

Đại Chí biết mình lỡ lời bèn giả lả:

– À không, chỉ vì tôi với quan huyện nhà là chỗ quen thân lâu năm nên cũng có biết đôi chút về những công việc hành chánh địa phương. Anh mới về nên chưa biết giao tình mật thiết giữa chúng tôi đó thôi.

Đoàn Phong hỏi kháy:

– Vì giao tình mật thiết với quan huyện nên ông mới dám ngang nhiên cung cấp hàng quốc cấm và buôn lậu thuế phải không?

Đại Chí chột dạ đáp:

– Đâu phải thế. Diệp Sanh Ký là khách hàng lớn mang lại nhiều lợi nhuận cho huyện ta nên trong quan hệ trao đổi chúng tôi có hơi nới tay để giữ mối khách vậy mà. Tôi hỏi cái này xin Đồn thủ đừng giận, Đồn thủ được ai bổ nhiệm về đây thay thế cho Lý Tập?

Đoàn Phong mỉm cười:

– Chắc các ông nghi ngờ tôi là Đồn thủ giả phải không?

Đại Chí là người rất khôn ngoan và miệng lưỡi nên làm bộ tươi cười:

– Ồ không! Nhưng ít ra chúng tôi cũng cần phải biết chắc người giam giữ hàng hóa của chúng tôi có đúng là nhân viên thừa hành của phủ Chúa không. Ông nghĩ như thế là hợp tình hợp lý chứ?

Đoàn Phong gật đầu:

– Hợp lý! Có điều ông không có tư cách để hỏi về công việc của tôi.

Đại Chí bắt đầu thấy bực bội về cái tên Đồn thủ oắt con từ trên trời rơi xuống này nên giở giọng gay gắt hơn:

– Nếu ông không chứng minh ông là Đồn thủ với giấy tờ bổ nhiệm chính thức, chúng tôi sẽ không để ông giam giữ số hàng hóa trên thuyền.

– Như thế nào thì ông mới tin?

– Cho tôi xem giấy bổ nhiệm, hoặc phải được quan huyện Bồng Sơn chính thức xác nhận.

– Ông không có tư cách coi giấy tờ của tôi. Nhưng để cho ông vào tù không bị ấm ức, tôi chờ ông mời người bạn thân của ông là quan huyện Huỳnh Hảo Hớn đến đây xác nhận thân phận của tôi. Ông cho người đi gọi ngay đi.

Nghe giọng nói tỉnh bơ chắc nịch của tên Đồn thủ, Trần Đại Chí cũng cảm thấy ngài ngại. Hắn quay sang bảo tên đệ tử:

– Số Ba, ngươi chạy lẹ đi mời quan huyện đến đây. Thưa với ông ấy là ta bận phải tiếp chuyện vị quan nhân này nên không đích thân đi mời được. Đi nhanh lên!

Tên đệ tử Số Ba cất tiếng “dạ” rồi chạy nhanh ra cửa, tung mình lên ngựa phóng đi như bay. Đoàn Phong nhìn Đại Chí nói:

– Ông ngồi xuống đi. Các ông đồng lõa với nhau buôn hàng quốc cấm lại trốn thuế là phạm tội với triều đình. Tôi có trong tay những hóa đơn hàng của mười chuyến buôn trước, cứ tính số tiền trốn thuế chuyến này, nhân lên mười lần, cộng với tiền phạt nữa vị chi là 15.000 quan. Đó là về mặt hàng hóa, còn về nhân sự, cả bên mua lẫn bên bán đều lãnh án tù một năm.

Trần Đại Chí nghe nói giật nảy người bật khỏi ghế:

– Ông nói cái gì? Phạt 15.000 quan và một năm tù à? Ông căn cứ vào đâu mà nói như thế?

Đoàn Phong điềm nhiên:

– Căn cứ vào luật của Hình bộ do phủ Chúa đặt ra.

Đại Chí gân cổ lên cãi:

– Láo! Tôi không tin! Đời nào lại có chuyện ngang tàng như thế? Luật này do ông bịa ra thì có!

Đoàn Phong mỉm cười:

– Ông không tin là việc của ông. Chờ khi ra công đường rồi ông sẽ tin ngay thôi.

Lại Thừa Ân chen vào:

– Diệp Sanh Ký của chúng tôi buôn bán lớn khắp nước Nam này, giao thương với Thiên triều, Nhật Bản và cả những nước phương Tây. Nếu ông nghĩ rằng ông có thể hù dọa được chúng tôi thì tôi khuyên ông nên suy nghĩ kỹ lại. Hãy nhìn lại vị trí của cái ghế ông đang ngồi đó.

Đoàn Phong nheo mắt nhìn hắn:

– Buôn bán lớn nhỏ gì cũng vậy. Phạm pháp thì tất phải chịu chung một luật. Công pháp bất vị thân, ghế cao ghế thấp gì cũng giở chung một bộ luật của phủ Chúa đặt ra để xét xử mà thôi. Ông biết chứ?

Trần Đại Chí trong bụng nóng như lửa đốt, hắn đứng lên đi qua đi lại trong phòng, mắt hướng ra cửa chỉ mong sao cho quan huyện Bồng Sơn đến nhanh để giải quyết cho xong việc. Hắn đi chán rồi quay lại ngồi xuống ghế.

Bỗng ngoài bến sông có một chiếc thuyền nhỏ cập bến, một người thanh niên non ba mươi tuổi từ dưới thuyền nhảy lên bờ, chạy vội đến trạm thuế. Hắn hỏi mấy người lính canh bên ngoài:

– Ông Trần Đại Chí có ở đây không?

Người lính chỉ vào bên trong đáp:

– Ổng mới đến. Ở trong đó.

Người thanh niên cảm ơn rồi bước nhanh vào trong. Trần Đại Chí nhìn thấy hắn thì ngạc nhiên vội đứng lên đến gần hỏi:

– Mười Hai, sao ngươi vào đây?

…..

(xem tiếp vào ngày mai)