Kỳ 55:

…….

Văn Hiến thấy Dung Dung sốt ruột một cách kỳ lạ như thế bèn rút ống trúc giắt sau lưng ra đưa cho nàng. Lúc ấy hai người cũng vừa đến vùng núi Bửu Long. Thấy bên đường có một cây cổ thụ, dưới gốc có một tảng đá, Dung Dung liền cho ngựa ghé vào rồi phóng người xuống đất. Nàng nói nhanh:

– Chúng ta nghỉ chân ở đây đi Trương huynh. Tôi phải xem bức họa ngay mới được. Từ lúc nghe Trương huynh nói là có một bức họa như thế trên đời này, lòng tôi thật háo hức.

Văn Hiến cũng nhảy xuống ngựa. Dung Dung ngồi lên phiến đá, Văn Hiến đứng một bên vì phiến đá không lớn lắm. Dung Dung đưa tay chỉ:

– Trương huynh ngồi xuống đây đi. Chúng ta cùng xem.

– Dung Dung mở ra xem đi. Tôi đứng bên được rồi.

Biết chàng ngại, nàng ngước lên mỉm cười:

– Trương huynh là người đi lại giang hồ mà vẫn thủ lễ như người đóng cửa ở nhà đọc sách vậy? Thảo nào Đinh huynh cứ gọi là “đồ gàn”.

Văn Hiến đỏ mặt nói:

– Dung Dung cứ tự nhiên mở tranh coi đi. Tôi đứng được rồi.

Nàng không nói nữa, vội vàng mở nút ống trúc lấy ra một bức họa bằng vải, hai tay nàng run run từ từ mở ra. Đó là bức họa bán thân của một thiếu nữ với khuôn mặt đẹp, rất đẹp, phảng phất nhiều nét giống nàng. Đôi mắt người trong tranh thật u buồn, nỗi buồn của phận hồng nhan bạc bẽo. Nhờ nét bút tài tình của người họa sĩ, ánh mắt như có linh hồn, như muốn kể lể với người xem tranh về cuộc đời lênh đênh của một cánh hoa đã trôi dạt trong dòng đời nghiệt ngã. Nước mắt Dung Dung rươm rướm rồi chảy thành dòng xuống má, rơi lên vạt áo. Nàng ngồi nhìn bức tranh ngơ ngẩn. Văn Hiến vội rút chiếc khăn trong người mình lặng lẽ đặt lên bức tranh, sợ nước mắt sẽ làm nhòe đi nét mực. Dung Dung giật mình vội đưa bức họa ra xa. Nàng hơi dịch người ra ngoài mỏm phiến đá, Văn Hiến biết ý bèn ghé người ngồi một bên. Sau một lúc im lặng, nàng nói nhỏ:

– Đây là ngoại tổ mẫu của tôi. Năm 1678, ngoại tổ của tôi là Ngô Tam Quế xưng hoàng đế chống lại nhà Thanh nhưng vì không được sự ủng hộ của mọi người nên thất bại liên miên và năm tháng sau khi xưng đế thì người qua đời. Ngoại tổ mẫu Viên Viên hay tin cũng tự sát ở một ngôi chùa bên ngoài thành Côn Minh. Họ có một người con gái duy nhất là ngoại tôi. Một người cháu của ngoại tổ là Ngô Thế Phiên lên nối ngôi tiếp tục cuộc chiến đấu nhưng vào năm 1681 thì bị quân Mãn Thanh bao vây, vì cùng đường nên đành phải tự sát. Sau khi triều đình Vân Nam bị tiêu diệt, nhà Thanh truy lùng nhổ cỏ tận gốc con cháu họ Ngô, ngoại tôi may mắn được một gia tướng trung thành họ Dương cứu thoát đem đi trốn ở tận vùng núi gần Phúc Kiến. Hai người phải thay tên đổi họ để tránh tai mắt nhà Thanh. Ngoại tôi lấy lại họ Trần của mẹ mình, gia tướng họ Dương thì thêm vào chữ Âu phía trước thành họ Âu Dương. Ông ta vẫn giữ phận thần tử lo lắng cho ngoại tôi như một tôi thần trung thành đối với công chúa. Sau, họ Âu Dương cưới vợ và sinh một người con trai, chính là cha của Âu Dương Long bây giờ. Ngoại tôi đến bốn mươi tuổi mới được một thương gia giàu có ở Phúc Kiến biết tới và xin cưới về. Họ sinh ra mẹ tôi.

Văn Hiến với tay lấy bình nước treo trên lưng con ngựa của Dung Dung đứng cạnh đó, mở nắp ra rồi đưa cho nàng. Dung Dung uống một hớp rồi trao lại cho chàng. Văn Hiến hỏi:

– Sau đó bá mẫu gặp Lý vương gia và họ cưới nhau phải không?

Dung Dung ngồi im lặng, nước mắt lại tuôn trào chảy dài trên hai gò má mịn màng, long lanh như những viên ngọc lăn trên tấm lụa ngà. Khuôn mặt đẫm lệ đó càng khiến nàng đẹp đến nao lòng. Văn Hiến sững người nhìn nét kiều diễm ấy mà không khỏi thầm nghĩ: “Nhan sắc khuynh thành là đây, thảo nào Lý Tự Thành và Ngô Tam Quế ngày xưa chỉ vì một Trần Viên Viên mà nghiêng đổ giang san!”. Dung Dung chợt quay lại và bắt gặp Văn Hiến đang ngẩn người nhìn mình, nàng e thẹn hỏi:

– Trương huynh đang nghĩ gì vậy?

