(Tiếp theo kỳ trước)

Kỳ 10:

Gã thanh niên tên Mười Hai vội vã kéo tay Đại Chí ra bên ngoài trạm nói nhỏ gì đó. Sắc mặt Đại Chí biến đổi liên tục theo từng câu nói của tên Mười Hai. Khi tên nọ dứt lời thì mặt hắn cũng biến sang màu tái mét. Hắn há hốc mồm một lúc rồi chụp vai tên Mười Hai hỏi gấp:

– Tên Đồn thủ mới đó tên gì? Hắn có thể đánh ngã cả Kim Cương thủ Đồng Bách à?

Mười Hai gật đầu:

– Hắn tự xưng là Thủ Hiến. Mặt non choẹt, dáng ốm yếu như một tên học trò nghèo, vậy mà võ nghệ cao siêu lạ lùng. Hắn đánh lộn mà như múa Chămpa vậy. Đệ tử thật không thể nào tin được.

Trần Đại Chí đi từ sự kinh hoàng này đến ngạc nhiên khác:

– Đó là Miên quyền. Hắn là ai mà giỏi Miên quyền đến bậc ấy? Lại còn cái tên Thủ Phong chết tiệt ở đây nữa. Nghe nói hắn hạ Thừa Ân chỉ trong vòng một chiêu. Hai tên này từ đâu đến vậy? Chà! Phen này rắc rối to rồi!

Ở phía xa xa, trên con đường cái từ Lại Khánh xuống cửa An Dũ đã thấy mù mịt bụi bay. Kèm theo đó là tiếng vó ngựa dồn dập. Có một toán kỵ mã năm người đang phi nước đại đến trạm thu thuế. Dẫn đầu là một quan nhân tuổi ngoài bốn mươi, nét mặt có phần dữ tợn với bộ râu đen cứng được tỉa ngắn ngủn, theo sau là tên bộ hạ Số Ba của Trần Đại Chí cùng với ba người đàn ông lực lưỡng nữa. Thoạt nhìn đã biết bọn họ đều là những kẻ giỏi võ nghệ. Cả bọn cùng thúc ngựa phóng nhanh đến trước trạm rồi bất thình lình ghìm mạnh dây cương. Năm con ngựa bị ghìm cương bất ngờ nên cất cao hai vó trước hí vang. Lối thắng ngựa kiểu đó thật đẹp mắt, chẳng những chứng tỏ được người cưỡi ngựa có tài mà những con ngựa cũng thuộc giống tốt. Người đàn ông đi đầu phóng người xuống đất rồi bước nhanh về nhà trạm. Cả bọn nhảy xuống đi theo sau ông ta. Trần Đại Chí thấy ông ta, mặt đổi ngay nét vui mừng. Hắn vội vã chạy đến vồn vã:

– Huỳnh huynh, thật xin lỗi đã phiền anh đến đây. Chuyện lạ quá đỗi, chưa từng xảy ra ở huyện chúng ta, mà cả ở bên cửa Đại Cổ Lũy nữa. Anh vào xem thử thế nào.

Người đàn ông đó chính là quan huyện Bồng Sơn Huỳnh Hảo Hớn. Cái tên và bề ngoài thật khớp, tuy là quan huyện nhưng trông tướng tá thì biết ngay ông ta cũng là người trong giới võ. Vừa nghe Đại Chí nói cả bên cửa Đại Cổ Lũy cũng xảy ra tình trạng giống ở đây, hắn ngạc nhiên vô cùng:

– Cả bên Quảng Ngãi cũng thế à? Lạ thật! Để ta vào coi thử thế nào.

Huỳnh Hảo Hớn bước vội vào trong. Đại Chí và cả bọn hộ vệ cũng vào theo. Nhìn thấy quan huyện hùng hổ đến, Đoàn Phong vội đứng lên chào:

– Hạ chức xin chào ngài tri huyện. Vì mới đến nhận việc nên hạ chức chưa có thời gian đến ra mắt ngài. Mong thứ lỗi.

Huỳnh Hảo Hớn nhìn thấy chàng thanh niên lạ mặt thì có chút bất ngờ. Hắn định giở giọng hách dịch thường ngày với bọn thuộc cấp để hạch hỏi nhưng trông vẻ mặt tự nhiên và phong thái uy nghiêm của tên Đồn thủ, nên có phần e ngại. Hắn biết trong vụ này chắc có điều chi lắt léo. Làm quan lâu năm, mọi mánh khóe quan trường đều nắm rõ nên hắn tỏ ra dè dặt:

– Anh là Đồn thủ mới về à? Anh tên gì? Ai đưa anh về đây sao ngay cả tôi là quan huyện sở tại mà cũng không hay biết gì cả? Anh đưa giấy bổ nhiệm cho tôi xem.

