caky

Kỳ 26:

Hồi thứ tám

Dân biên tái tìm vui nơi chợ rượu

Khách yêu hoa say đắm Ngọc Lan Hương

*

Sáng hôm sau, họ rời trạm Long Phúc sớm để tiếp tục cuộc hành trình. Khi đến Phù Ly, biết Tôn Thất Dục và Đoàn Phong đã vào Quy Nhơn để chủ trì vụ xử án bọn Trần Đại Chí, họ bèn lên đường vào thẳng phủ thành Quy Nhơn. Bọn lính canh đưa họ vào quán dịch ngồi chờ, một lát sau Đoàn Phong cùng Ngô Mãnh đến. Mọi người vui vẻ chào hỏi nhau xong thì Đoàn Phong lên tiếng:

– Chúc mừng Bạch tiểu thư đã hoàn thành tâm nguyện của mình.

Bạch Mai nhìn Ngô Mãnh bằng ánh mắt cảm ơn:

– Cũng nhờ Dục thúc thúc và Ngô huynh đây giúp đỡ cho. Tiểu muội thật không biết nói gì hơn để bày tỏ lòng tri ân.

Ngô Mãnh gặp lại Bạch Mai trong lòng vui lắm nhưng tính chàng ít nói lại vụng về nên chỉ đáp lại được mấy tiếng đơn giản cộc lốc:

– Có gì đâu. Bạch tiểu thư đừng ngại.

Chỉ đơn giản thế thôi mà mặt chàng tự dưng đỏ gay lên. Văn Hiến hỏi:

– Kết quả vụ án thế nào?

Đoàn Phong đáp:

– Quan Ngoại tả gởi cho Dục thúc một bức thư xin giảm tội cho bọn Đại Chí đồng thời ra lệnh cách chức quan huyện Huỳnh Hảo Hớn và quan huyện Chương Nghĩa. Cả bọn Khắc Tuyên và Huỳnh Công Đức cũng nói thêm vào nên cuối cùng Dục thúc chỉ phạt vạ bọn Đồng Bách, Thừa Ân năm ngàn quan, tịch thu hiện vật. Còn Trần Đại Chí phải bị tù năm tháng. Phần Huỳnh Hảo Hớn thì tôi có ngỏ lời bênh vực cho hắn vì biết hắn cũng là tay hảo hớn nhưng Dục thúc nói quan Ngoại tả dặn nhất định phải cách chức hắn. Người không muốn vì chuyện đó mà mất lòng quan Ngoại tả nên đành để hắn trở về dân dã.

– Như thế cũng được. Đại Chí bị giam năm tháng, bọn Dương Tử Tam Kiếm đã trở về Phúc Kiến, việc Trần gia chúng ta tạm thời đỡ phải lo.

– Thế chừng nào mọi người vào Giản Phố?

Bạch Mai đáp:

– Bọn muội định cuối tháng này sẽ theo thuyền của Cao Đường ở đầm Hải Hạc trở vô Trấn Biên. Muội muốn gặp Dục thúc thúc để nói lời cảm ơn và từ biệt người.

Đoàn Phong vui vẻ:

– Mời tiểu thư theo tôi.

Chàng đưa Bạch Mai vào trong phủ gặp Tôn Thất Dục. Hai người vừa bước vào, Tôn Thất Dục đã mỉm cười nói ngay:

– Xin chúc mừng Bạch tiểu thư đã hoàn thành tâm nguyện của mình.

Bạch Mai chắp hai tay vái dài, giọng của nàng hết sức trang trọng:

– Mọi việc cũng nhờ ơn thúc thúc đã giúp đỡ cho. Cháu xin thay mặt Trần gia cảm tạ tấm lòng của thúc thúc và các huynh ở đây.

– Chỉ là sự đền đáp nhỏ bé so với công đức to lớn mà Trần gia đã cống hiến cho đất nước này. Khi nào tiểu thư về Trấn Biên, cho ta gởi lời thỉnh an tới Trần bá mẫu và Trần Hầu nhé.

– Dạ, cháu sẽ thưa lại với bá mẫu và anh Đại Lực. Cháu có ý đến đây từ biệt thúc thúc để trở vô Giản Phố. Cầu thúc thúc ở lại vạn sự an khang.

– Chúc tiểu thư lên đường bình an. Khi nào thì khởi hành? Bọn Văn Hiến và Hồng Liệt cùng đi với tiểu thư chứ?

– Dạ, cuối tháng này ạ. Hai huynh ấy cũng cùng đi với cháu.

– Như thế thì ta sẽ an tâm hơn. Về sau tiểu thư không nên một mình xông pha ngàn dặm như thế nữa.

– Dạ, cháu biết rồi ạ. Cháu xin phép cáo từ.

– Tiểu thư đi bình an.

Bạch Mai và Đoàn Phong lại cùng trở ra quán dịch. Đoàn Phong nói:

– Trước khi Bạch tiểu thư và các bạn đi Giản Phố còn bọn tôi thì trở lại Phú Xuân, tôi muốn mời mọi người xuống chợ rượu Phú Đa để uống một bữa chia tay và nghe ca hát. Các bạn thấy thế nào?

Hồng Liệt vỗ tay tán thành:

– Ý kiến hay đấy! Tôi nghe nói ở chợ rượu Phú Đa tại Tửu Quán Bên Đường có bán đủ các loại rượu ngon ở phủ Quy Nhơn, lại có nàng Ngọc Lan Hương vừa xinh đẹp vừa ca hay nổi tiếng khắp phủ nữa đấy.

Đoàn Phong cười:

– Rõ là tên trộm, nơi nào có đồ quí hiếm gì là hắn đều biết hết. Tôi cũng vừa nghe thiên hạ ở Quy Nhơn đồn đãi nên có ý mời các bạn đến nơi đó để thưởng thức. Nghe nói Ngọc Lan Hương chỉ hát ở đó mỗi tháng có ba lần. Hôm nay may mắn đúng vào dịp đầu phiên chợ cuối tháng, là ngày diễn của nàng nên chợ rượu sẽ đặc biệt đông vui nhộn nhịp đây. Bạch tiểu thư đừng chê bọn tôi là những kẻ phong lưu nhé?

Bạch Mai lườm chàng:

– Đâu dám. Cánh nam nhi của các người ai chẳng quen thói phong lưu.

Nói xong nàng nở nụ cười đẹp đến mê hồn.

– Muội nói cho vui thế thôi. Muội cũng muốn nghe nàng Ngọc Lan Hương gì đó hát nữa. Nhưng để các huynh tự nhiên hơn, muội sẽ cải nam trang. Như vậy được không?

Hồng Liệt vỗ tay:

– Như vậy mới xứng là nữ lưu chi thượng chứ!

…….

(xem tiếp vào ngày mai)