Kỳ 45:

……

Văn Hiến không biết nàng cố ý hỏi đến sở học của mình để làm gì, chàng ngần ngừ một chút rồi đáp qua loa:

– Cho nên mới nói tôi chỉ là một kẻ quê mùa vô tích sự.

Công chúa phì cười. Nụ cười tươi trên môi càng làm cho khuôn mặt nàng thêm phần rạng rỡ:

– Công tử khéo nói lắm. Thôi được! Tôi nghe thiên hạ ở Thuận – Quảng ca ngợi tài thi phú của công tử còn hơn cả Tào Thực, Vương Bột năm xưa. Đêm nay trăng đẹp quá, công tử có thể ứng khẩu một bài không? Như công tử đã làm trên sông Thu Bồn hôm trước đó.

Văn Hiến ngạc nhiên hỏi:

– Làm sao công chúa biết được việc này?

– Công tử phế võ công của tên Vô Tình công tử nên bọn họ cho người đi lùng công tử khắp nơi. Chuyện công tử ứng khẩu tặng Bạch Mai cô nương bài thơ trên sông Thu Bồn đã được người lái đò hôm đó truyền tụng khắp chốn. Để tôi nhớ xem họ ngâm nga cái gì mà… “Tu hoa bế nguyệt mai khôi diện. Nhất tiếu ngư trầm thủy thượng vân”.

Văn Hiến bối rối:

– Thiên hạ hiếu sự, lúc nào cũng chỉ muốn thổi phồng cho lớn chuyện. Công chúa nghe họ làm gì.

– Không muốn nghe cũng không được. Khắp Hội An bây giờ đi đâu cũng nghe thiên hạ nhắc đến cái tên Diệu Thủ Thư Sinh.

Mặt Văn Hiến lại càng đỏ hơn. Chàng rót hai chung rượu rồi nâng chung uống cạn:

– Tôi uống ly này để tạ lỗi đã mạo phạm.

Bạch y công chúa cũng uống cạn. Nàng mỉm cười:

– Chúng ta hãy quên mọi chuyện cũ đi. Bạch Mai cô nương là tri kỷ của công tử phải không?

Văn Hiến vội xua tay:

– Ồ không! Chúng tôi chỉ mới tình cờ biết nhau độ một tháng nay. Chúng tôi là những người bạn.

Công chúa cười tươi:

– Ờ thì thôi là bạn. Bạch Mai cô nương xinh đẹp như thế nên mới xứng là bạn của công tử, còn người như tôi chắc công tử chê là xấu xí, lạnh lùng nên đâu muốn kết bạn phải không?

– Công chúa xinh đẹp như tiên. Tôi nào dám chê.

Công chúa càng tươi nét mặt, nhưng nàng vẫn hỏi vặn:

– Không chê sao công tử cứ dợm người muốn bỏ đi?

– Là vì tôi thấy mình thấp hèn không xứng để ngồi uống rượu cùng công chúa.

Nét mặt của bạch y công chúa bỗng trở nên buồn bã. Nàng nói nhỏ:

– Công tử vẫn còn trách tôi?

– Tôi đâu dám.

– Đâu dám sao công tử cứ nhắc hoài chuyện cũ?

– Ừm… Tôi xin lỗi.

– Tôi biết trong lòng công tử đang khinh ghét tôi lắm.

– Tôi đâu có.

– Đâu có mà sao ngay cả tên tôi công tử cũng chẳng màng muốn biết?

Nghe nàng bắt bẻ Văn Hiến lại đỏ mặt. Chàng ấp úng:

– Xin lỗi. Tôi chỉ sợ mình mạo phạm. Giờ thì tôi muốn biết.

Công chúa nhoẻn miệng cười:

– Dung Dung. Lý Dung Dung.

