Kỳ 44:

……..

Trăng đã lên cao khỏi những đọt cây, chiếu ánh sáng bàng bạc khắp nơi. Nhìn xa xa, bóng người lố nhố trên chiếc cầu ván bắt qua Sa Hà. Hữu Dụng chỉ tay về phía cầu nói:

– Đặc biệt ở đây, mỗi khi đến rằm tháng tám là mọi người đổ ra các bờ sông để ngắm trăng, uống rượu. Họ muốn nhìn mặt trăng lớn nhất trong năm. Cậu thấy không, đó là những người lao động nghèo. Họ không có tiền vào quán nên cùng nhau uống rượu ngắm trăng trên cầu và nơi những chiếc ghế đá.

Bỗng có tiếng người ở trên bờ hỏi nhỏ xuống:

– Có phải chú Hữu Dụng và Trương huynh ở dưới đó không?

Hữu Dụng nhận ra tiếng của Âu Dương Long nên vội vàng đứng lên quay lại nói:

– Âu Dương hiệp sĩ đó à? Mời xuống đây uống rượu với chúng tôi!

Âu Dương Long đáp:

– Vâng cháu đây! Chờ cháu một lát nhé.

Nói xong chàng ta trở về gian tiểu đình, có lẽ là để xin phép công chúa. Một lát sau Âu Dương Long qua. Chàng ta vui vẻ nói:

– Chào chú, chào Trương huynh! Cháu đã định sang kiếm chú và Trương huynh uống rượu nhưng hôm nay phải đưa công chúa đi ngắm trăng nên chưa đi được. Không ngờ lại gặp được hai người ở đây, thật hay quá!

Hữu Dụng nói:

– Ngồi xuống trước đã. Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ mà. Cậu có trốn đâu rồi thì cũng sẽ gặp thôi.

Ông ngoắt tay, cô phục vụ trên bờ vội chạy xuống. Hữu Dụng nói:

– Thêm hai bình rượu nữa. Chung và chén đũa nhé.

– Dạ, có ngay ạ!

Cô quay đi một lúc thì đã mang mọi thứ đến. Văn Hiến rót rượu ra ba chiếc chung. Hữu Dụng nâng chung mời:

– Mời hiệp sĩ! Uống mừng cho sự quen biết của chúng ta.

– Mời!

– Mời!

Uống cạn chung rượu xong, Âu Dương Long hỏi:

– Công việc của chú thế nào rồi? Chú từ Quy Nhơn vào à?

– Vâng. Đang tiến hành bốc dỡ.

– Cơn bão vừa rồi chắc thiệt hại nặng phải không?

– Cũng khá. Nhưng không hề gì. Nghề của bọn tôi là vậy. Lúc đắc lúc thất, bù qua sớt lại rồi cũng xong.

– Trương huynh có lẽ chỉ theo thuyền vào Nam vãng cảnh, phải không?

– Tôi nghe sông nước miền Nam mênh mông, đất đai trù phú nên theo chú Dụng vào thăm qua để mở rộng thêm tầm mắt.

– Còn Đinh huynh và Bạch tiểu thư?

– Bạch muội là người ở đây. Chúng tôi quen được chú Dụng là nhờ Bạch muội. Âu Dương huynh từ Phúc Kiến ghé vào Hội An à?

– Vâng. Công chúa bỗng dưng muốn đi thăm Hội An và Giản Phố. Vương gia cản cũng không được nên tôi phải theo hầu người.

Hữu Dụng hỏi:

– Vương gia là hoàng thân của Thanh triều?

– Xin lỗi chú, điều này cháu không trả lời được. Vương gia người Hán, họ Lý.

Hữu Dụng vội nói:

– Xin lỗi đã tò mò.

Văn Hiến rót rượu cho ba người, chàng nói:

– Chuyện hôm trước ở quán Cao Lầu và nơi động đá đều là sự bất đắc dĩ. Âu Dương huynh cho tôi gởi lời tạ lỗi với công chúa nhé.

– Tôi sẽ thưa lại. Cảm ơn Trương huynh lần nữa vì đã giúp chúng tôi thoát khỏi thế bí. Mà dường như công chúa cũng không trách Trương huynh thì phải. Đây là chuyện hiếm thấy trước giờ đấy. Có điều huynh phế bỏ võ công của tên Vô Tình công tử, e là sẽ không thoát khỏi sự trả thù của sư phụ hắn ta đâu.

– Đành chịu vậy! Hắn đúng là kẻ vô tình, coi mạng người như cỏ rác. Nghe nói hắn mới trở về Hội An có hai năm mà không biết bao nhiêu người đã chết dưới tay hắn.

– Thầy trò của họ đều như thế cả đấy. Cực kỳ kiêu ngạo, cực kỳ vô tình, độc ác. Tôi mới gặp mặt hắn đã thấy không vừa mắt rồi.

– Sư phụ của hắn là ai?

