Kỳ 25:

……..

Cùng lúc ấy nàng đưa tay rút chiếc đũa trên đầu ném xuống sàn rồi lạnh lùng bước đến cầu thang để xuống dưới lầu. Đi ngang qua chỗ Văn Hiến, nàng đứng lại nhìn chàng và nói bằng một giọng lạnh băng:

– Giỏi lắm! Nhưng ngươi phải lo giữ cái mạng của mình đi!

Nàng bước xuống lầu. Bốn tên vệ sĩ vội vàng bước theo sau, một tên vác gã công tử áo hoa sặc sỡ trên vai. Bọn chúng không quên đưa tám con mắt tóe lửa nhìn Văn Hiến và Hồng Liệt. Ánh nhìn chứa đựng bao sự thù hận như muốn phanh thây hai người ra muôn ngàn mảnh ngay lập tức. Đợi bọn chúng đi khỏi, mọi người trong quán mới thở phào nhẹ nhõm. Tiếng xì xào bàn tán về trận đánh vừa rồi vang lên khắp nơi. Chủ quán người Việt vội chạy lại bàn của bọn Văn Hiến, giọng run run:

– Hiệp sĩ gây nên họa lớn rồi. Người mà hiệp sĩ vừa đánh đó là đại công tử của hãng Diệp Sanh Ký ở đây. Thế lực của bọn chúng rất lớn, từ lâu chúng coi Hội An này như đất riêng của chúng, hoành hành tác oai mà chẳng ai dám động đến. Tên công tử đó lại càng giống như một hung thần. Hắn về Trung Quốc theo thầy học võ từ lúc mười ba tuổi, hắn mới trở lại Hội An hai năm nay mà đã có không biết bao nhiêu người bị hắn giết chết. Hà! Hiệp sĩ ra tay như thế thì thật là phúc cho cư dân ở đây nhưng tôi e rằng từ nay hiệp sĩ sẽ gặp nguy hiểm vô cùng.

Văn Hiến mỉm cười:

– Cảm ơn chú chủ quán. Nếu đó là phúc cho cư dân ở đây thì tôi có bị nguy hiểm một chút cũng chẳng sao.

Nói xong, chàng ra dấu cho Hồng Liệt và Bạch Mai rồi móc tiền định thanh toán. Chủ quán vội xua tay:

– Không cần đâu. Ba vị hãy rời khỏi Hội An ngay bây giờ đi để tránh phiền phức cho ba vị mà cho cả chúng tôi nữa.

Văn Hiến quay sang đưa tiền cho ba tên ăn mày:

– Các em phải lập tức rời khỏi Hội An ngay. Bảo tất cả anh em trong nhóm cũng phải rời khỏi nơi đây một thời gian để tránh bị chúng trả thù.

Xong cả bọn thong thả bước xuống lầu. Có tiếng nói khẽ phía sau:

– Trông chàng ta mảnh khảnh như thư sinh thế mà võ nghệ lại siêu quần. Hà, chớ nên coi mặt mà bắt hình dong. Thật là một trận đánh hi hữu và ngoạn mục khiến cho tôi mở rộng tầm mắt. Thôi, chúng ta cũng nên rời khỏi nơi đây ngay để tránh phiền phức.

Thực khách nghe người nọ nói, tất cả đều lần lượt rời khỏi quán. Ra đến đường phố thì ba tên ăn mày vội chạy biến vào trong các ngõ hẻm. Nhóm Văn Hiến thì đến nơi cột ngựa, tung người lên tuấn mã của mình rồi ra roi chạy về phía ngược lại với hướng cửa hiệu Diệp Sanh Ký. Mai là lễ hội Long Chu nên giờ này đường phố ở Hội An người qua lại tấp nập. Ba người phải khó khăn lắm mới ra khỏi khu phố, họ đồng thanh hét lớn “đi” và ba con ngựa hí vang rồi lao vút. Văn Hiến nói lớn trong gió:

– Chúng ta nên rời khỏi Hội An để tránh phiền phức cho cư dân ở đây như lời ông chủ quán. Ha ha… Chuyến này vào Giản Phố Châu chắc sẽ còn nhiều chuyện vui hơn nữa đấy.

Giọng của Bạch Mai có chút lo lắng:

– Vui thì có vui nhưng chết người như chơi đó, anh đừng xem thường.

