Kỳ 12:

………..

– Ê! Tên ăn cắp! Trả ngựa lại cho ta!

Miệng la oái, chân cố sức vận hết tài khinh công băng mình đuổi theo. Vọng trong tiếng gió là tiếng của chàng kỵ sĩ:

– Xin lỗi! Anh bạn dùng tạm con ngựa của ta đi. Nếu gặp lại ta sẽ tạ tội.

Tiếng nói nhỏ dần theo bóng con bạch mã khuất sau đám bụi đường. Hồng Liệt biết không thể nào đuổi kịp nên đành quay trở lại quán, miệng lầm bầm chửi rủa:

– Coi dáng dấp phong lưu mà lại là đồ trộm đạo! Tên chết tiệt nhà ngươi đừng để ta gặp lại, nếu không ta sẽ cho ngươi một bài học nên thân.

Mắng xong, chợt nghĩ lại mình nên bật cười thầm: “Ta không phải cũng là tên trộm đạo sao? Coi bộ hắn đang có việc gấp phải đi xa nên mới mượn tạm con thiên lý mã của mình. Hà! Ngươi trông đẹp mã như thế nếu mở miệng hỏi thì ta sẽ dâng hai tay cho, việc gì phải giở trò ăn cắp. Đúng là ăn trộm gặp ăn cướp mà!” Hồng Liệt lắc đầu, bước đến bên con ngựa chàng kỵ sĩ nọ bỏ lại. Chàng lục chiếc túi treo trên lưng ngựa thấy có mảnh giấy, trong mảnh giấy gói ba thỏi vàng, mỗi thỏi nặng chừng một lượng. Mảnh giấy có mấy chữ: “Xin lỗi. Có việc gấp nên phải mượn đỡ ngựa quí. Vàng này để đền cho con ngựa!”. Bên dưới có vẽ nguệch ngoạc một bông mai.

Người trong quán lúc đó đã túa ra hết bên ngoài để xem việc lạ. Người phục vụ vội chạy đến bên Hồng Liệt nói:

– Thật xin lỗi quí khách. Quán chúng tôi xưa nay chưa hề để cho khách phải mất mát thứ gì. Thật không ngờ một con người trông thanh nhã đẹp đẽ như thế mà lại đi ăn cắp. Ôi! Đúng là tốt mã rã đám mà. Quí khách thông cảm cho nhà hàng chúng tôi. Đồ bần tiện, quân đểu cáng!

Mọi người cũng om sòm hùa theo chửi rủa tên áo trắng đẹp người, xấu nết nọ. Đinh Hồng Liệt vội xua tay nói:

– Xin đừng vội trách mắng người ta. Hắn có để lại tiền đền ngựa, lại nói hắn đang có việc gấp phải đi xa nên mượn đỡ ngựa tốt của tôi. Thôi thì thông cảm cho hắn vậy.

Chàng bước quán vào định trả tiền rượu. Ông chủ quán vội nói:

– Thôi thôi. Quí khách đã không trách nhà hàng chúng tôi là đã quá rộng lượng rồi. Chút rượu đó có đáng là bao.

Hồng Liệt cảm ơn rồi bước ra cửa tới chỗ con ngựa. Chàng vuốt ve nó:

– Người chủ đẹp mã của mày bỏ mày rồi. Thôi thì mày đi với tao vậy. Tao chẳng đi đâu xa, mày theo tao sẽ đỡ mệt hơn.

Nói xong chàng nhảy lên lưng ngựa phóng về cửa An Dũ.

***

Khi chàng về đến trạm thuế thì hoàng hôn đã buông xuống. Chỉ còn Trương Văn Hiến ở đó chờ, Đoàn Phong và Ngô Mãnh đã đáp thuyền nhẹ vào cửa Đề Gi để lên Phù Ly gặp Tôn Thất Dục báo cáo tình hình. Văn Hiến thấy Hồng Liệt về liền hỏi:

– Bọn chúng động tĩnh ra sao?

Hồng Liệt đáp:

– Hai tên Đại Chí và Thừa Ân chắc đã trở lại trang trại gỗ của hắn ở Hương Sơn, còn tên Huỳnh Hảo Hớn tôi thấy hắn dẫn hai thủ hạ đi về hướng đèo Lại Khánh, chắc là vào phủ Quy Nhơn nhờ vả Nguyễn Khắc Tuyên đỡ đòn.

– Việc trong đó cứ để Đoàn Phong lo liệu, đêm nay ta và ngươi phải do thám trang trại của Trần Đại Chí xem bọn chúng tính toán thế nào.