Văn Hiến nghe nàng xưng họ Lý chợt động tâm cơ và đọc mấy câu thơ:

…Gia bản Cô Tô Cán Hoa Lý

Viên Viên tiểu tự kiều la ỷ

Mộng hướng Phù Sai uyển lý du

Cung nga ủng nhập quân vương khởi

Tiền thân hợp thị thái liên nhân

Môn tiền nhất phiến Hoành Đường thủy

Hoành Đường song tương khứ như phi…

Dịch thơ:

…Nhà ở Cô Tô làng giặt vải

Tên tự Viên Viên đẹp lộng lẫy

Thường mơ tới chơi vườn Phù Sai

Cung nữ đưa vào vua đứng dậy

Tiền thân là gái hái hoa sen

Trước cửa dòng sông Hoành Đường chảy

Nước chảy mái chèo khua như bay…[1]

Lý Dung Dung nghe chàng đọc mấy câu thơ trong bài “Viên Viên Khúc” của Ngô Vĩ Nghiệp thì nét mặt thoáng biến sắc. Nàng hỏi:

– Tại sao công tử lại đọc mấy câu thơ này?

– Tôi nghe tên Lý Dung Dung, lại nhìn thấy dung mạo của công chúa nên chợt liên tưởng đến một vị mỹ nhân là Trần Viên Viên rồi sinh tình mà đọc ra thế thôi.

– Công tử biết gì về mỹ nhân Trần Viên Viên?

Nàng nhắc đến ba chữ “Trần Viên Viên” bằng giọng nói thật tha thiết. Văn Hiến đáp:

– Tôi biết nàng qua bài thơ “Viên Viên Khúc” bất hủ.

– Do đâu công tử lại có sự liên tưởng này?

– Tôi có dịp xem qua phiên bản bức họa Viên Viên Dung của danh họa Thạch Đào. Hình trong bức họa hao hao giống với công chúa tuy không đẹp bằng.

Dung Dung nghe Văn Hiến nói mình còn đẹp hơn cả Trần Viên Viên trong bức danh họa thì lòng vui lắm. Nàng cố nén xúc động hỏi dồn:

– Thạch Đào có họa chân dung Trần Viên Viên ư? Tôi chưa bao giờ nghe ai nhắc đến việc này. Làm sao công tử có được?

– Thạch Đào vốn dòng hoàng tộc nhà Minh, ông đã có dịp thấy qua Trần Viên Viên lúc nàng được tiến cử vào cung làm phi cho vua Sùng Trinh. Tuy sau này nhà Minh mất, Thạch Đào cắt tóc đi tu nhưng hình ảnh của mỹ nhân vẫn không phai mờ trong tâm khảm ông. Lúc ấy, Ngô Vĩ Nghiệp lại làm bài “Viên Viên Khúc” minh oan cho nàng làm chấn động cả giới sĩ phu Trung Quốc thời bấy giờ khiến Thạch Đào, tuy trong lòng chán ghét Trần Viên Viên nhưng cũng không khỏi động tâm mà múa bút vẽ lại dung nhan tuyệt thế của nàng.

– Tại sao ở Trung Quốc không thấy ai nhắc đến bức họa này?

– Thạch Đào lúc ấy đã xuất gia. Ông lại là người hoàng tộc nhà Minh nên họa xong bức họa, ông xếp lại cất kỹ không cho ai biết vì sợ mang tiếng với đời.

– Công tử làm thế nào mà xem được phiên bản ấy?

– Sư phụ tôi vốn là một người lãng tích phong trần. Ông có cơ duyên quen biết với một vị thiền sư Trung Quốc, người đã lưu giữ bức họa trên nên nài nỉ xin được phác họa lại.

Dung Dung hơi chồm người về phía Văn Hiến. Nàng hỏi gấp:

– Như vậy sư phụ công tử còn giữ phiên bản đó phải không? Công tử có thể cho tôi xem được không?

Văn Hiến lắc đầu buồn bã:

– Đã hơn tám năm nay, sư phụ bỏ ra đi mà tôi vẫn chưa gặp lại được người.

Sự thất vọng hiện rõ trên gương mặt của Lý Dung Dung. Văn Hiến hỏi:

– Hình như công chúa có sự quan tâm đặc biệt đến bức hoạ đó?

Lý Dung Dung cố nén tiếng thở dài:

– Từ bé tôi đã rất hâm mộ Trần Viên Viên.

– Công chúa là người lá ngọc cành vàng, Trần Viên Viên xuất thân kỹ nữ, hai người có hai cuộc sống hoàn toàn khác nhau, sao công chúa lại đặc biệt hâm mộ nàng ta?

