Kỳ 62:

……..

– Là nho hiệp đã tìm được chứ không phải ta. Tương truyền thanh kiếm này từng xuất hiện trong tay một kiếm khách ở Thăng Long vào thời gian nhà Trần đánh đuổi quân Mông Cổ, đồng thời với thanh Ô Long đao trong tay của Thượng tướng Trần Quang Khải. Sau đó, thanh kiếm lại biệt tích giang hồ. Hơn trăm năm sau, Lê Thái Tổ đã được một người dân ở Nghệ An tặng thanh kiếm này và ngài đặt cho nó cái tên là Thuận Thiên bảo kiếm. Như đã biết, ngài dùng nó tung hoành ngang dọc trong suốt cuộc kháng chiến mười năm chống giặc Minh. Sau khi đánh đuổi được quân thù, ngài đã hoàn trả thanh kiếm lại cho một con linh qui ở hồ Lục Thủy gần thành Thăng Long nên hồ đó đổi tên thành hồ Hoàn Kiếm đến giờ. Trong một đêm trăng cách đây bảy năm, nho hiệp đi chơi thuyền trên hồ Hoàn Kiếm và đã tìm thấy thanh kiếm.

Văn Hiến cảm thán:

– Thanh kiếm này đã trở thành linh vật mang hồn thiêng của sông núi nước Nam ta. Kiếm xuất hiện chắc lại sắp có can qua và chân chúa sẽ ra đời.

Phật Chiếu trao thanh kiếm cho Văn Hiến và nói:

– Đó cũng là lời của thầy con đã nói. Nho hiệp nhờ ta trao thanh kiếm lại cho con, dặn con khi nào gặp được bậc minh quân thì tặng kiếm.

Văn Hiến vội vàng quì xuống cung kính nhận lấy thanh kiếm.

– Tạ ơn thầy và sư bá. Con sẽ ghi nhớ điều này.

Phật Chiếu lại rút thanh kiếm thứ hai ra, ánh kiếm màu hồng buốt lạnh. Hồng Liệt nhìn kỹ thanh kiếm hỏi:

– Đây có phải là thanh Thắng Tà của Âu Dã Tử không sư bá?

– Đúng rồi. Kiến thức về binh khí cổ của con khá lắm. Thanh kiếm này là của người Mân Việt ở Vũ Di sơn tặng cho Nho hiệp. Họ nói bảo vật trở về cố chủ vì giang san của họ giờ đã từ Việt tộc chuyển sang Hán tộc, nay lại chuyển tiếp qua Mãn tộc rồi. Bách Việt giờ chỉ còn lại dòng Âu Lạc chúng ta mà thôi.

Thiền sư nói xong thì trao thanh kiếm cho Hồng Liệt.

– Nho hiệp tặng con thanh kiếm này, hãy cùng với Thanh Long kiếm giúp đời và bảo vệ giang san.

Hồng Liệt quì xuống nhận kiếm thưa:

– Tạ ơn hai vị sư bá. Con nguyện đem thân mình phục vụ cho đất nước và dân tộc.

Phật Chiếu nở nụ cười mãn nguyện:

– Thôi hai con đi đi, mấy hôm trước Bạch Mai nữ thí chủ ghé lên đây nói có tin quan trọng của Thần Quyền Môn nhưng ta thấy hai con đang trong giai đoạn cuối của việc luyện công nên đã hẹn với thí chủ mươi hôm trở lại hai con sẽ xuống thăm.

Văn Hiến hỏi:

– Thầy con đâu rồi sư bá?

– Ông ấy ra đi từ mùa xuân và nhờ ta nói lại với con là duyên thầy trò đã tận, con phải tự lo liệu về sau và dặn con nhớ kỹ hai điều: Thứ nhất, giang sơn thống nhất, đối kháng Trung Hoa. Thứ hai, Tây khởi nghĩa, Bắc thu công.

Văn Hiến nghe nói thầy đã ra đi thì mắt rướm lệ hỏi:

– Thầy có nói sẽ đi về đâu không sư bá?

– Không. Chỉ nói là đi về hướng bắc.

Văn Hiến vội quay về hướng bắc quì xuống lạy bốn lạy:

– Thầy đã không muốn cho con hầu hạ, con chỉ còn biết cầu mong cho thầy luôn có những ngày an lạc cuối đời. Con nguyện thực hiện kỳ được những ước nguyện còn lỡ dở của thầy để đền đáp công ơn dạy dỗ.

Chàng quay sang Phật Chiếu thiền sư, ra hiệu cho Hồng Liệt cùng sụp xuống lạy bốn lạy và đồng thanh nói:

– Hai con xin kiếu từ sư bá. Cầu Phật tổ gia hộ cho người.

Phật Chiếu cười từ hòa nói:

– Được rồi. Các con đi đi.

Hai người lên ngựa về đến Giản Phố thì trời vừa sập tối, đèn lồng đủ màu sắc giăng đầy khắp các đường phố để chờ đón tết Trung Thu. Hồng Liệt nói:

– Hai hôm nữa là tết Trung Thu rồi. Mới đây mà một năm đã trôi qua. Nhanh thật! Không biết bọn trẻ ngoài đó sinh hoạt thế nào. Ta thật nhớ chúng.

Văn Hiến thở dài:

– Ừ! Mới đây mà đã một năm rồi. Về đến Thần Quyền Môn thì sẽ biết chứ gì.

Họ vừa đến cổng trang viện thì bọn đệ tử đã vui mừng reo lên:

– A! Sư thúc đã về! Chúng đệ tử xin chào sư thúc! Chào Trương sư thúc!