Hai người cùng bước ra trước sân phóng tầm mắt nhìn về phía rặng Hương Sơn bên kia bờ dòng Lại Dương Giang. Đó là một dãy núi mọc cô độc giữa đồng bằng phía bắc vùng hạ lưu sông Lại Dương. Mặt trời đã khuất sau dãy núi An Lão ở phía tây. Hương Sơn với ba đỉnh cao của các ngọn hòn Đền, hòn Dốc Đội, hòn Đồng Bò như ba chiếc bánh ú đen trên nền trời hồng nhạt trông thật lạ mắt. Hồng Liệt chỉ tay về phía ngọn núi nói với Văn Hiến:

– Trần Đại Chí độc quyền khai thác gỗ giáng hương trong khu núi này là nhờ có chính quyền hỗ trợ sau lưng. Hắn nuôi nhiều voi để kéo gỗ trong núi, còn chân núi gần bàu Tượng là trại xẻ gỗ và cũng là kho chứa muối mà hắn thu mua về. Bên phải nơi hòn núi nhỏ kia là kho lương của huyện Bồng Sơn. Bên kia bàu Tượng, trong một rừng cây là ngôi nhà bằng gỗ nhiều gian vừa to lớn vừa rất đẹp của hắn. Đêm nay, chúng ta sẽ dùng thuyền nhẹ sang bên đó.

Văn Hiến gật đầu. Chợt nhìn thấy con ngựa nâu cột trước cửa, chàng ngạc nhiên hỏi:

– Ủa, con bạch mã của ngươi đâu?

Hồng Liệt cười:

– Bị ăn cắp rồi.

Văn Hiến trợn mắt la lớn:

– Ăn cắp à? Kẻ nào dám to gan múa rìu qua mắt thợ lại đi ăn cắp ngựa của Thần Thâu vậy?

– Một tên mỹ nam tử. Hắn ăn cắp con bạch mã ngay trước mắt ta, giữa ban ngày ban mặt mà ta đành chịu để hắn lấy đi, thế có tức không chứ?

Văn Hiến cười to:

– Như vậy là hắn thuộc hàng Thánh Thâu, trên ngươi một bậc rồi còn gì?

Hồng Liệt cũng cười theo:

– Dù sao hắn cũng tử tế để lại con ngựa này và ba nén vàng đền bù. Đành phải vào ăn xin Võ Trụ một con thiên lý mã khác rồi. À, đồ gàn ngươi chưa gặp Võ Trụ phải không? Xong việc đêm nay, chúng ta vào Phù Ly, ta sẽ giới thiệu với ngươi. Con người này đúng là trọng nghĩa khinh tài, chính danh hiệp sĩ đấy.

– Ta có nghe hai anh nói về ông ta. Nhất định phải vào thăm rồi. Thôi ngươi đi nghỉ lấy sức đi. Biết đâu đêm nay lại phải động thủ đấy.

Khoảng giờ tuất đêm đó, hai người mặc đồ dạ hành, mang theo kiếm rồi bơi thuyền nhẹ qua sông. Đến bờ, hai người giấu thuyền trong một bụi rậm rồi băng mình vào bóng đêm đi về phía rừng cây bên bờ tây bàu Tượng. Có tên bàu Tượng là do bàu nước này voi thường đến uống. Ngôi nhà được bao bọc bởi dãy hàng rào gỗ trên một diện tích đất rộng, tạo thành khu vườn biệt lập. Trong vườn có những cây cổ thụ cao lớn, tàng lá rậm rạp, dưới mái những gian nhà có treo nhiều chiếc đèn lồng thắp nến sáng rực cả một khoảng sân lớn. Hồng Liệt và Văn Hiến vào gần đến nơi thì chia hai cánh đông tây để tiến vào. Cả hai dùng khinh công nhảy lên tàng cổ thụ rồi chuyền từ cây này sang cây khác tiếp cận ngôi nhà gỗ.