Đoàn Phong nhìn quan huyện rồi quay sang nói với những người khác trong phòng:

– Mời tất cả ra bên ngoài. Tôi có việc cần trao đổi với quan huyện.

Giọng nói của chàng tuy nhỏ nhẹ nhưng có một uy lực khiến người nghe khó có thể phản kháng. Quan huyện cũng ra lệnh:

– Các ngươi ra ngoài hết đi!

Chờ cho mọi người ra hết bên ngoài, Đoàn Phong lễ phép nói:

– Mời quan huyện ngồi.

Huỳnh Hảo Hớn ngồi xuống chiếc ghế trước bàn làm việc. Đoàn Phong ngồi xuống theo. Chàng nói:

– Vì là sự vụ đặc biệt nên hạ chức chưa thể đến ra mắt huyện quan được. Có tấm giấy này, mời huyện quan đọc qua.

Chàng rút trong người ra một phong bì vàng đưa sang cho Huỳnh Hảo Hớn. Ông ta cầm lấy rồi mở ra đọc. Nét mặt quan huyện biến đổi từ từ theo từng con chữ trên giấy, mồ hôi cũng theo đó mà tươm ra đọng trên trán. Cuối cùng ông ta đứng lên nhã nhặn nói:

– Hạ chức xin kính chào ngài Đặc nhiệm của Khâm sai đại thần. Hôm trước hạ chức được lệnh đòi đã vào ra mắt ngài Khâm sai ở Phủ Quy Nhơn nhưng không có hân hạnh được biết ngài Đặc nhiệm đây. Mọi sự đường đột xin bỏ qua cho.

Đoàn Phong vội đứng lên từ tốn nói:

– Mời quan huyện ngồi xuống. Chúng ta nói chuyện với nhau về vụ buôn bán trái phép này một chút.

Huỳnh Hảo Hớn nghe nói đến vụ buôn bán trái phép thì lo ngại vô cùng. Hắn nhỏ nhẹ:

– Thật ra những vụ khai man chút đỉnh thế này để giảm thuế tuy vẫn có xảy ra nhưng không nhiều lắm. Mong ngài Đặc nhiệm thông cảm nới lỏng tay cho họ. Diệp Sanh Ký là mối hàng buôn bán lớn của địa phương ta. Họ đem lại không ít lợi nhuận cho huyện nhà và cho phủ Chúa nữa. Ngài nhẹ tay cho.

– Buôn hàng quốc cấm, lại khai gian thuế đến hơn ngàn quan một chuyến mà quan huyện cho là chút đỉnh à? Những khoảng thiếu hụt này sẽ về đâu? Các ông lấy đâu ra mà nộp thuế cho triều đình?

Huỳnh Hảo Hớn nghe câu hỏi sắc gọn của Đoàn Phong mà tai hắn cứ y như đang bị ai chọc đũa vào vậy. Hắn ngập ngừng:

– Đâu có về đâu. Chỉ là chút sơ sót trong chuyến này mà thôi. Hạ chức sẽ cho kiểm điểm lại cách làm việc của đám thuộc hạ. Vả lại, hàng năm huyện Bồng Sơn vẫn nộp đủ thuế cho triều đình mà.

– Các ông thả lỏng cho con buôn lớn trốn thuế rồi đè đám dân đen sản xuất ra mà bóp cổ họ để lấy thuế bù vào cho đủ số phải không?

Hảo Hớn nghe câu hỏi thẳng thừng thì lo sợ đến phát run. Hắn biện bạch:

– Làm gì có chuyện đó, ngài Đặc nhiệm suy xét cho. Chỉ là sơ xuất trong lần này thôi.

Đoàn Phong đưa mười tờ hóa đơn khai thuế của mười chuyến hàng trước kia cho Huỳnh Hảo Hớn coi rồi đánh phủ đầu:

– Tôi có trong tay tất cả các chứng từ cũng như những thư mật báo về việc gian lận thuế ở địa phương này trong hơn ba năm qua. Ngài quan huyện nên khai sự thật đi. Coi chừng cả ngài cũng không tránh khỏi liên quan đó.

Huỳnh Hảo Hớn toát mồ hôi lạnh, hắn nghĩ tổ Đặc nhiệm của Khâm sai đã xuống đến đây thì ắt họ đã có đủ cả mọi chứng cứ. Hắn run rẩy nói:

– Xin ngài Đặc nhiệm nghĩ lại. Tôi chẳng liên can gì đến chuyện này đâu. Tất nhiên làm quan đôi khi cũng có chấm mút chút đỉnh nhưng tôi thật sự không ngờ việc lại lớn đến thế này. Tôi bị họ qua mặt rồi.

