Kỳ 29:

………

Lúc đó, một nữ phục vụ ăn vận rất đẹp, mặt xinh xắn mang tiềm rượu cơm nếp trắng ra bàn. Cô thong thả múc những viên rượu nếp ra năm chiếc chén nhỏ cho mọi người rồi nói:

– Mời quí khách thưởng thức món rượu nếp Phú Đa. Hương vị vừa ngọt vừa thơm nồng sẽ khiến các vị nhớ hoài không quên.

Cô nàng vừa nói vừa nháy mắt nhìn Bạch Mai. Bạch Mai mỉm cười:

– Chưa biết ta có quên được hương vị của rượu hay không nhưng chắc chắn là sẽ không quên nụ cười xinh đẹp của cô em đây rồi.

Cô gái nguýt dài một cái, mặt ửng hồng cúi đầu thẹn thùng nói:

– Hiệp sĩ lại nói đùa với em rồi. Các chàng hồ thỉ tứ phương, gặp gỡ thiếu gì giai nhân đài các ở những nơi đô hội thì làm gì có chuyện nhớ đến cô phục vụ quê mùa ở quán rượu miền biên tái này chứ?

Bạch Mai liếc mắt thật tình tứ:

– Hải đường, nguyệt quế ở vườn thượng uyển đôi khi lại không đẹp bằng một đóa hoa lài bên hàng giậu làng quê.

Mặt cô gái đỏ hơn, miệng nở nụ cười bẽn lẽn nhưng ánh mắt lại hiện rõ niềm vui vô hạn:

– Thôi, mời quí khách thưởng thức đi, đừng mỉa mai em nữa. Nếu không, lát nữa chị Ngọc Lan xuất hiện sẽ không còn ngôn ngữ để cho quí khách tâng bốc đâu. Em xin phép vào mang thức ăn và rượu cần ra.

Nói xong cô lễ phép cúi chào mọi người rồi lui vào trong mang thức ăn và rượu ra. Bạch Mai múc một viên rượu nếp bỏ vào miệng và chờ một lúc cho nó tan ra. Nàng nuốt xong viên rượu nếp liền buột miệng khen:

– Ui chao! Thật là ngon! Vừa mềm, vừa ngọt, vừa the nồng. Tuyệt quá! Cảm ơn Phong huynh. Nhưng thứ này là món của nữ nhân, các huynh chắc là không hảo lắm phải không?

Đoàn Phong mỉm cười:

– Hảo chứ! Coi như là một món khai vị để kích thích vị giác trước khi ăn vậy.

Một nam phục vụ bê ché rượu cần đặt trên bàn còn cô gái lúc nãy tay cầm năm chiếc cần cẩn thận cắm vào bình, châm nước vào chờ một lát cô hỏi:

– Quí khách đã uống qua rượu cần chưa? Chưa à? Thế này nhé, trước tiên quí khách hút nhẹ một hơi cho rượu lên đến miệng, sau đó nín thở hút mạnh một hơi dài cho đầy rồi nuốt xuống. Chỉ trong chốc lát, quí khách sẽ cảm thấy hơi nóng bốc lên từ trong bao tử, qua lồng ngực rồi toát ra khắp các bộ vị trên mặt. Cảm giác sẽ thật thú vị. Vị công tử này cẩn thận coi chừng bị sặc rượu đó.

Cô nói xong liếc ánh mắt tình tứ nhìn sang Bạch Mai rồi cúi đầu chào và quay bước vào trong. Ở bàn bên cạnh, thức ăn và rượu được một nam phục vụ mang ra. Tên buộc khăn đỏ hỏi lớn:

– Tại sao bàn này không có nữ phục vụ mà lại do tên đực rựa như mày mang ra vậy? Mày vào kêu cô gái phục vụ bàn bên kia ra đây phục vụ cho bọn tao. Đi đi!

Người phục vụ lễ phép nói:

– Dạ, mỗi bàn có một người phục vụ riêng đã được phân công từ trước rồi ạ. Xin quí khách thông cảm cho, không thể đổi được ạ.