Hồng Liệt và Văn Hiến nhảy xuống ngựa. Hồng Liệt hỏi:

– Sư phụ và cô cô đâu?

Một tên trong bọn đáp:

– Dạ, vừa mới ra ngoài bến tàu. Có chuyến hàng từ Quy Nhơn mới cập bến lúc chạng vạng hôm nay.

Văn Hiến mừng rỡ:

– Tàu ở Quy Nhơn vào à? Chúng ta ra bến tàu đi. Chú Dụng thế nào cũng mang tin tức ngoài đó vào.

Hai người vội vã ra bến tàu. Đại Kỳ và Bạch Mai đang đứng trên bến sông. Bạch Mai vừa nhìn thấy hai người đã reo lên:

– A! Hai người đã trở về rồi. Gớm, trốn kỹ đến thế. Người ta lên thăm mấy bận, lần nào cũng bị đuổi về cả. Tức chết đi được.

Hồng Liệt cười nói:

– Xin lỗi muội. Chỉ vì sư bá sợ bọn huynh bị phân tâm mà thôi. Công việc thế nào? Có gì lạ không?

Đại Kỳ mừng rỡ nắm tay hai người:

– Có chứ! Nhiều chuyện lắm. Hai người về lúc này thật đúng lúc.

Văn Hiến hỏi:

– Tàu của chú Dụng vào phải không?

– Phải! Họ mới tới, còn đang hạ buồm. Chú ấy sẽ lên bờ ngay thôi.

Hồng Liệt hỏi Bạch Mai:

– Bấy lâu nay có tin gì của bọn trẻ không?

Bạch Mai đáp:

– Có! Chuyến trước Hiền Nhi có viết thư gởi vào nói bọn trẻ học hành và tập luyện cũng như sinh hoạt rất tốt. Muội có gởi thêm tiền ra cho bọn chúng, dặn là anh cả và anh hai đang có việc quan trọng nên còn ở lại đây một thời gian nữa mới về được.

– Như vậy là yên tâm rồi. Huynh cứ lo cho bọn chúng.

Lúc ấy Hữu Dụng và hai người nữa từ dưới thuyền nhảy lên bờ. Đó là Đại Bằng và Hiền Nhi. Hồng Liệt và Bạch Mai vội chạy lại:

– Hiền Nhi! Em khỏe không? Bọn nhỏ ra sao? Em vào đây bỏ tụi nó ngoài đó ai lo?

Hiền Nhi hai mắt đỏ hoe, đứng cúi đầu ấp úng:

– Em nghe tin dữ nên lo cho anh cả và anh hai. Bọn nhỏ khuyên em vào đây coi tình hình hai anh thế nào. Bọn chúng em ngoài đó cứ lo lắng không yên.

Hồng Liệt hỏi:

– Tin dữ là tin gì mà bọn em lo đến như vậy?

– Dạ, anh cả hỏi anh Đại Bằng thì rõ hơn em.

Văn Hiến xen vào:

– Thôi được. Mọi người bình an là vui rồi. Anh em chúng ta sẽ nói chuyện sau.

Rồi chàng giới thiệu mọi người với nhau. Đại Kỳ vui vẻ nói:

– Xin mời tất cả vào nhà đàm đạo. Đường xa chắc đã mệt lắm rồi. Chuyến này mọi việc ổn cả chứ chú Dụng?

Hữu Dụng đáp:

– Ổn cả. Có gió to sóng lớn nhưng cả năm chiếc thuyền đều vô sự.

– Mùa này được như vậy là quí lắm rồi.

Bạch Mai quàng vai Hiền Nhi nói:

– Đi với chị! Em có mệt không? Vào tắm rửa thay đồ, mặc tạm quần áo của chị nhé. Chị em mình còn nhiều chuyện để nói lắm. Mai chị đưa em đi sắm quần áo mới. Em bây giờ đã là cô thiếu nữ xinh đẹp rồi đó, phải chưng diện một chút để các chàng trai mê mệt cho bõ ghét chứ.

Hiền Nhi mắc cỡ đỏ mặt:

– Chị đừng ghẹo em mà. Em mà đẹp nỗi gì. Em đi bên chị giống như cú quạ đi bên phượng hoàng vậy.

Bạch Mai nhéo nhẹ má Hiền Nhi:

– Thôi đi! Đừng có mặc cảm. Em bây giờ là sư muội của chị, hãy ngẩng cao đầu lên. Người nào nói Hiền Nhi của chị xấu, chị sẽ cho họ biết tay để bỏ cái tội ngu ngốc.

Hai chị em cười khúc khích rồi kéo nhau vào nhà trong. Bọn nam nhân vào sảnh khách ngồi uống trà trên bộ tràng kỷ. Văn Hiến trông sắc diện của Đại Bằng, ngạc nhiên hỏi:

– Có việc gì không vui sao anh cả? Tin dữ là tin gì mà Hiền Nhi lo lắng quá vậy?

Đại Bằng buồn bã đáp:

– Có! Việc rất lớn xảy ra làm ta ân hận vô cùng.

Văn Hiến hỏi dồn:

– Việc gì lớn khiến anh phải ân hận?

Đại Bằng đôi mắt đỏ hoe, ánh mắt như tóe lửa đáp:

– Cả hai nhà Trần gia và Võ Trụ trong cùng một đêm đều lâm cảnh toàn gia thảm sát không còn một ai sống sót.

…..

(xem tiếp vào ngày mai)