Kỳ 54:

……..

Tiếng nói vừa dứt thì ba con ngựa cũng vừa phóng đến nơi rồi đột ngột dừng lại làm bụi đường bay lên mờ mịt, phủ cả vào người Văn Hiến và Âu Dương Long. Âu Dương Long mặt đỏ gay tức tối, nheo mắt nhìn ba người mới đến qua làn bụi mờ. Chàng gắt giọng:

– Nên ăn nói lịch sự một chút! Trương công tử khiêm nhường mới có ý như vậy, đừng làm bẽ mặt công chúa.

Đám bụi tan đi, Văn Hiến nhận ra ba người vừa mới đến chính là Tạ Tứ, Đồng Bách và Lại Thừa Ân. Tạ Tứ nghe nhắc đến công chúa thì càng ghét Văn Hiến hơn, hắn cau mày:

– Âu Dương huynh cho rằng một tên Đồn thủ trói gà không chặt lại có thể xứng làm bạn với công chúa chúng ta được ư?

Mặt Âu Dương Long đỏ bầm lại vì giận, chàng to tiếng:

– Tạ Tứ huynh đừng thấy mình may mắn đắc thủ một lần rồi khinh người thái quá. Huynh còn vô lễ với bạn của công chúa thì ta không khách khí đâu.

Tạ Tứ nghe Âu Dương Long lớn tiếng nói mình may mắn đắc thủ thì cười châm biếm:

– May mắn đắc thủ? Ha ha… Huynh cứ hỏi hắn xem có dám tái đấu lần nữa không để xem rốt cuộc tôi may mắn hay hắn gặp may?

Văn Hiến nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng:

– Tạ huynh nói đúng. Đó không phải là may mắn mà là thực tài. Âu Dương huynh không cần biện hộ cho tôi. Thôi chúng ta đi.

Nói xong chàng thúc ngựa chạy đi. Âu Dương Long nhìn bọn Tạ Tứ gằn giọng:

– Các người làm tôi thấy thật xấu hổ!

Rồi cũng thúc ngựa chạy theo Văn Hiến. Ánh mắt Tạ Tứ lóe lên tia nhìn ác độc dõi theo bóng hai người đi xa dần. Hắn gằn giọng:

– Tên súc sinh này còn lảng vảng ở đây thì có ngày ta sẽ giết hắn!

Đồng Bách nói:

– Sư huynh muốn giết hắn thì đợi dịp khác thuận tiện hơn, hôm nay chúng ta hơi quá đáng rồi đó. Thế nào công chúa cũng quở phạt.

Tạ Tứ tức giận nói:

– Phạt được ta? Ta sẽ tâu với vương gia lập tức diệt trừ thằng súc sinh phá đám này!

Thừa Ân khuyên:

– Thôi chúng ta về. Đợi dịp khác rồi tính sổ với hắn.

Tạ Tứ như nuốt phải giấm chua, trong bụng sôi lên sùng sục nhưng cũng chẳng biết làm gì hơn đành giục ngựa quay về. Âu Dương Long thúc ngựa sóng đôi cùng Văn Hiến, lên tiếng xin lỗi:

– Chuyện vừa rồi xin Trương huynh đừng để bụng. Tên Tạ Tứ này bản thân tôi cũng không ưa gì. Hắn vừa kiêu ngạo, vừa nhỏ mọn và nóng nảy đến hồ đồ.

Văn Hiến mỉm cười nói:

– Âu Dương huynh đừng bận tâm, tôi không sao đâu. Kẻ biết thua thì mỗi một lần thua sẽ đẩy họ tới gần với chiến thắng hơn. Kẻ không biết thắng thì mỗi một lần thắng sẽ kéo họ về gần hơn với chiến bại.

– Tính nhẫn nại chịu đựng của Trương huynh thật khiến tôi khâm phục vô cùng. Đó mới là cái dũng thật sự của một anh hùng. “Thắng nhân giả hữu lực. Tự thắng giả cường” (Thắng được người khác, là kẻ có sức. Tự thắng được mình, kẻ ấy mới thực sự mạnh). Điều này thật đúng với mẫu người của Trương huynh. Ngày xưa nếu Kinh Kha có Trương huynh thay Tần Vũ Dương cùng đi qua sông Dịch Thủy thì có lẽ Tần Thủy Hoàng đã bị giết chết rồi, làm gì còn có Vạn Lý Trường Thành sừng sững đến hôm nay.

Văn Hiến cười lớn:

– Âu Dương huynh thật khéo nói chơi. Nếu Kinh Kha tráng sĩ mang theo một người như tôi thì chưa kịp vào đến cung Tần đã bị người ta phát giác gian mưu rồi sau đó đem cả hai đi chém đầu trước chợ, còn đâu mà diện kiến vua Tần?

Hai người giục ngựa đi thêm một đoạn nữa thì đến một cái đình được dựng lên bên đường để cho khách dừng chân trú mưa, tránh nắng. Lý Dung Dung và Thu Hồng đang ngồi nghỉ chân ở đó. Âu Dương Long cùng Văn Hiến nhảy xuống ngựa bước vào. Cả hai cô gái đứng lên đón. Hôm nay Thu Hồng mặc bộ đồ màu đỏ ngắn kiểu võ phục, Dung Dung cũng mặc bộ võ phục màu trắng để tiện việc cưỡi ngựa. Trông nàng gọn gàng tươi tắn như một đóa hoa cúc trắng dưới ánh nắng ban mai độ cuối thu. Văn Hiến lên tiếng trước:

– Chào công chúa! Người vẫn khỏe chứ?