Tên buộc vải đỏ xì một tiếng:

– Có mẹ gì mà không thể đổi! Mày cứ cút vào trong bảo cô gái đó ra đây. Lảm nhảm bẩn tai, tao cho ăn bạt tai bây giờ. Đi nhanh lên!

Người phục vụ vẫn giữ thái độ lễ phép nói:

– Dạ, không thể đổi được ạ. Đến giờ trình diễn rồi, xin quí khách giữ yên lặng để mọi người cùng thưởng thức ạ.

Tên vấn khăn đỏ định nổi đóa với người bồi bàn thì vừa lúc đó một số đèn được tắt bớt, còn chừa lại ánh sáng vừa đủ để thực khách ăn uống. Sân khấu bỗng nổi bật lên với ánh đèn đủ màu sắc, kết hợp cùng những tranh họa trên những bức vách chung quanh khiến cho nó trở thành một chốn non bồng, nước nhược. Mọi người, kể cả tên vấn khăn đỏ lắm mồm, vụt trở nên im lặng và hướng mắt về sân khấu.

Tiếng sáo du dương từ phía sau sân khấu chợt vút lên một khúc nhạc thật ai oán. Khúc tiêu này tương truyền là của chàng Trương Chi ngày xưa thường thổi trong những đêm trăng trên dòng sông Hát để thể hiện nỗi lòng tương tư nàng Mỵ Nương đài các. Tiếp đó là tiếng đàn nguyệt trỗi lên theo từng bước đi uyển chuyển của một cô gái áo hồng, nàng vừa đi vừa khảy cây đàn cầm trên tay. Nàng đến ngồi xuống chiếc ghế đặt bên phải sân khấu, tay vẫn tiếp tục đánh đàn hòa vào điệu sáo mê hồn kia. Liền sau đó, bên trong lại vang lên tiếng đàn nhị và một cô gái áo xanh với cây nhị trên tay, gáo đàn được tì vào chiếc eo lưng nhỏ nhắn, vừa đi vừa kéo đàn. Nàng đến chỗ chiếc ghế bên trái sân khấu và ngồi xuống. Tiếp theo là tiếng đàn hồ, loại đàn giống đàn nhị nhưng gáo phát âm lớn hơn nên âm thanh trầm hơn, được tấu lên bởi một cô gái mặc áo màu tím, nàng nhẹ nhàng bước ra và ngồi vào chiếc ghế phía sau bên phải. Cùng ra với cô gái áo tím là cô gái áo vàng, trên tay ôm một cây đàn thập ngũ huyền cầm (đàn tranh, sau này đàn thêm vào một dây nữa thành đàn thập lục) đến ngồi nơi chiếc ghế ở giữa phía sau. Cô gác một đầu cây đàn trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, đầu còn lại kê trên chân mình rồi bắt đầu hòa tiếng đàn tranh vào âm thanh của những chiếc đàn kia. Đến lượt người thổi sáo xuất hiện trên sân khấu. Đó là một thanh niên vận chiếc áo dài màu trắng, mặt hóa trang xấu xí. Tiếng sáo trúc trên tay anh ta vẫn vút cao và não nùng khiến cho người nghe tưởng chừng có thể rơi lệ. Anh đến ngồi trên chiếc ghế đặt phía sau bên trái.

Còn một chiếc ghế trống duy nhất được đặt chính giữa sân khấu có phủ tấm vải điều nữa. Mọi người đều biết đó là chiếc ghế dành cho Ngọc Lan Hương. Bao nhiêu cặp mắt đổ dồn về ô cửa ở phía sau sân khấu, nơi các nhạc công vừa bước ra để chờ đón Ngọc Lan.

Những tiếng đàn họa bỗng ngưng bặt để cho tiếng sáo vút lên giai điệu ai oán. Tiếng sáo như mang theo âm hưởng của những tiếng nấc nghẹn nơi cõi lòng một kẻ tương tư trong tuyệt vọng. Ngay thời điểm giai điệu tiếng sáo não nùng nhất, một tiếng hát từ sau hậu trường chợt cất cao lên. Giọng hát thật trong trẻo, thật ngọt ngào và cũng thật thê lương như lời ca của khúc hát:

Hát Giang! Hát Giang!