– Thiên Ưng lão nhân. Đúng ra là Thiên Ưng lão quỉ. Thiên Ưng trảo của ông ta có thể sánh ngang với Cầm Long thủ của Thiếu Lâm. Một dải Giang Nam, người chết dưới ưng trảo của ông ta có đến hàng trăm. Sau này Trương huynh phải cẩn thận.

– Cảm ơn sự quan tâm của Âu Dương huynh. Bình thủy tương phùng, chúng ta cạn chung nữa đi.

Ba người vui vẻ nâng chung uống cạn. Bỗng một cô gái từ trên bờ đi xuống chỗ bọn họ. Cô ta nở nụ cười tươi nói:

– Tiểu tì xin chào chú Dụng, chào Trương công tử.

Hữu Dụng và Văn Hiến đồng thanh nói:

– Chào Thu Hồng cô nương! Cô khỏe chứ?

Âu Dương Long giật mình quay lại:

– Ủa? Thu Hồng, cô sang đây làm gì vậy? Công chúa có chuyện gọi tôi phải không?

Thu Hồng nháy mắt với Âu Dương Long:

– Tôi sang không phải để gọi anh mà để mời Trương công tử.

Rồi cô nhìn Văn Hiến tươi cười nói:

– Trương công tử, công chúa sai tiểu tì qua mời công tử sang bên đó nói chuyện.

Văn Hiến nghe nói hơi giật mình:

– Mời tôi?

Rồi chàng nhìn Âu Dương Long:

– Món nợ hôm trước chắc là phải trả đủ đêm nay rồi đó.

Thu Hồng mỉm cười bí mật:

– Công tử đừng lo. Có khi người mắc nợ trở thành chủ nợ cũng không chừng.

Âu Dương Long cũng mỉm cười:

– Trương huynh đi đi. Có gì thì chúng tôi sẽ chịu phạt chung với huynh.

Văn Hiến đứng lên.

– Hai người uống rượu với nhau nhé. Tôi đi trả cho xong món nợ này đã.

Thu Hồng đi trước, Văn Hiến theo sau. Bạch y công chúa đang ngồi nhìn ra sông, quay lưng lại. Đến nơi, Thu Hồng nói khẽ:

– Thưa công chúa, Trương công tử đã đến!

Nàng không quay lại mà chỉ lên tiếng:

– Mời Trương công tử ngồi.

Giọng nàng không còn vẻ lạnh lùng băng giá như lúc trước nữa, âm thanh trong trẻo nhẹ nhàng rất êm tai. Thu Hồng lặp lại lời của công chúa và đưa tay chỉ vào chiếc ghế đặt xéo trước mặt nàng. Văn Hiến nói:

– Cảm ơn!

Chàng ngồi xuống chiếc ghế. Thu Hồng đưa tay định cầm bình rượu rót ra chung thì công chúa cản:

– Để ta!

Thu Hồng biết ý nên thụt lui rồi quay người bước lên bờ. Văn Hiến đưa tay cầm bình rượu rót ra hai chung nhỏ, đặt một chung trước mặt công chúa, chàng nói:

– Tôi mượn chung rượu này để chính thức nói lời tạ lỗi với công chúa. Việc chẳng đặng đừng nên tôi đã có chút mạo phạm.

Nói xong chàng bưng chung rượu uống cạn. Công chúa im lặng ngồi nhìn chàng uống, nàng vẫn để chung rượu trước mặt không đụng tới. Thấy vậy, Văn Hiến liền nói tiếp:

– Công chúa không uống tức là không chịu thứ lỗi cho tôi. Nếu vậy tôi chỉ còn…

– Tôi chưa từng nói công tử có lỗi bao giờ thì tại sao phải tạ lỗi?

Văn Hiến ngỡ ngàng, ấp úng:

– Công chúa tức giận đến độ tát tôi một cái như trời giáng, tôi cứ tưởng…

Khóe miệng công chúa hơi nhích lên, nửa cười nửa không:

– Cho nên tôi mới là người phải tạ lỗi với công tử.

– Tôi bị tát là đáng lắm, công chúa không có gì phải tạ lỗi cả.

Bạch y công chúa nâng chung rượu lên uống cạn rồi nói:

– Chung rượu đó là chung rượu tôi tạ lỗi với công tử.

– Như vậy chúng ta coi như huề, không ai có lỗi với ai nữa. Được chứ?

Công chúa khẽ gật đầu. Nàng rót thêm hai chung nữa, thong thả đưa bàn tay đẹp như ngọc nâng chung rượu lên uống cạn:

– Chung rượu này là để tạ ơn công tử đã cứu mạng.

Văn Hiến ngồi im lặng nhìn nàng uống. Chàng không đả động gì tới chung rượu của mình. Công chúa nói:

– Công tử không uống tức là không nhận lời cảm ơn của tôi. Tôi chỉ còn…

– Tôi chưa từng nói công chúa mang ơn tôi bao giờ thì tại sao phải tạ ơn?