Hồng Liệt cười lớn:

– Sư tỷ đừng lo. Tên đồ gàn biết xem tướng. Hắn nói tướng của hắn phải sống hơn bảy mươi tuổi nên hắn không chịu chết non đâu.

Ba con thiên lý mã phóng như bay trên đường quan lộ rời Hội An theo hướng tây để trở lại bến Thu Bồn. Vầng trăng mười bốn nhô lên từ từ trên nền trời xam xám phía đông. Cả ba xuống chuyến đò cuối cùng qua sông lớn. Con đò vắng tanh chỉ có ba người bọn họ và ba con ngựa. Đò ra giữa dòng sông, Bạch Mai nhìn ánh trăng lung linh phản chiếu trên sóng nước buộc miệng khen:

– Trăng đẹp quá!

Hồng Liệt nói nhỏ:

– Trăng đẹp thật! Đồ gàn, ngươi trổ tài xuất khẩu thành thơ tặng sư tỷ một bài đi.

Bạch Mai vỗ tay reo lên:

– Đúng đó! Tôi cũng muốn biết tài “thất bộ đề thi” (bảy bước làm thơ) của anh xem có hơn Tào Thực và Vương Bột ngày xưa không.

Văn Hiến cười:

– Tên trộm này có ý làm khó tôi mà thôi. Tôi làm gì có tài xuất khẩu hay “thất bộ đề thi”. Bạch tiểu thư đừng tin lời hắn.

Bạch Mai chu đôi môi xinh xắn lên lắc đầu:

– Tin! Tôi tin lời nói của Đinh huynh. Anh đừng tìm cách thoái thác nữa. Thôi, cho anh thời gian từ đây đến khi con đò cập bến. Như vậy là dễ dàng cho anh rồi đó.

Văn Hiến vò đầu:

– Tên ăn trộm chết tiệt kia, ngươi không làm khó ta chắc là ăn cơm không ngon phải không?

Tuy nói thế nhưng mắt chàng đã hướng về vầng trăng tròn treo lơ lửng trên trên cao. Bóng trăng lồng trong dòng nước lấp lánh trên sông Thu Bồn đã phản chiếu lên khuôn mặt sáng ngời của Bạch Mai, trông nàng xinh đẹp tuyệt trần. Sau một chốc im lặng xuất thần, chàng cất tiếng ngâm nga:

Kim dạ thanh thiên mãn nguyệt luân

Thu Bồn giang thượng hữu giai nhân

Tu hoa bế nguyệt mai khôi diện

Nhất tiếu ngư trầm thủy thượng vân

Huyền mấn như ti thanh ngọc khánh

Tư phong yểu điệu hàm đan tâm

Thập niên vĩnh phụ vô phương diện

Vạn lý đơn thân hiếu nữ tầm.

Dịch nghĩa:

Đêm nay một vầng trăng đầy treo trên nền trời trong

Trên sông Thu Bồn có một người đẹp

Mặt như ngọc sáng khiến hoa nhường nguyệt thẹn

Nàng cười khiến cho cá phải lặn, mặt nước gợn lăn tăn

Tóc đen mượt như tơ, tiếng trong như khánh vàng

Phong thái yểu điệu ẩn chứa một trái tim son

Mười năm cách biệt cha không thể gặp

Một mình vượt ngàn dặm hiếu nữ tìm cha.

Tiếng ngâm vừa dứt, Bạch Mai đứng lặng người với nỗi lòng nao nao khó tả. Nàng chưa bao giờ có được cảm giác vừa sung sướng, vừa hạnh phúc lại vừa kiêu hãnh như thế trong đời. Thâm tâm nàng hết sức cảm mến và kính phục chàng thư sinh mảnh khảnh nhưng rất mực tài hoa mới quen này. Hồng Liệt khi nghe xong bài thơ liền vỗ tay khen:

– Tuyệt! Cái gì mà “Tu hoa bế nguyệt mai khôi diện, nhất tiếu ngư trầm thủy thượng vân”. Hay quá! Ha ha… Như vậy là Bạch Mai sư tỷ đáng được liệt vào “Đại Việt – Lục Đại Mỹ Nhân” rồi. Nhưng ta thích nhất hai câu “Tư phong yểu điệu hàm đan tâm” và “Vạn lý đơn thân hiếu nữ tầm”. Hai câu này mới nói lên được một cách trọn vẹn con người của sư tỷ. Đệ xin chúc mừng sư tỷ được tặng một bài thơ miêu tả thật chính xác về mình. Ta cũng có lời khen tặng tên đồ gàn ngươi. E rằng tài của ngươi còn hơn cả Tào Thực và Vương Bột năm xưa.

