Kỳ 56:

….

Văn Hiến nhìn bức họa nói sang chuyện khác để cho Dung Dung vui:

– Sư phụ bảo, nghe nói lúc sinh thời Thạch Đào vẫn thường tự hào về tài thư họa của mình, nhưng sau khi vẽ xong bức họa này ông đã than rằng tài nghệ của ông còn quá non kém nên không lột tả được hết vẻ đẹp thật sự của mỹ nhân Viên Viên.

Dung Dung ánh mắt thoáng hiện niềm vui nhưng giọng trở nên u buồn hơn:

– Cũng vì vậy mà cuộc đời ngoại tổ mẫu mới phong ba chìm nổi, còn bị gán cho là “hồng nhan họa thủy”, ngàn đời mang tội danh là người làm sụp đổ nhà Minh, khiến cho giang san của Hán tộc rơi vào tay người Mãn.

Văn Hiến an ủi:

– Đó là những lời vu khống bất công của những kẻ thất phu. Họ muốn chối bỏ trách nhiệm và sự bất lực của mình nên đem đổ hết tội vào người của một thiếu nữ tay yếu chân mềm như ngoại tổ mẫu. Ngô Vĩ Nghiệp thật đáng để chúng ta ngả nón cúi đầu.

Dung Dung nhìn chàng với ánh mắt biết ơn:

– Cảm ơn Trương huynh.

Mây đen bỗng dưng ùn ùn kéo đến giăng kín bầu trời. Gió từ sông Đồng Nai thổi lên mang theo hơi nước lành lạnh. Văn Hiến nói:

– Chúng ta mau lên chùa Bửu Long. Trời sắp mưa lớn đó.

Dung Dung cẩn thận cuộn bức họa đút vào ống trúc rồi trả lại cho Văn Hiến. Văn Hiến nhìn nàng mỉm cười nói:

– Tặng cho Dung Dung đó.

Nàng mừng rỡ reo lên:

– Thật ư? Sư phụ của Trương huynh có đồng ý không?

– Đây là phiên bản người mới họa lại mấy hôm trước khi nghe tôi hỏi mượn bức họa để đưa Dung Dung xem. Người nói tặng lại cho Dung Dung, chỉ là đừng bao giờ cho ai biết xuất xứ của bức họa.

– Vâng, tôi sẽ giữ kín việc này. Cho tôi gởi lời cảm tạ đến sư phụ của Trương huynh nhé. Đây là món quà quí giá nhất đời tôi. À, có phải sư phụ là người đã đánh bại Thiên Ưng lão quỉ hôm đó không?

– Đúng vậy!

– Minh sư xuất cao đồ, lời nói ấy quả không sai.

Văn Hiến cười nhăn nhó:

– Thấp đồ thì có. Dung Dung không thấy tôi bị thua thảm hại như thế nào sao?

– Hôm đó tôi thật không tin Trương huynh bị bại như thế.

Văn Hiến muốn tránh nói về chuyện này nên giục:

– Chúng ta đi nhanh kẻo bị mắc mưa!

Hai người lên ngựa chạy thẳng đến chùa. Cách chùa không xa có một cây bồ đề lớn, tàng lá sum sê, bên dưới có một mái nhà lá, khi hai người sắp đến nơi thì mưa đã rơi nặng hạt. Văn Hiến sợ Dung Dung bị ướt nên la lớn:

– Chúng ta vào núp tạm dưới gian nhà lá kia đi!

Họ dừng ngựa dưới tàng cây, nhảy xuống và chạy vào. Nước mưa đổ xuống như trút, gian nhà lá trống bốn bề, gió thổi mạnh hắt vào khiến Văn Hiến phải đứng che cho Dung Dung khỏi bị ướt. Chàng nói lớn trong tiếng mưa:

– Cẩn thận kẻo ướt bức họa. Miền đất Trấn Biên này thường hay có những cơn mưa rào bất ngờ như thế. Mưa đột ngột như trút nước nhưng rồi tạnh cũng rất nhanh, sau đó trời lại quang đãng như chưa hề có mưa vậy. Khác với miền Phú Xuân quê tôi, mùa mưa trời thường u ám cả tháng, những cơn mưa có khi kéo dài lê thê mấy ngày đêm không dứt. Buồn chết đi được.

