Kỳ 30:

…….

Cả ba cùng xuống lầu. Khách trong quán rượu đa phần hiếu sự, lại ghét ba tên vô lại nên cũng lần lượt thanh toán tiền rồi xuống dưới đất để chứng kiến cuộc đấu. Cao Đường vẫn ung dung ngồi lại uống rượu một mình. Ông chủ quán từ phía sau bước ra, tiến đến bên Cao Đường xoa hai tay vào nhau xin lỗi:

– Thật xin lỗi đã khiến cho Cao đại gia mất cả tửu hứng. Ba tên này không biết từ đâu đến mà mặt mũi và thái độ hung hăng đến thế. Cũng nên dạy cho bọn chúng một bài học để chúng biết đây là nơi nào. Cao đại gia uống rượu tự nhiên nhé, tôi xin phép ra ngoài xem.

Cao Đường khoác tay:

– Cứ để cho bọn chúng thanh toán với nhau. Này, việc tôi nhờ ông có chút hi vọng gì không?

– Tôi đã nói cho nàng ta biết lời cầu hôn của Cao đại gia rồi. Nàng nói, phu nhân ngài mới mất chưa tròn năm, việc ấy để nàng suy nghĩ lại.

– Phu nhân nhà tôi không may qua đời sau khi sinh Đại Hồng, nay sắp đến ngày thôi nôi của cháu rồi còn gì. Ông hãy ráng thuyết phục nàng đi. Tôi thật không an lòng khi thấy nàng đem thân ca hát để mua vui cho thiên hạ thế này. Ông thấy không, gặp những tên du côn như tên lúc nãy, nếu xảy ra chuyện gì không hay cho nàng thì tôi sẽ chết mất.

– Cao đại gia an tâm, có Lê Trung anh nàng và tôi ở đây thì không ai dám động đến nàng đâu. Tôi tin chắc rằng suốt bốn tháng qua, lần diễn nào của nàng cũng có mặt Cao đại gia ngồi ở chiếc bàn này, thịnh tình ấy thế nào cũng sẽ làm động lòng nàng thôi. Cho nàng một chút thời gian nữa nhé. Giờ tôi xin phép ra xem bọn chúng thế nào rồi.

Nói xong ông xuống dưới lầu. Bạch Mai thấy chỉ còn một mình Cao Đường nên đứng lên bước sang chào:

– Chào Cao gia. Cao gia thật là người phong nhã.

Cao Đường giật mình ngước nhìn chàng thanh niên đẹp trai, sau một chốc bỡ ngỡ, ông sực nhớ ra nên liền đứng dậy reo lên:

– A! Chào Bạch tiểu… ơ… Bạch công tử. Công tử cũng có mặt ở đây à? Chuyến đi Phú Xuân kết quả thế nào rồi? Mời ngồi xuống đây uống với tôi chung rượu.

Bạch Mai tươi cười nói:

– Cảm ơn Cao gia, tôi gặp nhiều điều may mắn nên mọi việc rất tốt đẹp. À, tôi đang đi chung với mấy vị huynh trưởng. Cao gia có thể ghé sang bàn kế bên để tôi giới thiệu với mấy người bằng hữu của tôi hay không?

– Được chứ!

Bạch Mai quay bước đi trước trở lại bàn, Cao Đường theo sau. Mọi người thấy Bạch Mai đưa Cao Đường sang vội đứng lên chào. Bạch Mai giới thiệu:

– Giới thiệu với các huynh đây là Cao gia ở đầm Hải Hạc mà đệ đã nói lúc nãy.

Mọi người vui vẻ gật đầu chào. Văn Hiến đoán chừng Cao Đường tuổi khoảng ngoài ba mươi. Nhìn phong thái và khuôn mặt phương phi với hàm râu đen mịn trên đôi môi hơi mỏng của Cao Đường, chàng đoan chắc người này hẳn là tay lão luyện, khôn ngoan, đúng mẫu người thành công trên thương trường. Đoàn Phong lên tiếng:

– Nghe tiếng Cao gia ở đầm Hải Hạc đã lâu mà nay mới được gặp mặt. Hân hạnh!

