TRẤN BIÊN THÀNH DẬY SÓNG

EN LIENG TAP 2

 Kỳ 53:

Hồi thứ mười hai

Tàn đông di điểu qui Bắc tái

Ngô đồng tịch mịch hướng Nam Quan

*

Tối hôm đó mọi người đang nói chuyện thì một đệ tử Thần Quyền Môn chạy vào báo có cô gái tên Thu Hồng xin phép được gặp Văn Hiến. Bạch Mai mỉm cười nói đùa:

– Chắc là công chúa sai tì nữ sang hỏi thăm xem Trương huynh chết chưa đấy. Lo vào giường nằm liệt ra đi để người ta tội nghiệp mà thương nhiều hơn.

Văn Hiến cười đáp:

– Bạch muội đừng trù ẻo người ta như thế chứ. Không sao đâu, Bạch muội cứ ra mời cô ta vào đây.

– Dù sao đã lỡ giả bệnh rồi thì phải giả vờ sao cho ra bệnh chứ mắc cỡ nỗi gì?

Văn Hiến phì cười, chàng vận công phong bế kinh mạch làm sắc mặt tái xanh đi trông như một người bệnh thật. Chàng hỏi:

– Được chưa?

Mọi người phá ra cười, rồi lánh mặt. Bạch Mai liền ra cổng đón Thu Hồng vào. Khi gặp Văn Hiến, nàng cúi chào:

– Công chúa sai tiểu tì sang vấn an công tử. Tình trạng sức khỏe của công tử thế nào? Sao công tử không nghỉ ngơi cho khỏe mà lại ngồi đây?

Văn Hiến trong lòng cảm thấy hơi khó chịu vì phải nói dối. Chàng nhỏ nhẹ đáp:

– Đa tạ công chúa và Thu Hồng cô nương đã quan tâm. Tôi không sao, chỉ là một chút nội thương nhẹ, uống thuốc và nghỉ ngơi vài hôm sẽ khỏi thôi. Thu Hồng cô nương ngồi xuống đi.

Thu Hồng lễ phép đáp:

– Dạ tiểu tì không dám. Công chúa gởi công tử hai viên Cửu chuyển hồi nguyên đan dùng để trị nội thương. Thuốc này công hiệu như thần. Xin công tử nhận cho.

Nói xong nàng trao cho Văn Hiến một chiếc bình nhỏ. Chàng biết không thể từ chối nên đành phải nhận:

– Cho tôi gởi lời cảm tạ công chúa lần nữa. Loại linh đan này quí giá vô cùng, lẽ ra phải để công chúa phòng thân. Thôi được, mấy hôm nữa tôi rời Giản Phố về lại Quy Nhơn rồi nhưng trước khi đi tôi có món quà đáp lễ muốn trao tận tay công chúa, nhờ Thu Hồng cô nương báo lại công chúa cho tôi xin gặp mặt.

Thu Hồng mau mắn đáp:

– Dạ được, tiểu tì về báo lại cho công chúa biết rồi sẽ cho công tử hay. Tiểu tì xin cáo từ. Công tử nhớ uống thuốc nhé.

Văn Hiến đứng lên:

– Để tôi đưa Thu Hồng cô nương ra cửa.

Thu Hồng hoảng hốt xua tay nói:

– Không cần đâu. Tiểu tì tự đi được rồi, xin công tử nghỉ ngơi. Tiểu tì sẽ thông tin đến công tử ngay.

Dứt lời nàng vội quay lưng đi nhanh ra cửa. Bạch Mai đón nàng ngoài sân và tiễn khách ra đến cổng. Từ trong bóng tối ở phía bên kia đường, Âu Dương Long tiến qua đón Thu Hồng trở về. Lúc Bạch Mai trở vào phòng khách thì Đại Kỳ và Hồng Liệt đã có mặt ở đó. Văn Hiến nói với Hồng Liệt:

– Sư Phật Chiếu có ý muốn truyền lại sở học của mình cho ngươi, người nhờ ta hỏi lại ngươi xem có gì trở ngại không.

Hồng Liệt nghe nói bất ngờ hỏi lại:

– Vị thiền sư đó nghĩ sao mà lại chọn ta vậy?

– Sư bá bảo ngươi tâm căn và cốt cách rất tốt. Sẽ là nhân tài giúp ích cho dân cho nước về sau.

Hồng Liệt lắc đầu:

– Ta đã có sư môn hẳn hòi, đâu thể học nghệ của người khác được.

– Sư bá có bắt ngươi bái sư đâu mà ngại chuyện sư môn? Trần huynh nghĩ thế nào?

Đại Kỳ nói:

– Nếu không phải bái sư thì việc truyền nghệ chỉ mang tính chất truyền bá võ thuật và bồi dưỡng tài năng thôi. Vả lại sư phụ ra đi quá sớm, công phu của Thần Quyền Môn chúng ta còn thiếu sót nhiều lắm, sư đệ học hỏi thêm rồi dung hợp chúng lại để giúp môn phái ta phát huy hơn nữa cũng là điều rất tốt mà.