Vì đâu mà nhỏ lệ?

Để tiếng tiêu sầu chạnh lòng nhân thế

Vì đâu mà quạnh quẽ

Để tiếng hát buồn trăn trở khách hồng nhan.

Ơ… Đời đa đoan!

Ớ… Tình đa đoan!

Tài hoa chết giữa cô đơn

Phù dung rũ cánh… Ơ… Ơ… lầu son úa tàn…[1]

Tiếng hát vừa dứt, một cô gái trong chiếc áo lụa dài màu hoàng yến có tấm the trắng thật mỏng khoác qua vai, mái tóc đen tuyền búi cao bằng những chiếc trâm vàng đính những hạt minh châu nhỏ lóng lánh dưới ánh đèn, trên tay ôm một chiếc đàn tỳ bà, từ nơi ô cửa nhẹ nhàng bước ra sân khấu. Tiếng vỗ tay vang lên rõ to từ chiếc bàn lớn kê sát sân khấu. Rồi như một hiệu ứng dây chuyền, những tiếng vỗ tay lan ra khắp tầng trên tửu lầu, xuống đến cả tầng dưới. Bằng những bước uyển chuyển, cô gái đi quanh sân khấu một vòng rồi dừng lại trước chiếc ghế đặt giữa sân khấu, nhún khẽ hai chân cúi chào khán giả. Dáng người yểu điệu, cử chỉ duyên dáng đáng yêu khiến cho mọi người như nín thở dõi theo. Những tiếng vỗ tay lại vang lên mạnh hơn, như những tràng pháo nổ ran khắp nơi. Chờ cho tiếng vỗ tay ngớt lại, cô gái cất tiếng:

– Ngọc Lan xin cảm tạ thịnh tình của tất cả khách yêu thích âm nhạc và những đệ tử của Lưu Linh[2] mà đến với Tửu Quán Bên Đường đêm nay. Ngọc Lan hi vọng rằng những tiếng nhạc, lời ca của chị em Ngọc Lan sẽ giúp tăng thêm phần nào tửu hứng cho quí khách khi thưởng thức những hương vị đặc biệt của các loại danh tửu ở Tửu Quán Bên Đường này.

Tiếng nói của nàng êm như rót mật vào tai người. Khuôn mặt nàng thật đẹp, vẻ đẹp dịu dàng của một tiên nữ trong tranh. Nhìn nàng đứng trên sân khấu dưới ánh đèn màu, người ta cứ ngỡ như mình đang lạc vào chốn thiên thai và gặp được một nàng tiên kiều diễm. Những tiếng vỗ tay đồng loạt vang lên. Tên vấn khăn đỏ lại oang oang:

– Đẹp quá! Tiếng nói như chim sơn ca hót ấy. Đại ca, thiên hạ quả đồn không sai tí nào cả.

Mặc dù tiếng nói của hắn chìm trong trong tiếng vỗ tay nhưng vẫn khiến cho một số người tỏ vẻ bất bình, nhăn mặt khó chịu. Trương Văn Hiến sực nhớ đến bạch y công chúa và thầm đem nàng ta so sánh với nàng Ngọc Lan trước mặt. Cả hai đúng là mỗi người một vẻ mười phân vẹn cả mười, duy có điều hai vẻ đó khác nhau hoàn toàn. Một thật ấm áp, dịu dàng, tinh khiết, còn một thật lạnh lùng, sắc sảo, kiêu sa. Bạch Mai ngồi kế bên bỗng khe khẽ lên tiếng:

– Trương huynh, bài thơ trên sông Thu Bồn huynh nên để dành tặng cho cô nàng Ngọc Lan này sẽ hợp hơn. Nhìn nàng, muội thấy mình thật xấu xí, thô kệch.