Văn Hiến giật mình bối rối định chối quanh nhưng tính chàng vốn thật thà nên ngượng ngùng đáp:

– Ơ… tôi… bây giờ tôi đã hiểu vì sao ngày xưa ngoại tổ của công chúa dám đạp đổ mọi thứ để giữ cho được ngoại tổ mẫu.

Dung Dung hiểu ý tứ trong câu nói đó nên mặt nàng đỏ bừng lên vì thẹn và vui sướng. Nàng hỏi nhỏ:

– Nếu là Trương huynh thì sao?

Mặt Văn Hiến cũng đỏ bừng lên, chàng quay đi nơi khác đáp:

– Tôi đâu phải là anh hùng nên không có duyên thử thách vượt ải mỹ nhân.

Dung Dung buông nhẹ tiếng thở dài. Một lúc lâu nàng hỏi:

– Lúc nãy Trương huynh hỏi tôi điều gì nhỉ?

– Sau đó vương gia và bá mẫu cưới nhau phải không?

Dung Dung chặc nhẹ lưỡi than:

– Nếu dòng đời cứ êm xuôi như vậy thì thế gian đâu còn mấy chữ hồng nhan bạc mệnh.

– Xin lỗi đã vô tình khơi lại những điều không vui.

Dung Dung cầm chiếc khăn của Văn Hiến đưa lên chặm nước mắt:

– Không sao. Trương huynh không gợi lại thì nó vẫn sống mãi trong lòng tôi.

Nàng hít một hơi dài để dằn những cảm xúc đang dâng lên trong lòng xuống rồi kể tiếp:

– Mẹ tôi đẹp lắm. Ngoại nói thế, mà ngoại cũng rất đẹp nữa. Đó là ghi nhận của tôi từ bé lúc còn sống với bà. Trong một đêm hội đón trăng rằm Trung Thu trên sông Cửu Long ở Phúc Kiến, mẹ tình cờ cứu được một kiếm khách của Thiên Địa Hội đang bị trọng thương vì triều đình truy sát. Sau đó, họ yêu nhau. Thời gian ấy ở Phúc Kiến, hiệu buôn Diệp Sanh Ký đang hồi cực mạnh. Họ bóp chết dần các thương hiệu nhỏ để thống trị thương trường và cả hải cảng Hạ Môn. Ngoại tôi bị phá sản, ông chủ của Diệp Sanh Ký buộc ngoại phải gả mẹ cho ông ta để trừ nợ. Ngoại cùng đường đành phải nhận lời, nhưng vì uất hận trong lòng nên ông ngoại lâm bệnh rồi qua đời ngay sau khi mẹ xuất giá. Bà ngoại theo về ở chung với mẹ vì chẳng còn ai.

– Đó là Lý vương gia bây giờ phải không?

Dung Dung im lặng gật đầu. Nàng thở dài tiếp:

– Mẹ tôi bị lỡ mối tình, ôm nỗi buồn thầm kín về sống với chồng được một năm thì sinh ra tôi. Dù được gia phụ hết mực yêu thương nhưng mẹ lúc nào cũng u sầu, lặng lẽ. Cho đến khi nghe tin người yêu cũ bị quan quân bắt đem bêu đầu giữa chợ, mẹ thổ huyết rất nhiều rồi lâm trọng bệnh và qua đời lúc tôi chưa đầy hai tuổi. Năm năm sau đó, bà ngoại cũng từ trần. Gia phụ thương mẹ lắm nên sau khi mẹ qua đời, người ở vậy chờ tôi lên mười tuổi mới cưới vợ lần nữa. Tôi giống mẹ như đúc nên gia phụ hết mực nuông chiều, muốn gì được nấy và cấm tuyệt mọi người làm phật lòng tôi. Vì vậy lâu ngày dần dà đã làm cho bộ mặt và tính cách của tôi trở nên đáng ghét như Trương huynh châm biếm hôm trước.

– Xin lỗi.

– Không sao. Đôi khi tôi cũng tự ghét cả bản thân mình.

– Hình như Âu Dương huynh không thuộc Kim Cương Môn?

– Gia đình họ Âu Dương có tuyệt nghệ riêng của họ, đó là Dương gia thương nổi tiếng khắp thiên hạ. Sau này, vì sợ lộ chân tướng nên họ đổi thương pháp thành đao pháp. Trước giờ họ vẫn theo phục vụ cho chúng tôi, nhưng chúng tôi coi họ như người thân trong gia đình mình.

– Do đó họ vẫn còn giữ thói quen gọi ngoại, mẹ và Dung Dung là công chúa phải không?

– Vâng, nhưng chỉ kín đáo trong vòng nội bộ gia đình mà thôi, vì họ Ngô chúng tôi vẫn còn bị triều đình truy lùng, bị mọi người căm ghét và khinh bỉ.

– Tôi thấy họ vẫn gọi Dung Dung là công chúa một cách công khai mà?

– Mọi người dám gọi công khai là do ở phía nội tổ chứ không phải bên ngoại tổ. Không ai biết chúng tôi thuộc dòng họ Ngô cả.

Văn Hiến hơi ngần ngừ:

– Lý vương gia là…

Dung Dung thấy chàng do dự bèn đáp thay:

– Là hậu duệ của Sấm Vương.

Văn Hiến cảm thán:

– Thật là một thiên tình sử oan khiên, hết ly biệt rồi lại tương phùng…

Dung Dung ngắt lời:

– Nhưng dù ly biệt hay tương phùng, bao giờ cũng đầy máu và lệ. Đó là những cái giá phải trả của danh tướng và mỹ nhân chăng?

…….

(xem tiếp vào ngày mai)