Dung Dung đáp lễ:

– Chào Trương công tử. Tôi vẫn khỏe. Công tử đã bình phục hẳn chưa?

– Chỉ là chút nội thương nhẹ, tôi đã khỏe hẳn rồi. Đa tạ công chúa đã gởi cho linh đơn.

Chàng vốn không uống viên Cửu chuyển hồi nguyên đan của nàng nhưng nếu không nhắc đến việc nhờ thuốc đó mới khỏi bệnh là kém tế nhị trong giao tiếp với phụ nữ, đồng thời cũng cảm thấy có chút hổ thẹn vì đã nói dối nên chàng chỉ nói kiểu lập lờ hàng hai. Dung Dung nói:

– Hôm nay tôi muốn công tử lấy tư cách là người bản xứ để đưa du khách đi tham quan đất nước của mình có được chăng?

– Tất nhiên là rất hân hạnh! Có điều miền đất này còn mới mẻ chưa có gì tráng lệ cả, tôi cũng chỉ mới đến đây lần đầu, làm người hướng dẫn e là không đắc sách lắm. Tuy nhiên, tôi biết được nơi nào thì sẽ mời mọi người đi xem nơi ấy vậy nhé.

Thu Hồng chen vào:

– Công tử đưa chúng tôi dạo qua thủ phủ Trấn Biên đi. Tiểu tì muốn cùng Âu Dương huynh ở lại mua sắm một ít vật dụng cho công chúa. Công tử cứ đưa công chúa đi thăm những nơi danh thắng khác, khi nào trở về thì đến một quán ăn nào đó ở Trấn Biên do công tử chọn. Bọn nô tì sẽ chờ ở đó. Như vậy được không công chúa?

Dung Dung liếc Thu Hồng một cái rồi đáp:

– Cũng được. Chúng ta dạo qua các phố ở đây cho biết.

Bốn con ngựa, hai trước hai sau chậm chậm đi qua các đường phố của thủ phủ Trấn Biên. Vẻ đẹp lộng lẫy đến mê hồn của Dung Dung đã khiến cho những người trên phố không ngớt lời xầm xì khen ngợi. Sau năm mươi năm, kể từ lúc Lễ Thành hầu Nguyễn Hữu Cảnh chính thức thiết lập vùng Trấn Biên, nhất là từ khi cảng Giản Phố trở nên sầm uất, vùng thủ phủ đã có bộ mặt khá khang trang với nhiều đường lộ lót đá dọc ngang, nhà cửa phố xá mọc lên san sát. Từ đây có đường thiên lý nối liền Bà Rịa, Diên Khánh ra tới Phú Xuân. Sau khi tìm được một tửu quán làm điểm hẹn gặp lại, Thu Hồng và Âu Dương Long tách đoàn để đi mua sắm, Văn Hiến và Dung Dung tiếp tục cho ngựa ra khỏi khu phố thị. Văn Hiến lên tiếng:

– Tôi đưa công chúa đi thăm chùa Bửu Long trước nhé? Cả tôi cũng chưa đến đó.

– Cứ theo ý Trương huynh. Hôm trước tôi đã xin Trương huynh bỏ hai tiếng công chúa rồi mà?

– Xin lỗi. Tôi quen miệng. Không hiểu vì sao, nhưng tôi cứ cảm thấy nếu không gọi bằng công chúa thì có chút gì đó mạo phạm. Có lẽ trời sinh công ch… ơ… Dung Dung ra để mọi người phải gọi là công chúa thì mới hợp lẽ.

Dung Dung nghe Văn Hiến nói trong lòng cảm thấy vui lắm. Tuy nhiên niềm vui ấy chỉ thoáng qua chốc lát. Nàng cất giọng buồn buồn:

– Trương huynh có cảm giác như thế là vì Trương huynh vốn không coi tôi là bạn. Trương huynh tưởng rằng được mọi người gọi bằng công chúa thì sẽ vui sướng lắm hay sao?

– Được làm bạn với Dung Dung ai mà không mơ chứ? Nhưng cảm giác kính trọng vẫn có, đó là sự thật, không thể chối bỏ được.

– Thôi được, tùy Trương huynh vậy. À, nghe Thu Hồng nói Trương huynh có vật gì đó muốn trao tận tay tôi phải không?

– Đó là phiên bản bức họa Viên Viên Dung.

Dung Dung quay phắt lại nhìn Văn Hiến, hai mắt nàng sáng hẳn lên:

– Thật ư? Trương huynh có mang theo đây chứ? Cho tôi xem liền được không?

– Có, tôi có mang theo đây. Nhưng đợi khi chúng ta dừng chân rồi xem có hay hơn không?

– Không, không! Trương huynh đưa liền đi! Tôi muốn được xem ngay bây giờ!

…..

(xem tiếp vào ngày mai)