nuhiep

(tiếp theo kỳ trước)

Kỳ 14:

……..

Nhắc lại Trần Bạch Mai cùng Ngô Mãnh lúc rời khỏi phòng bước ra ngoài định đến lấy ngựa thì thấy ở đó có ba con ngựa, hai trắng một đen đang đứng sát nhau. Trên lưng chúng là một chàng thanh niên mặc áo lam nằm ngang vắt chân chữ ngũ, miệng huýt gió một khúc nhạc đồng quê xứ Quảng. Bạch Mai vừa nhìn thấy chàng trai nọ thì giật mình vội níu tay áo Ngô Mãnh đứng lại rồi hối hả kéo anh ta đi ngược về phía cổng huyện đường. Ngô Mãnh lấy lạ hỏi:

– Trần huynh không lấy ngựa để đi sao?

Bạch Mai mặt hơi ửng đỏ đáp:

– Đi, tôi tìm con ngựa khác. Con ngựa này không đủ sức đi đường xa.

Chợt có tiếng cười của chàng trai áo lam vang lên:

– Con ngựa này không đủ sức đi đường xa! Ha ha… Nó không đủ sức đi đường xa hay là vì nó không phải của ngươi?

Nói rồi, Hồng Liệt bật ngồi dậy phóng người xuống đất chạy nhanh đến chặn ngang trước mặt hai người:

– Sao? Ngươi trả lời đi chứ?

Trần Bạch Mai mặt đỏ bừng vì thẹn, chàng gắt giọng:

– Ừ, thì ta ăn cắp đó! Giờ trả lại cho ngươi là huề chứ gì?

Hồng Liệt cười lớn:

– Ngươi nói dễ nghe quá há? Ăn cắp bị bắt quả tang rồi nói trả lại là huề. Ta từ bé đến lớn chưa từng nghe ai lý sự kiểu này cả. Ngươi học ở đâu vậy?

Ngô Mãnh nghe hai người đối đáp thì ngạc nhiên vô cùng. Chàng đưa mắt hết nhìn Bạch Mai lại nhìn Hồng Liệt. Bạch Mai thấy Ngô Mãnh nhìn mình lại càng thẹn hơn, mặt chàng đỏ gay trông đẹp chẳng khác gì thiếu nữ. Thẹn quá hóa giận, Bạch Mai đâm liều:

– Chưa nghe thì giờ nghe rồi đó! Ngươi không nhận lại thì ta sẽ lấy luôn. Ngươi làm gì được ta?

Ngô Mãnh giờ đã hiểu chuyện, chàng nhìn Hồng Liệt cười to:

– Ha ha… Vậy là cái tên Thần Thâu của ngươi nên nhường lại cho người bạn này rồi. Chẳng những thế ngươi còn phải bái y làm sư phụ để học thêm nghề ăn trộm cho cao tay hơn mới được.

Hồng Liệt biết Ngô Mãnh nói đùa nhưng cũng không tránh khỏi tự ái. Chàng lớn tiếng:

– Học thêm hả? Bây giờ ta sẽ dạy cho hắn một bài học thì có!

Dứt lời chàng ra chiêu tấn công Bạch Mai. Bạch Mai vội chuyển bộ né đòn, thân thủ của chàng uyển chuyển nhẹ nhàng và rất tài tình. Trước những đòn đánh liên tục của Hồng Liệt, chàng đều tránh khỏi dễ dàng. Ngô Mãnh liếc qua thân thủ của Bạch Mai thì biết ngay chàng ta là cao thủ thượng thặng nên bước lui lại khoanh tay đứng nhìn. Mãnh cũng rất muốn biết xem kẻ bỏ công ngàn dặm tìm cha này bản lĩnh đến bậc nào. Hồng Liệt đánh luôn năm đòn mà không trúng được địch thủ đòn nào liền buột miệng khen:

– Khinh công khá lắm! Hèn chi ngươi chẳng táo gan giữa ban ngày ban mặt ăn cắp ngựa của ta. Coi chừng nhé, ta nặng tay hơn đây!