– Ít ra ngài quan huyện cũng dám nói một chút sự thật. Thôi được. Hàng hóa man khai theo luật sẽ bị tịch thu sung công quĩ. Về người phạm pháp thì quan Khâm sai sẽ cùng quan phủ có quyết định gửi xuống cho huyện Bồng Sơn nay mai. Bây giờ tôi giao hai người chủ mưu là Trần Đại Chí người cung cấp và Lại Thừa Ân kẻ man khai lại cho huyện nhà tạm giữ, chờ ngày ra công đường xét xử. Quan huyện đưa họ về giam lại.

Nói xong Đoàn Phong đứng lên. Huỳnh Hảo Hớn cũng đành đứng lên theo, giọng thiểu não:

– Hạ chức xin tuân lệnh. Mọi điều xin cậy vào ngài Đặc nhiệm. Huỳnh Hảo Hớn này sẽ mang ơn suốt đời.

Hắn cúi đầu chào rồi bước ra cửa. Bọn Đại Chí, Thừa Ân trông thấy vội vàng chạy đến hỏi gấp:

– Huỳnh huynh, việc thế nào? Thu xếp ổn cả chứ? Hắn từ đâu rớt xuống vậy?

Bao nhiêu câu hỏi tuôn ra dồn dập nhưng Huỳnh Hảo Hớn đều bỏ ngoài tai. Hắn bước nhanh đến chỗ con ngựa của mình rồi tung người lên, nói lớn:

– Tất cả về huyện nha với tôi! Đi!

Hảo Hớn thúc mạnh vào hông ngựa. Con ngựa hí lên một tiếng rồi phóng nhanh về hướng Lại Khánh. Bọn Đại Chí thấy điệu bộ của quan huyện biết là chuyện chẳng lành nên cũng vội vàng lên ngựa đuổi theo, trong bụng tên nào tên nấy phập phồng không yên. Đoàn Phong đứng ở cửa phòng thuế nhìn theo đám bụi mù mỉm cười.

Từ dưới bến sông, một chiếc thuyền con cũng vừa cập vào bến. Thủ Hiến từ trong thuyền bước ra nhảy lên bờ, theo sau là Đinh Hồng Liệt, cả hai tiến về phía phòng thuế. Họ nhìn nhau mỉm cười. Đoàn Phong gọi một người trong số lính trạm ở phòng kế bên:

– Ngô huynh, mời anh qua đây luôn.

Người được gọi là Ngô huynh bước qua. Anh ta cũng trạc tuổi với bọn họ, mặt vuông râu rậm, tướng mạo đường đường, thân hình rắn chắc. Đoàn Phong giới thiệu:

– Giới thiệu với hai anh, đây là Ngô Mãnh. Ngô huynh cùng tôi là hai hộ vệ của Hình bộ. Còn đây là Trại Ức Trai Trương Văn Hiến và Thần Thâu Đinh Hồng Liệt.

Ngô Mãnh chào hai người:

– Mãnh tôi đã từng nghe danh của Phong Điền Tam Hữu, đặc biệt là Trại Ức Trai. Còn Đinh huynh đây tiếng tăm vang dội Thuận – Quảng, nếu anh trộm của nhà giàu mà không chia cho dân nghèo thì Mãnh này sẽ là người đầu tiên đến bắt anh đấy.

Tiếng nói như chuông, nụ cười sảng khoái, tâm hồn cương trực, khoáng đạt, không câu nệ tiểu tiết. Hẳn là bậc anh hùng. Thủ Hiến cũng tươi cười đáp lại:

– Phong, Mãnh hai anh là “long chầu hổ phục” của Hình bộ. Khắp kinh sư còn ai không biết tài bắt cướp và phá án của hai anh chứ? Ha ha… Tên trộm đạo này hôm nay lọt vào tròng rồi!

Hồng Liệt cười ha hả:

– Đâu có dễ. Tôi có lỗ mũi thính như chó vậy. Ai có ý muốn bắt tôi là tôi ngửi ra ngay. Không bao giờ để họ có thể tiếp cận gần như vậy đâu. Ha ha…

Bốn người nhìn nhau cười ồ vui vẻ. Thanh khí thật tương đồng. Họ bước vào bên trong chia nhau ngồi quanh bàn. Đoàn Phong hỏi:

– Công việc ở cửa Đại Cổ Lũy thế nào?