Cao Đường ôm quyền đáp lễ:

– Quá lời rồi. Hân hạnh được biết các vị hiệp sĩ…

Bạch Mai vội đỡ lời, nàng giới thiệu mọi người với nhau. Cao Đường nghe Bạch Mai giới thiệu tên tuổi của bốn người thì giật mình. Ông vội vàng nói:

– Không ngờ hôm nay Cao Đường tôi lại có vinh dự lớn được quen biết với những vị hiệp sĩ tiếng tăm lừng lẫy một phương. Thật là vạn hạnh! Nhờ phúc Bạch công tử!

Hồng Liệt vốn từ lâu không có thiện cảm với bọn nhà giàu nên cười nói:

– Tên trộm như tôi mà được Cao gia tặng cho danh hiệu hiệp sĩ, không sợ làm tôi hổ thẹn sao?

Cao Đường vội xua tay cười:

– Không, không. Tôi không phải nói lời sáo ngữ đâu. Thần Thâu chuyên cướp của nhà giàu và ác bá để cấp phát cho dân nghèo, hiệp danh lừng lẫy cả ba phủ, ai ai cũng biết, đó là sự thật đấy chứ. Chỉ sợ Cao Đường tôi là người thất đức, thế nào cũng có ngày hiệp sĩ viếng thăm mà thôi. Ha ha…

Văn Hiến chen vào:

– Tứ hải giai huynh đệ. Gặp nhau là vui rồi, chúng ta hãy cùng nhau ngồi xuống uống một chung rượu mừng gặp mặt trước đã.

Nói xong, chàng gọi cô gái phục vụ mang ra một bình rượu Bàu Đá. Mọi người ngồi xuống cạn ly sơ ngộ. Cao Đường hỏi:

– Công việc đã hoàn tất, Bạch công tử định khi nào trở về Giản Phố?

Bạch Mai đáp:

– Tôi, Trương huynh và Đinh huynh dự định đi nhờ thuyền của Cao gia chuyến này để trở vào trong ấy, không biết như thế có tiện không?

Cao Đường mừng rỡ đáp:

– Như thế thì còn gì vui bằng! Nhân thể cho phép tôi được mời bốn vị, ngày mai ghé lại tệ trang để dự lễ mừng thôi nôi cháu gái nhà tôi được chăng?

Bạnh Mai đưa mắt nhìn Đoàn Phong và Ngô Mãnh. Đoàn Phong nói:

– Cảm ơn lời mời của Cao gia, đáng tiếc là ngày mai hai chúng tôi phải đi cùng ngài Khâm sai trở lại Phú Xuân. Lịch trình đã định sẵn rồi, Cao gia cho chúng tôi hẹn lại một dịp khác vậy.

Cao Đường tỏ vẻ tiếc rẻ:

– Quả thật đáng tiếc! Đã thế thì khi nào có dịp, mời nhị vị ghé chơi. Cửa nhà tôi luôn rộng mở để đón chào nhị vị.

Đoàn Phong vui vẻ:

– Chúng tôi nhất định sẽ ghé thăm Cao gia. À này, ba tên lúc nãy coi bộ giống ba tên đầu đảng của bọn cướp trong Núi Bà, xem chừng võ nghệ của chúng rất khá, những người bạn của Cao gia…

Cao Đường nói:

– Ba người của tôi cũng khá lắm, chắc chẳng đến nỗi nào.

Ngô Mãnh từ đầu vẫn im lặng bỗng lên tiếng:

– Chúng ta ra ngoài đi. Tôi muốn xác định xem ba tên này có phải là đầu đảng của bọn cướp đó không.

Cao Đường vội nói:

– Đã thế thì chúng ta xuống dưới thử xem.

Ông gọi cô gái phục vụ và dặn:

– Tất cả đều là phần của tôi nhé.

Cô gái lễ phép nói:

– Dạ, em biết rồi Cao gia.

Xong cô gái liền đưa mắt liếc nhìn Bạch Mai như có ý mời chàng trở lại quán. Bạch Mai cũng liếc mắt tình tứ và nở nụ cười thật đẹp:

– Tạm biệt đóa hoa lài của tôi. Một ngày kia tôi sẽ trở lại thăm cô em nhé.