Nói xong, chàng xuất chiêu nhanh hơn và những thế võ đánh ra hiểm độc hơn. Bạch Mai lần này phải vất vả tận dụng hết tài khinh công mới tránh được. Bạch Mai tức giận la lên:

– Ta nhường ngươi mấy chiêu coi như tạ lỗi mượn đỡ ngựa. Giờ ta phản công đây!

Dứt lời, chàng chuyển bộ, hai tay múa quyền vun vút phản công trở lại. Bóng quyền mờ ảo, Hồng Liệt như thấy có hàng trăm cú đấm bao trùm khắp nơi bổ vào người mình. Chàng ngạc nhiên vô cùng, vội vàng tung người lên cao thoát khỏi vùng quyền ảnh rồi lướt người ra xa, miệng la lớn:

– Khoan đã! Anh bạn học ở đâu môn Vô ảnh thần quyền này vậy?

Bạch Mai mỉm cười đắc ý hỏi:

– Sao? Sợ rồi phải không?

Hồng Liệt gắt:

– Ta sợ gì nhà ngươi! Ta chỉ muốn biết ngươi học ở đâu môn quyền ấy mà thôi.

Bạch Mai vênh mặt:

– Ngươi hỏi để làm gì? Đến xin học hả? Dập đầu bái sư đi ta sẽ dạy cho vài miếng phòng thân.

Hồng Liệt nghe nói tức giận thét lên:

– Quyền của ngươi còn kém lắm, ta thèm vào! Coi đây!

Dứt lời, chàng lướt nhanh người tới, tay quyền múa ra vun vút, quyền ảnh mờ trời tấn công Bạch Mai. Bạch Mai kinh hãi vội vã tung người lên cao né tránh rồi lướt ra xa, thân ảnh né đòn lặp lại chẳng khác gì Hồng Liệt ban nãy. Chàng vô cùng ngạc nhiên la lớn:

– Vô ảnh thần quyền! Ngươi học ở đâu vậy?

Hồng Liệt vênh mặt lại:

– Sao? Sợ rồi phải không? Ngươi hỏi để làm gì? Đến xin học hả? Dập đầu bái sư đi ta sẽ dạy cho vài miếng phòng thân.

Chàng đáp lại nguyên xi lời Bạch Mai vừa nói, cố ý chọc tức đối phương. Ngô Mãnh đứng bên ngoài nhìn thấy thân thủ hai người cùng một lộ số cũng lấy làm lạ. Tuy vậy, thấy cách đùa cợt của hai bên, Mãnh không nín được cười. Phần Bạch Mai, khi nhìn thấy đường quyền cùng môn khinh công của Hồng Liệt liền nhớ đến người sư phụ cũng là em kết nghĩa của cha mình năm xưa đã mất tích trong chuyến về kinh thì nóng lòng bước gần lại hỏi gấp:

– Ta hỏi thật đó, không phải đùa đâu. Ngươi nói ngay đi. Ngươi học quyền pháp và khinh công ấy ở đâu? Học của ai? Người ấy tên gì?

Bạch Mai hỏi dồn dập làm cho Hồng Liệt bối rối. Nhìn thấy nét căng thẳng và nôn nóng trên khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Mai, chàng nghĩ hẳn là hắn có nguyên nhân quan trọng gì đây. Tuy vậy, chàng chưa muốn trả lời ngay mà hỏi lại:

– Trông ngươi rất nóng lòng muốn biết điều này. Cho ta biết lý do rồi ta sẽ nói cho nghe.

– Ta đang đi tìm tung tích của gia phụ và sư phụ đã mất tích mười mấy năm về trước trong chuyến từ Gia Định về kinh. Vô ảnh thần quyền cùng môn khinh công Thần hành vô ảnh là tuyệt học của sư phụ ta. Giờ ngươi nói ra được chưa?