Dung Dung mỉm cười nói:

– Trương huynh lại thử xuất khẩu thành thơ về cảnh mưa rơi đi.

Nàng núp sát vào người Văn Hiến để tránh những hạt mưa, mùi hương từ cơ thể và mái tóc tỏa ra dìu dịu khiến Văn Hiến có cảm giác thật êm đềm ngây ngất. Rồi chàng chầm chậm ứng khẩu ngâm nga:

Triêu dương mộ vũ dục tri nan

Ly biệt tương phùng nhân thế oan

Di điểu đông tàn qui Bắc tái

Ngô đồng tịch mịch hướng Nam Quan.

Tạm dịch:

Việc sáng nắng chiều mưa muốn hiểu được thật khó

Chia ly và đoàn tụ là nỗi oan khiên của thế nhân

Hết mùa đông đàn chim thiên di trở về ải Bắc

Cây ngô đồng lặng lẽ hướng về ải Nam Quan.

Dung Dung nghe Văn Hiến ngâm mấy câu thơ, bỗng dưng cảm thấy nao nao trong lòng. Nàng hơi ngước lên đưa ánh mắt dịu dàng nhìn chàng, mấp máy đôi môi định đáp lại, nhưng nghĩ đến mình là phận nữ nhi, không thể tỏ rõ nỗi lòng nên nàng đành nuốt mấy câu thơ vào lòng. Một lúc sau nàng mới hỏi:

– Có con chim phương Bắc nào ở lại miền Nam khi mùa đông đã hết không?

Văn Hiến nhìn ra ngoài trời mưa đáp:

– Không!

– Vì sao?

– Trời ban cho mọi sinh vật một thiên tính và môi trường sống tự nhiên thích hợp. Bắc điểu không thể sống còn với khí hậu nóng bức ở miền Nam khi xuân sang hạ đến.

– Tuyệt không có trường hợp ngoại lệ ư?

– Có, nhưng sẽ trăm cay ngàn đắng. Chỉ e cuối cùng rồi phải hối hận vì cưỡng lại lòng trời.

Gió đã giảm nhẹ nhưng mưa càng lớn hơn, tiếng mưa rơi rào rào trên mái lá thật vui tai. Nước đọng ngập cả khoảnh đất trước sân chùa. Dung Dung nhìn những giọt mưa rơi tạo thành những bong bóng trên mặt nước rồi trong tích tắc vỡ tan, giọng nàng buồn buồn:

– Buồn nhỉ? Còn con người thì sao?

Văn Hiến hơi nhích người ra vì mưa đã thôi hắt vào người Dung Dung, chàng đáp:

– Con người cũng chỉ là một sinh vật trong vũ trụ này nên tất nhiên sẽ chịu chung một qui luật tự nhiên đó rồi.

– Nhưng con người có lý trí và tình cảm phát triển cao hơn những sinh vật khác.

– Cũng chính vì sự phát triển cao hơn đó mà con người có khả năng đi ngược lại với tự nhiên và do đó chịu nhiều đau khổ hơn những sinh vật khác.

Dung Dung nhìn sâu vào mắt Văn Hiến:

– Biên giới giữa hạnh phúc và đau khổ thật mong manh. Con người nhiều khi chỉ tìm thấy hạnh phúc trong sự đau khổ, như sự đau khổ trong tình yêu chẳng hạn.

Văn Hiến thở dài:

– Cho nên đời là bể khổ. Bể ái tình còn trầm luân hơn nữa.

Cơn mưa sắp tạnh được báo hiệu bằng những tia chớp giăng trời và những tiếng sấm vang động không gian, dội khắp núi rừng làm gián đoạn dòng tư tưởng của hai người. Một lát sau, mưa dần nhẹ hạt. Dung Dung hỏi:

– Trương huynh chừng nào trở lại Hội An?

Văn Hiến hơi do dự khi phải nói dối nhưng không còn cách nào khác, chàng đành đáp:

– Ngày mai!

Nàng tròn xoe mắt nhìn chàng:

– Mai đã đi rồi ư? Thương thế của Trương huynh đã khỏi hẳn chưa?