Mọi người xuống đến sân thì đã thấy một vòng người đứng bao quanh chật kín đấu trường. Bên trong vòng tròn, thủ hạ của Cao Đường và tên đầu vấn khăn đỏ đang đánh nhau đến hồi quyết liệt. Tên vấn khăn đỏ tuy cao hơn, động tác tay chân nhanh lẹ có ưu thế hơn nhưng người thủ hạ của Cao Đường lại có bộ pháp trầm ổn, đường quyền kín đáo, khi thủ thì vững vàng, khi công lại nhanh như chớp. Tên vấn khăn đỏ đã bị trúng mấy đòn rất nặng. Hắn vừa đánh vừa la hét liên mồm có vẻ tức tối lắm. Tên mặt chuột đứng bên ngoài thấy đồng bọn của mình yếu thế hơn bèn đưa một thanh kiếm ra và nói lớn:

– Lão Tam, kiếm đây!

Tên vấn khăn đỏ vội đấm một quyền rồi nhảy lui lại rút kiếm. Một người thủ hạ khác của Cao Đường đứng bên ngoài thấy vậy cũng vội ném đoản côn cho bạn mình, miệng la lớn:

– Hồ Nghị, côn của ngươi đây!

Hồ Nghị vừa đưa tay đón khúc côn thì lưỡi kiếm của Lão Tam đã đâm tới nơi. Anh ta vội nhảy lui một bước né rồi vung côn tấn công trở lại. Hai người một côn, một kiếm lao vào nhau. Dưới ánh sáng lờ mờ của vầng trăng già cuối tháng và ánh lửa chập chờn của những bó đuốc đã được một số người đứng xem đốt lên, hai người thi triển những đòn công thủ đẹp mắt. Một lúc sau bỗng nghe Hồ Nghị thét lớn:

– Trúng!

Tức thì một tiếng “keng” chát chúa do sự va chạm của hai món vũ khí vang lên. Ngay sau đó là tiếng la đau đớn của Lão Tam. Hắn bị Hồ Nghị sử dụng thế “Hồi Tiểu Kim Kê Đả Trung Lang” đâm đầu côn vào trúng bụng, người bắn ra sau té xuống đất nằm sóng soài không đứng dậy nổi. Hồ Nghị đứng thẳng người lên chống côn nhìn hắn nói:

– Cho ngươi một bài học, từ nay về sau đừng ăn nói bừa bãi nữa. Nhất là đối với phụ nữ.

Tên đại ca mặt sẹo bảo tên mặt chuột:

– Ngươi chăm sóc cho hắn. Để ta ra lãnh giáo hắn một phen.

Nói xong hắn từ từ bước ra đứng đối diện với Hồ Nghị rồi hất hàm nói:

– Côn pháp khá lắm, ta cũng muốn ngươi dạy cho ta một bài học. Được chứ?

Hồ Nghị định trả lời thì một trong ba thủ hạ của Cao Đường đã vào giữa vòng lên tiếng đáp thay:

– Ta thấy anh bạn tay cầm đao mà học côn làm gì? Ta cũng biết múa vài đường đao thô thiển, anh bạn có muốn học không?

Tên mặt sẹo trầm mặt xuống lạnh lùng đáp:

– Càng hay! Xuất chiêu đi!

Hắn nói xong thì hoành đao thủ bộ có ý nhường cho địch thủ ra tay trước. Người bên phe Cao Đường nói:

– Khí phách lắm! Trước khi Đỗ Trọng ta xuất chiêu, xin anh bạn cho biết danh tánh để tiện xưng hô có được chăng?

Tên mặt sẹo vẫn giữ giọng lạnh lùng:

– Không cần thiết! Ra tay đi!

Đỗ Trọng nghe vậy liền hoành đao nói:

– Đã thế thì ta ra chiêu đây, chú ý mà học nhé.

Nói xong Đỗ Trọng liền múa đao tấn công luôn. Đường đao xé gió đi như chớp chém xéo vào vai đối phương. Tên mặt sẹo nhảy lùi nửa bước né tránh, miệng khen:

– Đao nhanh! Đến lượt ta!

Dứt câu, ánh đao trong tay hắn chớp lên. Hắn tấn công liền mấy chiêu, chiêu nào cũng nhanh và hiểm độc vô cùng. Đỗ Trọng chân đảo bộ né tránh đồng thời tay ra chiêu phản công trở lại. Hai người tầm vóc như nhau, sức lực có vẻ tương đồng nên thanh đao trong tay cả hai khi tung ra tạo tiếng gió rít vù vù, hàn quang lạnh buốt, tiếng thép chạm nhau phát ra những âm thanh rợn người. Đám đông đứng chung quanh thấy vậy liền tự động dãn ra xa hơn. Đoàn Phong quan sát cuộc đấu nói nhỏ:

– Nhìn bộ pháp nhanh nhẹn, cách phòng thủ nghiêm mật nhưng khi xuất chiêu lại thần tốc và hiểm ác, cùng với giọng nói hơi nặng, tôi đoán chắc tên mặt sẹo này thuộc phái võ Hét ở miền Thanh Hóa. Hành sự và tôn chỉ của võ phái Hét rất nghiêm cẩn nhưng sao hắn ta lại giống như phường thảo khấu thế này?