Hồng Liệt nghe nói giật mình hỏi:

– Sư phụ ngươi có phải là Vô ảnh thần quyền Công Tôn Vũ không?

Bạch Mai mừng rỡ reo lên, quên rằng cả hai vừa đánh nhau chí chết, chàng nắm tay Hồng Liệt lắc mạnh, giọng run run:

– Đúng rồi! Đúng rồi! Ngươi biết sư phụ ta sao? Sư phụ còn sống không? Người hiện giờ ở đâu? Ngươi nói nhanh đi!

Hồng Liệt giật tay mình khỏi tay Bạch Mai rồi nói:

– Ngươi làm gì mà nôn nóng như con gái vậy? Để thong thả ta trả lời chứ. Ngươi hỏi cả chục câu một lúc ta biết trả lời câu nào trước câu nào sau?

Nghe Hồng Liệt ví mình như con gái, Bạch Mai thẹn đến đỏ mặt. Chàng lí nhí:

– Xin lỗi… Ta vì nóng lòng muốn biết tin gia phụ cùng sư phụ nên quên cả ý tứ. Ngươi bỏ qua nhé. Giờ ngươi nói đi.

Lúc đó, Đoàn Phong và Trương Văn Hiến đã ra khỏi cửa nha môn. Cả hai cùng bước đến đứng cạnh Ngô Mãnh. Mãnh đưa tay ra dấu im lặng. Cả ba đều quan sát thấy nét mặt Đinh Hồng Liệt trở nên buồn bã, chàng hít một hơi dài như cố nén cảm xúc rồi nói:

– Chẳng những ta biết ông ấy mà ta còn là học trò của người nữa. Võ nghệ của ta đều do sư phụ truyền thụ cho.

Bạch Mai mừng rỡ reo lên:

– Thật vậy sao?

Chàng định đưa tay nắm lấy tay Hồng Liệt giục nói nhanh lên nhưng sực nhớ lại việc lúc nãy, chàng đỏ mặt vội rút tay về. Cố dằn nỗi phấn khích, chàng hối:

– Sư phụ bây giờ ở đâu? Người còn mạnh khỏe chứ?

Hồng Liệt buồn bã đáp:

– Người đã tạ thế hơn năm nay rồi.

Bạch Mai kinh hãi hỏi:

– Người đã tạ thế rồi à? Tại sao vậy? Còn gia phụ? Ngươi có gặp cha ta không?

– Bá phụ có phải là Trần Đại Thành không?

Sắc mặt của Bạch Mai trở nên căng thẳng cực độ. Chàng nói nhanh:

– Đúng rồi! Người hiện đang ở đâu?

Hồng Liệt mím môi im lặng một lát rồi đáp:

– Bá phụ mất từ mười ba năm trước rồi. Sư phụ và ta là người canh mộ cho ông ấy.

Bạch Mai lảo đảo người rồi ngã quị xuống hôn mê. Hồng Liệt thất kinh vội vàng bước nhanh đến đưa hai tay ra đỡ. Chàng bỗng giật thót người khi vừa chạm vào thân hình mềm mại và nhỏ nhắn của Bạch Mai. Hồng Liệt định thả hắn xuống nhưng nghĩ không tiện, cũng không biết tính sao liền đưa mắt nhìn Văn Hiến:

– Tên đồ gàn, ngươi giỏi nghề thuốc mau lại giúp ta cứu người đi!

Văn Hiến chắp hai tay sau lưng tủm tỉm cười:

– Nếu ngươi sợ thì cứ đặt người ta nằm xuống đó. Chỉ là quá xúc động nên ngất đi thôi, một lát sẽ tỉnh lại ngay thôi mà.