– Đã! Cảm ơn sự quan tâm của Dung Dung.

– Trương huynh có trở lại đây nữa không?

– Chưa biết được. Nếu có trở lại cũng phải dăm bảy tháng sau.

Dung Dung im lặng đứng nhìn mưa rơi, nàng đưa bàn tay trắng như ngọc với những ngón tay thon nhỏ hứng những giọt nước mưa chảy xuống từ mái lá. Hồi lâu nàng lên tiếng, giọng u buồn:

– Lâu nhỉ?

– Dung Dung khi nào trở về Phúc Kiến?

– Không phải Trương huynh vừa nhắc là tàn đông sao?

Văn Hiến bối rối đáp:

– Tôi chỉ nói về loài chim thiên di để cho tròn ý của bài thơ về chuyện mưa nắng mà thôi. Dung Dung đâu phải loài chim ải Bắc.

Giọng Dung Dung như có chút hờn dỗi:

– Nhưng tôi là người phương Bắc. Trương huynh chẳng vừa nói người cũng có thiên tính và môi trường sống riêng giống như loài chim sao?

Văn Hiến quay mặt nhìn ra phía xa xa để tránh ánh mắt của Dung Dung.

– Vâng, tôi có nói. Và như thế có lẽ mọi việc sẽ tốt đẹp hơn. Mưa đã tạnh, chiều xuống rồi, chúng ta vào thăm chùa hay trở về?

Dung Dung đáp, giọng nặng trĩu:

– Về!

Họ lên ngựa theo con đường cũ trở lại Trấn Biên. Cơn mưa lớn làm đường ngập nước, cả hai cho ngựa đi thong thả từng bước một vì sợ nước bắn lên bộ quần áo trắng tinh của Dung Dung. Họ đi trong im lặng, không nói gì cho đến khi dừng chân ở ngôi tửu quán đã hẹn nhau với bọn Thu Hồng ban sáng. Hai người cột ngựa vào bên trong, người chủ quán nhắn lại là Thu Hồng và Âu Dương Long đã về trước. Văn Hiến nói:

– Thu Hồng cô nương thật khéo léo. Có lẽ cô ấy muốn tôi đưa Dung Dung về đến nhà cho trọn tình chủ khách và cho đủ lễ của người hướng dẫn viên đây mà. Chúng ta nên ăn chút gì đã chứ?

– Vâng. Và một chút rượu.

Văn Hiến gọi thức ăn và một bình rượu Nữ Nhi Hồng. Chàng rót rượu ra chung.

– Mời Dung Dung!

Dung Dung tay bưng ly rượu, nhìn vào mắt Văn Hiến hỏi:

– Ly này uống cho điều gì đây?

Văn Hiến cúi xuống nhìn ly rượu trên tay đáp nhỏ:

– Cho tình bạn của chúng ta.

Hai người lặng lẽ uống cạn. Dung Dung với lấy bình rượu rót ra chung.

– Mời Trương huynh!

– Ly này uống cho điều gì?

– Cho tương phùng!

Hai người lại uống cạn. Đến lượt Văn Hiến rót rượu.

– Mời Dung Dung!

– Ly này cho điều gì?

– Cho tạm biệt!

Nàng nâng ly lên nhưng không uống, cả chàng cũng vậy. Trong thâm tâm cả hai đều không muốn uống ly rượu này. Họ cúi đầu nhìn chung rượu trên tay mình rất lâu rồi bỗng cả hai cùng lúc ngước lên. Bốn mắt chạm nhau và họ đều đã nhận thấy được nỗi buồn đang chìm sâu trong đáy mắt của nhau. Văn Hiến vội đưa ly rượu lên uống cạn. Dung Dung cũng uống theo. Họ rời quán, lên ngựa lặng lẽ trở về. Màn đêm buông xuống đã lâu, bầu trời đầy sao, mảnh trăng lưỡi liềm non như chiếc lá lúa gác trên hàng cây bên bờ sông Sa Hà. Khi hai con ngựa qua gần hết chiếc cầu ván, Dung Dung mới thở dài nói nhỏ:

– Trăng khuyết rồi lại tròn, người hợp rồi lại tan.