Nét mặt của Dung Dung càng u buồn hơn. Khi Văn Hiến nói đến mấy tiếng “Trần Viên Viên xuất thân kỹ nữ”, nàng thoáng cau mày. Tuy nhiên điều này đã không thoát khỏi ánh mắt tinh tế của chàng. Như không còn nén được nữa, mắt Dung Dung đã long lanh ướt dưới ánh trăng. Nàng đáp nhỏ:

– Tôi cũng không biết nữa. Hâm mộ thì cứ hâm mộ, đâu cần phải đồng bệnh mới tương lân.

Nhìn nàng bây giờ thật khác hẳn với nàng công chúa kiêu kỳ, lạnh lùng lúc trước. Văn Hiến đoán chừng trong nội tâm của nàng chắc là có điều gì đó không toại ý bị ức chế. Sự đè nén nội tâm lâu ngày có thể khiến con người ta đổi tính, chỉ khi nào gặp hoàn cảnh thích hợp, bản tính sơ nguyên mới có dịp phục hồi trở lại. Cả hai vừa nói chuyện vừa uống khá nhiều rượu nên mặt nàng giờ đây đã đỏ lựng. Dưới ánh trăng, khuôn mặt đó càng trở nên diễm lệ khiến cho Văn Hiến cố tránh không nhìn thẳng mặt nàng. Mặt trăng đã khuất dần phía trời tây, Văn Hiến đứng lên tạ từ:

– Cảm ơn công chúa đã mời rượu. Sương đêm xuống nhiều, công chúa cần nghỉ ngơi.

Lý Dung Dung nhìn chàng nói:

– Cảm ơn công tử đã không chê rượu của tôi. Công tử có thể nào bỏ đi tiếng “công chúa” được không? Tôi có tên đó.

Văn Hiến mỉm cười:

– Xin chào Lý Dung Dung… cô nương.

Dung Dung cũng mỉm cười nhìn chàng:

– Bỏ thêm hai tiếng “cô nương” nữa được không?

Văn Hiến vội nói:

– Chào Dung Dung!

– Chào Trương huynh! Mong còn gặp lại!

– Mong còn gặp lại!

Văn Hiến trở bước lên bờ. Thu Hồng, Bạch Cúc và mấy hán tử hộ vệ đứng yên cúi đầu chào. Thu Hồng mỉm cười nói nhỏ:

– Cảm ơn công tử.

Văn Hiến ngạc nhiên:

– Cảm ơn tôi chuyện gì?

– Nhờ công tử mà công chúa dường như bớt nghiêm khắc với bọn nô tì hơn.

Văn Hiến cười:

– Cô sai rồi! Không phải do tôi đâu.

Thu Hồng lại mỉm cười nói:

– Công tử không nhận nhưng bọn tiểu tì vẫn cứ mang ơn.

– Tùy ở các cô vậy! Chào!

– Chào công tử!

Chợt nghe dưới sông tiếng của Lý Dung Dung vọng lên nho nhỏ, nàng ngâm mấy câu thơ trong bài “Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ” của Trương Nhược Hư:

…Bạch vân nhất phiến khứ du du

Thanh phong phố thượng bất thăng sầu

Thùy gia kim dạ biên chu tử

Hà xứ tương tư minh nguyệt lâu?

Khả liên lâu thượng nguyệt bồi hồi

Ưng chiếu ly nhân trang kính đài

Ngọc hộ liêm trung quyển bất khứ

Đảo y châm thượng phất hoàn lai…

Dịch nghĩa:

…Một vầng mây trắng trôi lững lờ

Rặng phong trên bến đượm vẻ u buồn

Thuyền nhà ai đêm nay dong mãi

Người nơi nao tương tư trên lầu trăng sáng?

Thương cho vầng trăng vằng vặc trên lầu

Phải chiếu sáng đài gương người ly biệt

Rèm ngọc cuốn lên rồi trăng vẫn không đi

Chày đập vải lau rồi trăng vẫn cứ trở lại…

 xem tiếp vào ngày mai 

Hồi thứ mười một

Chùa Long Thiền, thầy trò vui tái hợp

Thua lôi đài, Văn Hiến định mưu sâu

*

[1]  Bản dịch của Cao Tự Thanh.

Cuối hồi mời thưởng thức âm nhạc thư giãn:

Nhạc phẩm:  Besame Mucho Piano: Richard Clayderman