Hồng Liệt núp trên một tàng cây cao quan sát. Bên dưới, mấy con chó to đang nằm sát vỉa hè, thỉnh thoảng lại có vài tên bảo vệ vác đao đi tuần qua lại trước cửa. Chàng nghĩ thầm: “Đêm nay bọn chúng canh gác kỹ hơn cái đêm ta ghé, chắc là có hội họp ở đây rồi!”. Khoảng cách từ tàng cây chàng đang núp đến mái nhà khá xa nên phải hít một hơi dài rồi vận dụng toàn bộ sức lực, nương theo bóng tối tung mình nhảy qua đáp xuống mái nhà một cách êm ru. Nép mình sát xuống mái nhà, chàng cẩn trọng lắng nghe động tịnh bên trong. Tất cả im lặng như tờ. Chàng ngẩng đầu lên cẩn thận quan sát xung quanh. Trên nóc nhà ở gian trung tâm có một tên bảo vệ đang ngồi chống đao nhìn lơ đễnh, bóng của hắn in lờ mờ trên nền trời đen. Bỗng hắn đột nhiên ngã gục xuống, trong tích tắc một bóng đen lướt nhanh tới đỡ thân người hắn. Hồng Liệt biết hắn đã bị Văn Hiến dùng ám khí thủ tiêu, chàng khen thầm: “Tên đồ gàn này ghê gớm thật! Tài ném ám khí của hắn quả là độc bộ thiên hạ!”. Nghĩ xong, chàng bèn tung người nhảy sang bên đó. Văn Hiến nhìn thấy liền đưa ngón tay lên miệng ra dấu im lặng rồi chỉ xuống mái nhà. Cả hai chia ra hai góc, dùng thế Đảo Quyển Châu Liêm móc ngược người lên mái ngói nhìn vào trong.

Gian phòng bên dưới rộng lớn, trưng bày toàn đồ gỗ quí được chạm trổ rất tinh vi. Có sáu người đang ngồi trên hai chiếc trường kỷ đặt đối diện nhau. Hồng Liệt nhận ngay ra ba tên trong Dương Tử Tam Kiếm, gã em út bị chặt đứt một cánh tay trái nên thỉnh thoảng gã lại đưa tay phải vuốt vào cái ống tay áo buông rũ xuống như một sự tiếc nuối. Ba người còn lại là Lại Thừa Ân, Đồng Bách và Châu Doãn Thành. Chàng ngạc nhiên tự hỏi: “Châu Doãn Thành cũng dính vào vụ này à?”. Người đang đi tới đi lui trong phòng với điệu bộ nóng nảy là Trần Đại Chí. Một chốc, hắn dừng lại nói:

– Hàng hóa bị tịch thu thì chẳng đáng gì, nhưng những hóa đơn trong những chuyến hàng trước hắn còn giữ lại được trong tay, chứng tỏ hắn đã lưu tâm đến chúng ta từ lâu rồi.

Thừa Ân nói:

– Chỉ mấy cái hóa đơn cũ thì nói lên được điều gì chứ? Không có bằng chứng cụ thể, chúng đâu thể qui tội cho chúng ta được?

Đại Chí xẵng giọng:

– Sao lại không có bằng chứng cụ thể? Còn hai tên Đồn thủ Lý Tập ở An Dũ và Đỗ Thiêm ở Cổ Lũy đó chi? Bọn chúng che chở cho chúng ta ba năm nay, việc gì chúng cũng biết…

Đồng Bách cướp lời:

– Thì bịt miệng chúng lại!

Vừa nói hắn vừa đưa tay ra dấu cứa ngang cổ. Đại Chí hiểu ý gật gù:

– Đành phải như thế thôi. Còn lại mấy tờ giấy lộn thì không lo, chúng ta sẽ có lý để phản cung.

Tên cụt tay trong Dương Tử Tam Kiếm chen vào, giọng hằn học:

– Cả hai cái tên Thủ Phong, Thủ Hiến gì đó, cho chúng về chầu diêm vương hết đi! Thử xem chết rồi thì lấy gì mà buộc tội các ông? Còn tên Võ Trụ nữa, không giết được hắn ta thật không cam lòng.

Gã nói xong lại đưa tay vuốt ống tay áo thõng xuống. Đại Chí vội nói:

– Tư Đồ Nhị huynh đừng làm ẩu. Thủ Hiến thì tôi chưa biết là ai nhưng Thủ Phong chính là Đoàn Phong. Hắn cùng Ngô Mãnh là hai hộ vệ của Hình bộ. Bọn chúng võ nghệ rất cao cường, không dễ trêu vào đâu.

Tên nhị ca trong Tam Kiếm lên tiếng:

– Tư Đồ Nhất ta cũng muốn biết xem tài nghệ của bọn chúng thế nào mà ông ca ngợi quá như vậy.