Văn Hiến nói:

– Phái võ Hét ở miền Thanh – Nghệ đã có từ rất lâu trong làng võ Việt, thuở còn là Châu Hoan – Châu Ái. Đây là phái võ thuần Việt của chúng ta. Vì tính sát thương cao mà phòng thủ lại vững vàng nên thời nhà Hồ, triều đình đã tuyển rất nhiều cao thủ trong phái võ này vào để bảo vệ vua chúa và công hầu. Trăm ngàn môn sinh tất phải có kẻ thiện người ác. Tên này bỏ xứ vào đây hẳn thuộc loại cuồng đồ của môn phái Hét cũng nên.

Trong khi hai người nói chuyện với nhau thì trận đấu đang đến hồi quyết liệt nhất. Dưới ánh sáng lờ mờ, hai đấu thủ lại bị bao phủ trong màn đao ảnh khiến cho người xem khó lòng phân biệt được ai là ai. Bỗng một tiếng “chát” vang lên cùng lúc với hai tiếng “a” khác nhau rồi hai bóng người nhảy dạt tách nhau ra, cả hai tay đao cùng buông thõng xuống. Đỗ Trọng ôm bụng, tên mặt sẹo ôm ngực, máu từ vết thương của cả hai chảy ra ướt vạt áo trước, từ từ nhỏ giọt xuống đất. Xem chừng cả hai đều bị thương như nhau nhưng có lẽ không nguy hiểm đến tính mạng. Đỗ Trọng nói qua hơi thở mệt nhọc:

– Đao pháp của ngươi khá lắm. Ngươi thuộc môn phái Hét ở Thanh Hóa à?

Tên mặt sẹo ậm ừ:

– Nhãn quan khá lắm. Ta sẽ còn tìm ngươi để phân cao thấp. Giờ cáo từ.

Hắn nói xong ra hiệu cho hai tên đồng bọn rồi nặng nhọc bỏ đi đến nơi giữ ngựa. Tên được gọi là Lão Tam đã qua khỏi cơn đau, hắn trừng mắt nhìn Hồ Nghị nói:

– Món nợ này ta sẽ thanh toán sau! Đợi đấy!

Ngô Mãnh nhìn Đoàn Phong như hỏi ý kiến. Đoàn Phong nói:

– Nói cho Khắc Tuyên biết để cho ông ta tự lo liệu. Chúng ta không nên ra mặt lúc này làm gì.

Trận đấu đã kết thúc, đám đông cũng bắt đầu giải tán. Cao Đường bước đến hỏi Đoàn Phong:

– Đêm nay các vị nghỉ ở đâu?

Đoàn Phong đáp:

– Chúng tôi nghỉ trong phủ. Giờ xin cáo từ Cao gia, hi vọng còn có cơ duyên gặp lại.

Cao Đường chắp tay đáp:

– Hi vọng được gặp lại! Chúc hai vị lên đường bình an!

Ông quay sang Bạch Mai:

– Bạch công tử và hai vị huynh đệ đây cùng về đầm Hải Hạc với chúng tôi bây giờ hay sao?

Bạch Mai đáp:

– Dạ chưa. Ngày mai tiễn hai vị huynh trưởng này cùng Dục thúc đi xong, chúng tôi sẽ đến Cao gia làm khách.

Cao Đường chào mọi người lần nữa rồi quay vào trong quán. Hai người thủ hạ dìu Đỗ Trọng đi vào theo. Bọn Đoàn Phong cũng lấy ngựa trở về phủ Quy Nhơn. Trời lúc ấy đã quá nửa khuya.

(xem tiếp hồi thứ chín vào ngày mai)

Hồi thứ chín

Gặp bão tố rơi vào tay thảo khấu

Trại Ức Trai lập kế cứu mỹ nhân.

Cuối hồi mời các bạn thưởng thức âm nhạc thư giãn:

Nhạc phẩm: For Elise – Piano by:  Richard Clayderman.