Văn Hiến mỉm cười:

– Ngươi đừng quá khen. Ta chỉ là mượn chữ của cổ nhân ghép lại mà thôi chứ chẳng có tài cán gì đâu.

Hồng Liệt phản đối:

– Ngôn ngữ là của chung thiên hạ chứ nào phải của riêng ai. Những ai biết sắp xếp sao cho ngôn từ đạt ý, đạt lý đều là những kẻ có tài. Hơn nữa, ngươi đối cảnh sinh tình mà nghĩ ra chứ cổ nhân nào đã biết sư tỷ đẹp ra sao mà đề ra được bài thơ tuyệt tác như thế.

Văn Hiến chắp tay vái:

– Thôi được ta thua ngươi. Nhưng điều quan trọng là vì ở đây có cảnh đẹp mà người cũng đẹp cho nên ta mới có thể đối cảnh mà sinh ra được lắm tình như thế chứ. Ngươi có đồng ý không?

Hồng Liệt cười lớn:

– Đồng ý, nhất định là đồng ý rồi!

Bạch Mai bây giờ mới bước ra khỏi cơn mơ hạnh phúc, nàng nghe hai người tán qua tán lại vẻ đẹp của mình trong lòng vui lắm nhưng làm bộ phụng phịu:

– Thôi cho tôi xin đi! Hai người đừng kẻ tung người hứng để tìm cách nhạo người ta nữa. Cái gì là “bế nguyệt trầm ngư” lại còn “Đại Việt – Lục Đại Mỹ Nhân” nữa chứ. Chỉ là những sáo ngữ hão huyền. Mà này, họ là những ai vậy?

Hồng Liệt cười nói:

– Một là nàng công chúa Mỵ Châu con vua An Dương Vương, người con gái Việt có một tâm hồn hết sức trong sáng và một trái tim yêu rất mực chung tình. Hai là Nguyên phi Ỷ Lan, người thôn nữ làng Siêu Loại, đẹp nết, đẹp người lại đa tài, đã giúp vua Lý Thánh Tông trị quốc bình thiên hạ trong gần nửa thế kỷ. Ba là An Tư công chúa con vua Trần Thái Tông, người đã hy sinh đời công chúa cành vàng lá ngọc của mình để gả cho Thoát Hoan, khiến cho tên tướng nhà Nguyên này mê mẩn, giúp nhà Trần chiến thắng quân Mông Cổ. Bốn là Huyền Trân công chúa, cháu của công chúa An Tư, người được xem là đệ nhất mỹ nhân với nét đẹp cao quí và thanh khiết như đóa sen trắng, đã khiến cho vua Chiêm Chế Mân chỉ nghe tiếng thôi đã đem dâng hai châu Ô, Rí làm sính lễ cầu hôn. Năm là công nữ Ngọc Vạn, con của Chúa Sãi Nguyễn Phúc Nguyên, người đã sánh duyên cùng vua Chân Lạp Chay ChettaII. Vùng đất trù phú miền Nam ngày nay thuộc về chúng ta cũng là nhờ bước đi mở cõi này của nàng. Nay thêm sư tỷ nữa là sáu người. Là “Đại Việt – Lục Đại Mỹ Nhân” đó.

Bạch Mai làm bộ dỗi, nàng nguýt Hồng Liệt:

– Anh chỉ giỏi bịa ra để chọc người ta thôi. Làm gì có “Đại Việt – Lục Đại Mỹ Nhân”? Trương huynh, anh nói đi, chuyện bịa cả phải không?

Văn Hiến mỉm cười nhưng giọng nói hết sức nghiêm nghị:

– Là thật đấy! Những người mà tên trộm vừa kể đều là những tuyệt đại mỹ nhân của Đại Việt. Họ không những rất đẹp mà sự đóng góp và hi sinh của họ đối với dân tộc ta cũng lớn lao vô cùng.