Bạch Mai cũng khuyến khích:

– Sư huynh nhận lời đi. Chưa biết chừng sắp tới chúng ta phải đối đầu với bọn Kim Cương Môn và những cao thủ cỡ lão Thiên Ưng đến từ Trung Quốc đó. Không khéo thì Thần Quyền Môn sẽ bị tiêu diệt sớm. Muội nghĩ sư phụ dưới suối vàng không trách chúng ta đâu.

Hồng Liệt nghe sư huynh và sư muội đều tán thành nên miễn cưỡng nói:

– Làm vậy chỉ sợ tủi lòng sư phụ.

Văn Hiến phân giải:

– Đó là cái tình của ngươi đối với sư phụ. Về lý thì đây chỉ là việc bồi bổ thêm sở học mà thôi. Như ta đây, thầy ta còn sờ sờ ra đó mà người vẫn bắt ta thụ giáo với sư Phật Chiếu, đâu có nghĩ đến chuyện môn với phái. Hai vị nhìn xa thấy rằng đất nước sắp đến thời loạn ly nên muốn đào tạo thêm người hữu dụng sau này. Dụng tâm của họ cho đại cuộc rất lớn, ngươi không nên câu chấp điều tiểu tiết.

Đại Kỳ nói:

– Trương huynh nói chí phải. Sư đệ không nên từ chối nữa.

Hồng Liệt gật đầu:

– Thôi được, ta nhận lời. Khi nào thì chúng ta bắt đầu học nghệ?

Văn Hiến đáp:

– Khi chúng ta lén rời thuyền nhà họ Cao quay trở lại thì sẽ lên thẳng Long Thiền tự và ở đó luôn, không lộ diện nữa. Mọi việc theo dõi hành động của Diệp Sanh Ký đều từ nơi đó xuất phát.

Bạch Mai chen vào:

– Nhưng hai người thỉnh thoảng phải ghé lại đây chứ?

Văn Hiến mỉm cười:

– Tất nhiên rồi, nhưng sẽ rất ít.

– Vậy có cho phép muội lên thăm không?

Văn Hiến đáp giọng chắc nịch:

– Không! Để khỏi bị bọn chúng phát hiện.

Bạch Mai mặt buồn xo:

– Làm gì mà khó quá vậy?

Đại Kỳ nghiêm giọng nói:

– Việc trọng đại đó, muội đừng vòi vĩnh nữa. Phải giữ bí mật.

Bạch Mai phụng phịu:

– Thì thôi! Bộ tưởng muội không biết là chuyện trọng đại hay sao?

Hồng Liệt xen vào:

– Muội đừng buồn, bọn huynh sẽ ghé thăm mà.

*

Ba ngày sau, Thu Hồng ghé thăm Văn Hiến khi mặt trời vừa lên. Nàng nói:

– Công chúa sai tiểu tì đến vấn an công tử. Công tử đã đỡ chưa?

Văn Hiến đáp:

– Đa tạ sự quan tâm của công chúa và Thu Hồng cô nương. Tôi đã khỏe hẳn rồi.

Thu Hồng mừng rỡ nói:

– Hôm nay công chúa sẽ dùng ngựa đi thăm vùng Trấn Biên, nếu công tử đã khỏe lại, công chúa muốn mời công tử cùng đi.

– Vâng, tôi cũng muốn gặp để trao tận tay công chúa một vật. Chúng ta sẽ gặp nhau ở đâu?

– Đầu giờ Tị gặp nhau ở bên kia cầu. Bọn nô tì đợi công tử ở đó.

– Tôi sẽ đến đó đúng giờ.

Thu Hồng từ giã rồi vội vã ra về. Gần cuối giờ Thìn, Văn Hiến một mình cưỡi ngựa mang theo bức họa Viên Viên Dung đến nơi hẹn. Ngựa vừa qua khỏi cầu một lúc thì đã thấy Âu Dương Long từ xa thúc ngựa đến đón:

– Chào Trương công tử! Công chúa đang đợi phía trước.

Văn Hiến mỉm cười nói:

– Âu Dương huynh lại khách khí với tôi nữa rồi. Huynh còn gọi tôi là công tử nữa thì tôi sẽ giận đấy.

Âu Dương Long cười khổ:

– Công tử hiểu cho. Nếu tôi xưng hô với công tử như bạn bè ngang hàng tức là vô lễ với công chúa.

– Không sao. Tôi sẽ nói với công chúa, Âu Dương huynh là bạn của tôi. Thật tình tôi không quen nghe người ta gọi mình bằng “công tử”.

Lúc đó chợt có tiếng vó ngựa dồn dập phi nhanh đến. Từ xa có giọng nói của một người vang lên:

– Tôi có lời khen cho sự thành thật của Thủ Hiến đó. Biết mình không xứng được gọi là công tử nên không dám nhận. Đáng quí lắm!

……..

(xem tiếp vào ngày mai)