Đại Chí biết mình lỡ lời bèn cười giả lả:

– Không phải tôi ca ngợi chúng để làm nhụt nhuệ khí của mình. Tất nhiên tài nghệ của chúng làm sao so được với Dương Tử Tam Kiếm các huynh. Nhưng chúng là người của triều đình, chúng ta không thể giết bừa được. Các huynh xong việc thì bỏ đi nhưng còn Đại Chí tôi, gia đình, sự nghiệp này thì sao? Bởi vậy, chúng ta phải tính toán cho kỹ. Theo tôi vụ này phải giải quyết bằng đường lối ngoại giao chứ không nên dùng vũ lực.

Thừa Ân hỏi:

– Theo anh, bây giờ chúng ta phải làm gì?

Đại Chí đáp:

– Chờ coi Huỳnh Hảo Hớn có nhờ vả Tuần phủ Nguyễn Khắc Tuyên được không rồi mới tính tiếp. Nếu hắn nhờ được thì chúng ta chỉ cần bỏ tiền ra là xong.

Đồng Bách hỏi:

– Khả năng thành công được bao nhiêu?

Đại Chí đáp:

– Khắc Tuyên là tay chân của quan Ngoại tả Trương Phúc Loan. Quan Ngoại tả hiện giờ là người tin cẩn nhất của Võ Vương, tôi tin là chúng ta sẽ thành công. Có điều, phải lót đường từ dưới này ra tới Phú Xuân e số tiền không nhỏ đâu.

Thừa Ân tiếp lời:

– Tiền thì không lo, miễn chúng ta qua xong vụ này và có thể nắm được đường dây ra tới Phú Xuân thì về sau mọi việc sẽ thuận lợi hơn. Chúng ta thu lại mấy hồi.

Châu Doãn Thành nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng:

– Vụ này hao tốn bao nhiêu tôi xin được chia đều với các ông rồi từ nay tôi xin rút khỏi việc buôn bán này. Tôi muốn an phận thủ kỹ để lo cho mấy đứa con.

Đại Chí nhìn Doãn Thành cười lớn:

– Đại ca có được cậu quí tử, lại mới sanh thêm một tiểu thư nữa nên muốn tu nhân tích đức để phước cho con hả? Như thế cũng hay! Có điều người trong giang hồ thân bất do kỷ, chỉ e đại ca muốn buông kiếm rút lui cũng không được đấy.

– Việc tôi hợp tác với chú chỉ trên phương diện vốn liếng, đâu có ai biết. Tất cả những phần hùn hạp từ đầu tôi tặng hết cho chú đó. Từ nay, chú hãy để cho tôi yên.

Đại Chí trầm ngâm một lát nói:

– Mới có chút trở ngại nhỏ mà đã làm nhụt chí của đại ca rồi sao? Còn việc mua bán muối của chúng ta nữa? Đại ca bỏ dở giữa đường, tôi biết thu xếp làm sao?

– Chú bây giờ đã có các vị anh hùng đây giúp đỡ, tôi có rút lui thì công việc của chú cũng chẳng gặp khó khăn gì mà.

Trần Đại Chí nhìn chằm chằm vào mặt Doãn Thành một lúc rồi buông tiếng thở dài:

– Thôi thì tùy đại ca vậy. Hãy để xem vụ này kết thúc ra sao. Giao tình bao nhiêu năm giữa hai gia đình chúng ta, tôi lòng dạ nào chiếm hết phần vốn của đại ca.

Tên đại ca trong Dương Tử Tam Kiếm nãy giờ ngồi yên, đột nhiên lên tiếng:

– Ông ta đã muốn lui thì cứ toại nguyện cho ông ta đi. Còn cây Ô Long đao thì sao? Ta phải lấy nó cho bằng được nếu không bị Lý đại vương quở trách sẽ phiền to đấy.

Châu Doãn Thành nghe nói đến cây Ô Long đao thì giật mình định lên tiếng hỏi nhưng Đại Chí đã cướp lời trước:

– Trần gia bây giờ có thêm mấy tên khốn đó giúp đỡ nên thật khó mà ra tay. Tạm thời chúng ta cho người ngăn chặn, không cho chúng chạy trốn rồi từ từ tính sau. Đợi vụ rắc rối này giải quyết xong đã. Lãnh Diện huynh thấy có được không?

– Tạm thời như vậy đi. Nhưng bọn ta phải trở ra Hội An để xin lại chỉ thị từ Giản Phố. Các ông cứ lo cho xong việc này, có cần gì thì thông báo cho ta biết.

– Tôi tin là có thể lo xong vụ này mà.

………..

(xem tiếp vào ngày mai)