Trương Văn Hiến đưa tập hồ sơ cho Đoàn Phong:

– Đúng là bọn chúng liên kết với quan chức địa phương lộng hành quá đỗi. Buôn hàng quốc cấm mà còn khai man trốn thuế. Toàn là những mặt hàng đặc sản quí hiếm của địa phương.

Đoàn Phong đọc qua những mặt hàng ghi trong hồ sơ. Chàng nói:

– Không khác gì với ở đây cả. Bọn này là một tổ chức lớn chứ không phải vừa. E rằng sự móc ngoặc có thể lên đến tận Phú Xuân chứ không chỉ ở chính quyền địa phương Quy Nhơn và Quảng Ngãi này thôi đâu. Phải nhốt hết đám này lại mới mong bọn đầu sỏ lòi mặt ra.

Trương Văn Hiến tiếp lời:

– Đúng vậy! Chúng ta một mặt đập đám bộ hạ, mặt khác bí mật theo dõi chúng. Tôi nghĩ rằng đêm nay thể nào ở sào huyệt của Hoàng Kim Môn cũng sẽ có cuộc họp. Không chừng có mặt bọn Dương Tử Tam Kiếm ở đó cũng nên.

– Anh nói hợp ý tôi. Đó cũng là lý do tôi cho bọn họ tự do theo tên quan huyện về. Kế hoạch của anh bày ra thật tuyệt, phen này từng tên bọn chúng sẽ lần lượt đeo gông vào cổ.

– Cũng nhờ vào lỗ mũi thính của tên trộm này đây. Còn việc buôn muối lậu của chúng đã có bằng chứng gì chưa?

Ngô Mãnh lên tiếng:

– Tôi phải mất năm ngày giả dạng thường dân trà trộn vào các hộ sản xuất muối mới khám phá ra được vài chuyện. Cái kho muối bên Hương Sơn cạnh trại gỗ của Đại Chí chỉ là bộ mặt giả mà thôi. Trong khu rừng gần cửa Hà Ra còn có một kho lớn khác. Đó mới là hàng lậu thuế. Lực lượng phân phối của chúng rất đông lại làm việc rất có tổ chức, chứng tỏ bọn chúng đã làm việc này từ lâu lắm rồi.

Trương Văn Hiến nói:

– Như vậy là chúng ta đã có đầy đủ các bằng chứng. Việc còn lại là của Hình bộ, Phong huynh lo liệu lấy.

Đoàn Phong mỉm cười:

– Vâng. Chúng ta còn cần phải biết xem sắp tới chúng hành động ra sao nữa thì mới dễ bề đối phó.

Đinh Hồng Liệt đề nghị:

– Đêm nay chúng ta vào Hương Sơn dọ thám xem bọn chúng bàn bạc những gì.

Trương Văn Hiến hỏi:

– Ngươi đã nắm rõ tình hình cơ sở của bọn chúng chưa?

Hồng Liệt đáp:

– Hoàng Kim Môn ngoài cơ sở ở thủ phủ Lại Khánh còn có một khu trang viện rất lớn ở núi Hương Sơn, gần nơi chúng khai thác gỗ giáng hương. Tôi tin là bọn chúng sẽ họp ở đó.

Đoàn Phong nói:

– Huỳnh Hảo Hớn là con cáo già. Hắn đã đánh hơi được nên trong cách đối xử hắn đã tỏ ra rất mềm dẻo. Chúng ta cứ mạnh tay xử án, biết đâu từ hắn lại có thể dò ra được cấp trên của chúng là ai.

Văn Hiến nói:

– Hai anh lo chuyện nội bộ triều đình đi, còn đám giang hồ thảo mãng để chúng tôi. Mãnh huynh có cao kiến gì không?

Ngô Mãnh cười:

– Ngồi trước mặt Trại Ức Trai mà bảo tên võ biền thô lỗ như tôi có cao kiến thì quả là trời đất sắp lộn ngược lên rồi.

Cả bọn lại được dịp cười ồ lên với nhau. Đinh Hồng Liệt nói nhanh:

– Tôi phải lên Lại Khánh ngay để xem bọn Huỳnh Hảo Hớn xoay xở thế nào. Chiều tối, tôi sẽ trở lại.

Nói xong anh ta đứng lên đi nhanh ra phía sau nhà trạm, tung người lên con bạch mã phóng vút về phía thành Lại Khánh.

xem tiếp ngày mai

Hồi thứ năm:

Hoàng Kim Môn tìm trăm phương gỡ tội

Gái giả trai vượt ngàn dặm tìm cha.

Mời thưởng thức âm nhạc thư giãn nhé các bạn:

Nhạc phẩm: Mamy Blue. – Paul Mauriat