Cả hai chợt nhận ra mình cùng lặp lại y lời nói ban nãy của đối phương nên phì cười. Nét băng giá cố hữu trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng giờ đã biến mất. Nụ cười nở trên đôi môi xinh, dưới ánh trăng thanh huyền ảo càng làm cho khuôn mặt nàng đẹp đến mê hồn. Văn Hiến như thấy có một cảm giác kỳ lạ chạy dọc theo xương sống lên đến đỉnh đầu. Chàng vội đưa tay bưng chung rượu lên uống cạn rồi nói:

– Công chúa không bắt lỗi, tôi không đòi trả ơn. Chúng ta không ai nợ ai. Được chứ?

Nàng khẽ gật đầu:

– Được!

Chàng rót thêm hai chung nữa, nâng ly của mình và mỉm cười nói với công chúa:

– Tôi mượn chung này để uống cho sự tao ngộ của chúng ta. Mời công chúa!

Cả hai cùng cạn chung.

– Cảm ơn công chúa đã mời rượu, không dám quấy rầy nhã hứng ngắm trăng của công chúa nữa, tôi xin phép. Mong sẽ có ngày gặp lại.

Chàng dợm người đứng lên. Công chúa nhìn chàng bằng đôi mắt sâu thẳm. Nàng hỏi:

– Công tử định đi à?

– Công chúa còn điều gì chỉ bảo nữa không?

Giọng nàng ngập ngừng:

– Ơ… Không có… Chỉ là tôi vẫn chưa biết tên công tử.

– Xin lỗi, tôi vô ý quá. Tên tôi là Văn Hiến. Trương Văn Hiến.

– Văn Hiến chi bang. Thảo nào tôi nghe nói công tử bụng chứa kinh luân.

– Công chúa nghe lầm rồi. Tôi chỉ là một kẻ quê mùa sống nơi thảo dã thôi.

– Khổng Minh ngày xưa không phải cũng ở nơi thảo dã đó sao?

– Khổng Minh tuy sống nơi thảo dã nhưng lòng nuôi chí lớn nên bụng mới chứa sẵn kinh luân đợi thời.

– Công tử thì sao?

– Đất nước tôi đang lúc thanh bình, tôi chỉ biết ngao du ngày tháng, nuôi chí lớn để làm gì?

– Đất nước còn chia hai mà bảo là lúc thanh bình ư? Đàng Ngoài loạn lạc, dân chúng đói khổ chạy vào Đàng Trong vừa tị nạn vừa kiếm miếng ăn, sao người chỉ lo ngao du ngày tháng?

Văn Hiến nghe nàng hỏi giật mình đánh thót. Chàng đỏ mặt lúng túng:

– Công chúa ở Phúc Kiến sao lại rõ chuyện nước tôi như thế?

– Đất nước tôi lọt vào tay Mãn Thanh, tôi có ý định sẽ lưu cư ở nơi này nên phải học hỏi văn hóa ở đây.

– Xin chào mừng cư dân mới! Cảm ơn công chúa đã chọn đất nước chúng tôi làm quê hương thứ hai.

Chàng rót thêm hai chung rượu mời:

– Chào mừng!

– Cảm ơn công tử!

Văn Hiến đặt chung rượu xuống bàn, chàng dùng mấy ngón tay vân vê chiếc chung nói nhỏ:

– Có điều đáng tiếc…

Công chúa nhìn chàng hỏi:

– Đáng tiếc điều gì?

– Đáng tiếc là đất nước này có quá nhiều những đứa trẻ ăn mày. E rằng công chúa sẽ phải mướn thêm thủ hạ để quẳng chúng xuống sông mỗi khi ra ngoài.

Sắc mặt bạch y công chúa chợt hồng lên dưới ánh trăng vàng. Nàng cúi đầu, tay cũng vân vê chiếc chung nói nhỏ:

– Công tử trách tôi để bọn thủ hạ làm bậy phải không?

– Không dám. Chỉ là hoàn cảnh mỗi người khác nhau nên mới có kẻ nghèo người giàu, kẻ sang người hèn. Tuy vậy, không ai muốn làm kẻ nghèo khó, hèn mọn cả. Chỉ là số phận đẩy đưa họ mà thôi. Họ đã không muốn thì không có tội. Những ai coi rẻ họ mới là người có tội.

Công chúa rót đầy hai chung rượu. Nàng uống cạn một chung:

– Chung rượu này tôi uống để tạ tội.

Văn Hiến vẫn để nguyên chung rượu. Bạch y công chúa hỏi tới:

– Công tử không uống tức là không xóa tội cho tôi chứ gì?

Văn Hiến mỉm cười:

– Tôi đâu có quyền bắt tội công chúa, làm sao xóa chứ?

– Nếu vậy thì tôi tự giác nhận tội vậy. Công tử không thể uống để cho tôi nhẹ lòng sao?

– Vậy thì tôi xin uống.

Chàng nâng chung uống cạn. Công chúa nhìn chàng nhắc:

– Công tử còn chưa trả lời câu hỏi của tôi lúc nãy.

…….

(xem tiếp vào ngày mai)