Hồng Liệt làm mặt nghiêm chỉnh, giọng tỉnh khô như thật:

– Thấy chưa! Tỷ giờ là đệ lục mỹ nhân rồi. Về nhân phẩm thì đồ gàn đã tặng cho bốn chữ “đan tâm, hiếu nữ”, như thế cũng tạm đủ. Nhưng mà sau này tỷ chịu sang lấy vua Cao Miên để đổi lấy thêm đất hai châu của Miên quốc nữa thì càng tuyệt hơn.

Bạch Mai đưa tay đấm vào ngực Hồng Liệt hai cú thật mạnh:

– Anh ác vừa chứ! Tôi trả cái danh hiệu đệ lục, đệ thất mỹ nhân gì gì lại cho anh đó. Tôi nhất định không chịu sang Cao Miên làm hoàng hậu đâu.

Hồng Liệt giả bộ ôm ngực la bai bải:

– Trời ơi chết tôi rồi! Yểu điệu thục nữ gì mà đấm mạnh đến bể phổi người ta nè.

Bộ tịch của chàng khiến cả ba người đều phá lên cười. Cùng lúc đó, con đò đã cập bến. Họ rời đò lên bờ rồi tiếp tục phi ngựa đi dưới trăng. Hồng Liệt nói:

– Đêm nay chúng ta nghỉ tại nhà trạm Long Phúc[1] nhé?

Văn Hiến đồng ý:

– Tốt đấy! Để cho Bạch tiểu thư nghỉ ngơi nữa.

Bạch Mai nói:

– Trương huynh bỏ hai tiếng “tiểu thư” cho em nhờ có được không? Sao mà nghe khách sáo và xa lạ quá, em không thích chút nào.

Văn Hiến vội vàng chữa:

– Xin lỗi, tôi quen miệng rồi. Thôi được, từ giờ gọi là Bạch muội nhé?

Bạch Mai gật đầu:

– Như thế có phải thân mật hơn không. Cả Đinh huynh nữa, bỏ cái tiếng “sư tỷ” đi. Em cho anh làm sư huynh đó. Người ta nhỏ tuổi hơn nhiều mà bắt làm chị để vòi vĩnh hả?

Thấy nàng vui vẻ và tự nhiên như thế, Hồng Liệt nhìn sang Văn Hiến gật đầu làm dấu rồi cả hai đồng thanh gọi:

– Bạch muội!

Bạch Mai cười khúc khích:

– Có em đây, hai vị đại ca muốn sai xử việc chi?

Cả ba lại phá lên cười. Gió mát trăng thanh, ba con ngựa phóng nhanh, lòng người lại vui nên hành trình dường như thu ngắn lại. Đầu giờ hợi thì ba người đã đến trạm Long Phúc. Họ vào quán ăn tối. Trong khi ăn, Văn Hiến hỏi:

– Bạch muội lúc trước từ Gia Định ra đây bằng phương tiện gì?

– Em theo thuyền buôn của nhà họ Cao ở đầm Hải Hạc ra Quy Nhơn, sau đó lại theo thuyền của họ ra Phú Xuân. Khi đến Phú Xuân, em mới biết ngài Hình bộ Thượng thư vừa đi kinh lý Phù Ly nên vội vã trở vào tìm. Họ Cao ở Quy Nhơn là khách hàng quen thuộc của Thần Quyền Môn.

– Khi nào thì họ khởi hành vào lại?

– Cuối tháng này thuyền của họ sẽ chở hàng vào Đại Phố Châu. Họ có mời muội ngày hai mươi sáu này vào dự lễ thôi nôi của tiểu thư Cao Đại Hồng nhà họ. Có lẽ chúng ta nên có mặt ở Quy Nhơn trước ngày đó.

Hồng Liệt mỉm cười hỏi:

– Nghe nói họ Cao ở đầm Hải Hạc là tay giàu có lớn. Không biết tên trộm như ta vào nhà họ có sợ không?

Bạch Mai đáp:

– Có em bảo lãnh thì họ còn sợ gì nữa.

[1]  Năm Minh Mạng thứ ba đổi tên trạm lại là Nam Phúc.

(xem tiếp hồi thứ tám ngày mai)

Hồi thứ tám

Dân biên tái tìm vui nơi chợ rượu

Khách yêu hoa say đắm Ngọc Lan Hương

 Cuối hồi mời các bạn thưởng thức âm nhạc thư giãn:

Nhạc phẩm: Jeux-interdits – Paul Mauriat