Văn Hiến mỉm cười:

– Mỗi người mỗi vẻ, Bạch muội đừng tự hạ mình.

Hồng Liệt thì thào:

– Mỗi người một vẻ, vậy đồ gàn ngươi làm một bài thơ cho vẻ đẹp của Ngọc Lan xem khác Bạch Mai chỗ nào.

Văn Hiến đưa ngón tay lên miệng ra dấu bảo yên lặng. Tiếng Ngọc Lan như mật rót lại vang lên:

– Giai điệu và khúc hát chị em Ngọc Lan gởi đến quí khách vừa rồi đó là đoạn mở đầu của bản tình ca Trương Chi – Mỵ Nương. Đêm nay Ngọc Lan mời quí khách cùng thưởng thức những khúc ca ai oán của bản tình ca tuyệt trần này.

Nàng vừa dứt lời giới thiệu thì những tràng vỗ tay lại rộn lên. Ngọc Lan chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế phủ khăn điều, chàng thanh niên xấu xí đưa sáo trúc lên miệng và một điệu nhạc thê lương lại vút lên. Ngọc Lan với những ngón tay nhỏ xinh, thon dài đẹp như búp măng lướt trên phím đàn tỳ bà. Tiếng đàn của nàng khiến người nghe có một cảm giác xốn xang, đau buồn khôn tả. Nàng lại cất tiếng ca:

Ôi Hát Giang!

Ôi Tiêu Lang!

Chàng là ai?

Chàng là ai?

Là hồn nguyệt bạch?

Sông dài mênh mang?

Ơ… Ơ…

Biết ai gởi đến cho chàng tình ta?

Ơ… Ơ… Người đi… i… i…

Thôi người đi… í… i…

Gặp chi để hận biệt ly

Thì thôi chỉ là số kiếp

Hờn cho mối duyên bẽ bàng

Giấc mộng xuân tàn. Còn chi…

Ơ… Ơ… Còn chi…

Ơ… Ơ… Còn lại đây trăng bến Ngọc Tuyền

Dòng sông xưa đâu bóng thuyền câu

Và khúc hát thiết tha giang đầu

Đã chìm sâu.

Ớ…Ơ…

Chìm trong dòng sâu!

Ơ…Ơ…

Giọt lệ rơi đáy cốc… í… i…chung tình…i… i…

còn vương bóng ai…i… i…

A ha… Một khối tương tư

Một tấc thành

Lệ đá tan quyện nên khói tình

Non nước… ơ… ơ…

khóc cho mối tình

Ờ… ơ… Ngàn xưa đến giờ…[3]

Bài ca về một chuyện tình đẫm lệ, tiếng sáo thê lương, tiếng đàn ai oán, tiếng hát não nùng. Cả không gian ngôi tửu lầu như chùng xuống. Mọi người nín thở để lắng nghe rồi trầm mình vào nỗi bi thương của hai kẻ yêu nhau trong thương đau, oan nghiệt được diễn tả qua tiếng hát tuyệt vời của Ngọc Lan. Những ly rượu đầy không ngừng được mọi người rót ra rồi uống cạn trong lặng lẽ như một cách để nuốt trôi đi cái nghèn nghẹn ở cổ mình. Hai dòng lệ âm thầm chảy xuống hai má của Bạch Mai lúc nào không hay.

Những câu hát cuối cùng đã chấm dứt một lúc lâu mà mọi người vẫn còn bàng hoàng như đang trong cơn mơ. Rồi sau đó tất cả mới bừng tỉnh và dành tặng những tiếng vỗ tay cảm phục tự đáy lòng. Đây đó trong khắp gian phòng có những ánh mắt long lanh ướt dưới ánh đèn mờ ảo. Bạch Mai giờ mới nhận ra mình đã khóc, nàng vội vàng đưa tay áo chặm nhanh nước mắt. Ngọc Lan đứng lên nói lời tạm biệt. Nơi chiếc bàn đầu, Cao Đường và ba người ngồi chung đồng đứng lên vỗ tay tiễn Ngọc Lan. Năm người bọn Đoàn Phong cũng đứng lên, rồi tất cả mọi người trên tửu lầu đồng loạt đứng lên. Những tràng pháo tay tiễn đưa xen lẫn với những tiếng thì thầm luyến tiếc. Ngọc Lan và mấy cô gái đánh đàn cùng chàng thanh niên thổi sáo đồng cúi chào lần nữa rồi quay vào trong.