Hồng Liệt không biết làm gì hơn bèn đặt Bạch Mai nằm xuống đất rồi đứng lên, lo lắng nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của chàng mỹ nam tử theo dõi từng diễn biến nhỏ. Văn Hiến bỗng vỗ nhẹ tay cười nói:

– Người bình thường thì “không đánh nhau không thành bạn”. Còn tên trộm như ngươi thì “không ăn trộm không nhận được người thân”. Chúc mừng, chúc mừng!

Hồng Liệt đỏ mặt gắt:

– Người ta nằm im sắp chết ngươi không chịu cứu lại còn đứng đó đùa cợt được sao? Sách vở thánh hiền ngươi học rồi ném xó nào? Đồ vô lương tâm!

Chợt Bạch Mai mở mắt ra. Chàng thấy mình đang nằm dưới đất thì giật bắn người như bị rắn cắn, vội vàng bật người đứng lên, thân pháp nhẹ nhàng đẹp mắt. Mặt ửng đỏ vì hổ thẹn, chàng vội đưa tay sửa lại khăn cột đầu rồi phủi nhanh những bụi đất bám trên mình rồi nói:

– Xin lỗi. Ta vì quá xúc động nên đã bêu xấu trước mặt mọi người.

Và như sực nhớ lại lời của Đinh Hồng Liệt, chàng không ngăn được mối thương tâm, đầu gục xuống, hai dòng lệ từ từ chảy dài trên má. Có lẽ sự kiềm nén đã quá sức chịu đựng, cuối cùng chàng đành đưa hai tay bưng mặt òa khóc nức nở như một đứa con gái gục khóc trước linh cửu của cha mình. Bốn chàng thanh niên đứng đó nhìn mà không khỏi động mối thương tâm. Họ im lặng để cho Bạch Mai khóc. Họ biết lúc này chỉ có nước mắt mới làm dịu bớt được cơn đau trong lòng chàng trai mảnh khảnh này. Một lúc sau, khi đã vơi bớt sự đau thương, Bạch Mai ngưng khóc, đưa tay áo chặm nước mắt với điệu bộ bối rối thật đáng yêu. Chàng nhìn Hồng Liệt nói:

– Xin lỗi.. Để các anh chê cười rồi. À, tôi quên chưa hỏi tên của anh. Tên tôi là Trần Bạch Mai.

Hồng Liệt cúi đầu chào:

– Đinh Hồng Liệt xin ra mắt sư huynh.

Bạch Mai gượng cười:

– Đừng gọi tôi là sư huynh. Tuổi tôi nhỏ hơn anh đó.

– Ai nhập môn trước thì làm sư huynh, đâu cần phân biệt tuổi tác.

– Thôi cũng được. Mộ của gia phụ và sư phụ ở đâu?

– Trong một khu rừng bên mé tây cửa Hàn.

Bạch Mai hai mắt đỏ hoe, sụt sùi hỏi:

– Anh có từng nghe qua sư phụ nói vì sao gia phụ mất không?

– Có. Chuyện dài dòng lắm.

Đoàn Phong bỗng lên tiếng:

– Đã thế thì chúng ta nên tìm một nơi ngồi nghỉ chân để Hồng Liệt huynh kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Trần huynh nghe. Chắc Trần huynh cũng mỏi mệt lắm rồi. Đinh huynh đưa Trần huynh vào dịch quán nghỉ chân đi.

Bạch Mai đưa mắt nhìn Đoàn Phong nói:

– Cảm ơn Phong huynh. Mời các anh cùng đi với chúng tôi.

Đoàn Phong mỉm cười:

– Việc riêng của Trần gia, chúng tôi đâu thể nghe.

– Không sao. Tôi cũng muốn cho mọi người biết rõ thêm mối oan tình của Trần gia chúng tôi. Các anh đừng ngại. Không biết ngài Thượng thư có thời gian không?

– Chắc là có. Vậy chúng ta cùng trở lại phòng của người đi.

……..

(xem tiếp vào ngày mai)