– Đó là cuộc bi hoan của trần thế. Chúc Dung Dung ngủ ngon. Mong có ngày gặp lại.

Dung Dung nói thật nhanh:

– Mong có ngày gặp lại.

Rồi nàng không ngoảnh lại, giục ngựa phóng nhanh vào khuôn viên trang viện Diệp Sanh Ký. Thu Hồng và Âu Dương Long có lẽ đã đứng chờ nơi cổng từ lâu nên khi vừa thấy nàng, cả hai vội chạy ra đón. Văn Hiến ngẩn ngơ nhìn theo cho đến khi nàng khuất bóng mới buông tiếng thở dài, thúc ngựa trở về.

Sáng hôm sau, khi đoàn thuyền của Hữu Dụng chuẩn bị rời bến thì Âu Dương Long và Thu Hồng đến. Âu Dương Long nói với Hữu Dụng:

– Bọn cháu chào tạm biệt chú. Khi nào chú trở vào?

Hữu Dụng đáp:

– Hai ba tháng nữa. Cậu ở lại vui vẻ nhé. Cho tôi gởi lời thỉnh an công chúa. Chừng nào công chúa trở về Phúc Kiến?

– Dạ cũng chưa biết. Khi nào công chúa bảo đi thì đi thôi.

Trong khi đó, Thu Hồng tìm Văn Hiến và trao cho chàng một chiếc hộp nhỏ bằng vàng.

– Công chúa gởi vật này tặng công tử để đáp tạ lại vật công tử đã tặng cho người. Chúc công tử đi bình an.

– Cảm ơn Thu Hồng cô nương. Cho tôi gởi lời cảm tạ công chúa. Chúc mọi người vui vẻ trong thời gian ở lại Giản Phố. Mong còn gặp lại.

Thu Hồng nhìn Văn Hiến bằng ánh mắt như van lơn:

– Nhất định phải gặp lại chứ không phải là mong gặp lại. Xin công tử nhớ cho. Công tử bảo trọng.

– Thu Hồng cô nương bảo trọng. Gởi lời từ biệt đến công chúa nhé.

Đại Kỳ, Bạch Mai cũng nói lời tạm biệt lần nữa với mọi người trên thuyền. Ba chiếc thuyền từ từ tách bến, chỉ một lát sau đã xuôi theo dòng nước khuất bóng sau hàng cây. Văn Hiến ngồi một mình trước mũi thuyền mở chiếc hộp Thu Hồng vừa đưa lúc nãy ra xem. Trong hộp có một chiếc khăn trắng gói một cây trâm mà Dung Dung vẫn thường cài trên tóc. Trên chiếc khăn có thêu một con chim nhạn đang bay và mấy câu thơ:

Bắc phương hữu cô nhạn

Nhật nhật vọng đông lai

Thiên Nam bất kiến bạn

Não thanh thiên thượng ai.

Dịch nghĩa:

Phương Bắc có một con nhạn cô đơn

Ngày ngày trông cho mùa đông tới

Bay về phương Nam không gặp được bạn

Tiếng kêu buồn não ruột vọng thấu trời.

Văn Hiến đọc bài thơ mà lòng chợt buốt nhói. Chắc là Dung Dung đã phải thức suốt đêm qua để thêu cho xong chiếc khăn tay này. Ở một góc chiếc khăn trắng tinh có một vết ố, có lẽ là do nước mắt nàng nhỏ xuống. Chàng hít mạnh một hơi đầy buồng phổi làn không khí mát rượi trên sông để nén xuống những cảm xúc đang cuồn cuộn dâng trong lòng. Chợt nhớ đến câu nói của Dung Dung về những cuộc ly biệt, tương phùng: “Dù ly biệt hay tương phùng bao giờ cũng đầy máu và lệ”, chàng không khỏi buông tiếng than:

– Lại thêm một sợi dây oan nghiệt trói người nữa hay sao?

******

(xem tiếp vào ngày mai)

Hồi thứ mười ba

Việt nữ kiếm trở về cùng người Đại Việt

Hận Liên Trì, hào kiệt ứa lệ đề thơ.

*

Cuối hồi mời thưởng thức âm nhạc thư giãn

Nhạc phẩm: Love is Blue – Paul Mauriat