Đèn được thắp sáng choang trở lại. Mọi người ngồi xuống, tiếp tục ăn uống và râm ran bàn tán về đêm diễn của nàng Ngọc Lan. Lại nghe tiếng nói của tên vấn khăn đỏ oang oang:

– Đại ca, nàng Ngọc Lan đó quả thật là xinh đẹp tuyệt trần, lại có giọng ca như hút hết hồn phách của đệ. Nàng còn đẹp hơn cả tiên nữ nữa đó. Úy chà! Nếu mà được ôm nàng ta hôn một cái thì có chết đệ cũng cam lòng. Ha ha…

Tiếng cười bỗng tắt ngang vì bị một chiếc xương từ bàn đầu bay véo đến đập thật mạnh vào hàm răng trắng hếu của hắn. Hắn đau đớn la “ui da” một tiếng rồi đưa hai tay ôm miệng. Một lúc sau khi cơn đau giảm đi, hắn đứng lên nhìn về phía bàn đầu chỉ tay hét lớn:

– Tên khốn kiếp kia dám đánh lén ông nội mày à? Chán sống rồi hả con?

Nói xong, hắn hùng hổ định bước tới bàn của Cao Đường. Tên mặt sẹo được gọi là đại ca đưa tay kéo hắn lại, giọng đục ngầu:

– Đừng gây sự trong quán. Hãy đợi ra bên ngoài đã.

Tên vấn khăn đỏ tức tối hét toáng lên:

– Tên kia, có phải anh hùng thì ra ngoài kia! Ông nội mày mà không dạy cho mày một bài học về tội hỗn láo thì ông đây không phải là người!

Hắn đưa tay chụp thanh kiếm trên bàn rồi bước lại bên cửa sổ trước như sợ người nọ không dám xuống sân. Hắn quay mặt lại nói lớn:

 – Tên hèn nhát kia, ngươi mà không dám ra đây gặp ta thì từ nay ở nhà bú sữa đi, đừng bao giờ đến những nơi anh hùng tụ hội này nữa!

Nói xong hắn tung mình qua cửa sổ nhảy xuống sân tửu quán. Hai tên đồng bọn của hắn cũng đứng lên, tên mặt chuột móc trong túi ra một nén bạc lớn bỏ lên bàn rồi cùng nhau bước đến cầu thang đi xuống.

Có tiếng ai đó vang lên ở góc phòng:

– Cho bọn khốn kiếp đó một bài học đi! Đồ du thủ du thực!

– Đúng vậy, để đó cho tôi! Bọn hạ cấp như thế mà cũng vác mặt đến đây nghe hát.

Rồi mỗi người một câu chêm vào khiến cả tầng lầu nhốn nháo hẳn lên. Nơi bàn của Cao Đường, một người thanh niên tuổi ngoài hai mươi, mình mặc võ phục đen đứng lên nói:

– Cao gia, để tôi xuống dạy chúng một bài học nhé?

Cao Đường gật đầu. Hai người nữa trong bàn cũng đứng lên. Một người lên tiếng:

– Bọn chúng ba tên, để hai chúng tôi giúp chú mày một tay.

[1]  Trích từ trường thi Tình thơ Trương Chi – Mỵ Nương, Vũ Thanh.

[2]  Một nhân vật trong nhóm Trúc Lâm Thất Hiền, nổi tiếng về uống rượu – ngàn chén không say.

[3]  Trích từ nhạc phẩm Giọt lệ Mỵ Nương, Vũ Thanh

 ………

(xem tiếp vào ngày mai)