Kỳ 64:

Hồi thứ mười bốn

Trăng vằng vặc soi tấm lòng nhi nữ

Đả lôi đài hào kiệt trả thù sâu.

*

Mùa Trung Thu năm nay may mắn trời không một áng mây nên màu trăng thật rực rỡ. Lúc chiều Bạch Mai đã dẫn Hiền Nhi đi dạo khắp Giản Phố và sắm cho nàng đủ mọi vật dụng cần thiết của một thiếu nữ. Sau đó, họ xem hai đoàn múa lân và múa rồng diễn qua các phố lớn rồi mới trở về. Tối đến, Hữu Dụng mời mọi người đi uống rượu ngắm trăng nhưng Hồng Liệt và Bạch Mai bận ở võ đường, Đại Bằng và Đại Kỳ thì say mê với việc huấn luyện bồ câu nên chỉ có Văn Hiến và Hiền Nhi nhận lời. Ở Giản Phố có dịch vụ cho thuê thuyền du ngoạn trên sông để khách ngắm trăng uống rượu. Ba người chọn một chiếc rồi cho thuyền bơi ngược dòng, vòng theo sông Sa Hà thong thả ngắm cảnh trăng nước mênh mông. Hiền Nhi nhìn ánh trăng trên sông thì chợt nhớ đến những đêm trăng trên cửa Hàn.

– Anh hai, trăng ở đây tuy đẹp thật nhưng em vẫn thích đêm trăng ở cửa Hàn của mình hơn.

Hữu Dụng hỏi:

– Vì sao?

– Dạ, cháu cảm thấy trăng ở đây như thiếu sự ấm áp. Có lẽ vì màu của nó hơi nhạt.

– Không phải màu trăng ở đây nhạt đi mà là do tình cảm cháu dành cho ánh trăng ở cửa Hàn nhiều hơn. Đó là sự khác biệt giữa quê nhà và đất khách. Nếu cháu có dịp sang tận Xiêm La hay Nhật Bản, cháu sẽ thấy màu trăng ở đó còn nhạt hơn trăng ở Giản Phố này rất nhiều.

– Như vậy sự đậm nhạt của màu trăng là do tình cảm trong lòng mình dành cho khung cảnh nơi đang ngắm trăng nhiều hay ít hả chú?

– Đúng vậy. Màu trăng ở đâu cũng như nhau, chỉ có tâm tình con người là thay đổi tùy lúc, tùy nơi mà thôi. Cho nên Đức Phật đã dạy: “Cảnh là do tâm động mà sinh ra”. Nếu cháu có thể yêu mọi cảnh, mọi người bằng một tình cảm giống như nhau, với một cái tâm duy nhất thì trăng ở đâu cũng chỉ là một, màu trăng không có sự đậm nhạt khác nhau.

Hiền Nhi nhìn lên mặt trăng im lặng như đang tập trung để hiểu thấu đáo lời nói của Hữu Dụng. Một lúc sau nàng lên tiếng:

– Nếu mình yêu hết mọi người, mọi cảnh bằng một tình cảm như nhau thì mình sẽ thấy được cái đẹp sơ nguyên của cảnh và người hả chú?

Hữu Dụng mỉm cười ý nhị:

– Đúng rồi. Đó là hạnh phúc đích thực mà chỉ người có một tâm hồn đẹp mới được hưởng. Tâm hồn như thế gọi là tâm từ bi, tâm lành, giống như của cháu vậy.

Hiền Nhi thẹn thùng cúi đầu:

– Chú lại khen cháu quá lời nữa rồi. Chú không thấy cháu yêu trăng cửa Hàn hơn trăng ở đây sao? Cũng như bao giờ cháu cũng thấy thương đàn em của cháu hơn là những đứa trẻ khác.

– Nhưng cháu cũng yêu trăng ở đây và cũng thương những đứa trẻ khác nữa, đúng không?

– Dạ.

– Đó là điều cốt yếu của một tâm hồn đẹp. Sau này nếu sống trong một môi trường mới, một vùng đất khác thì chú tin là cháu sẽ yêu những đứa trẻ khác như yêu đàn em của cháu hiện giờ. Sự hơn kém trong tình cảm cháu thấy bây giờ chỉ là do cuộc sống của cháu từ lâu bị gói gọn quanh vùng cửa Hàn và trong trại nhỏ với đàn em của mình mà thôi.

Đôi mắt của Hiền Nhi sáng lên dưới ánh trăng:

– Thật vậy không chú? Đôi khi cháu thấy mình cũng hơi ích kỷ vì chỉ biết nghĩ đến những đứa em của mình thôi.

– Thật chứ! Rồi cháu sẽ thấy là chú khen cháu không quá lời đâu.

Hiền Nhi rót rượu ra các chung.

– Cảm ơn chú. Anh hai, sao nãy giờ chỉ im lặng uống rượu mà không nói gì hết vậy?

Văn Hiến mỉm cười đáp:

– Chú Dụng khen em đủ rồi, nếu anh khen thêm nữa thì sẽ làm em hư đấy.

Hiền Nhi nũng nịu:

– Anh hai lúc nào cũng cho em là con nít cả.

– Đâu có. Hôm qua nhìn em trong bộ y phục mới anh cứ tưởng là cô tiểu thư đài các nào chứ.

Hiền Nhi vừa bẽn lẽn vừa vui mừng:

– Thôi anh hai đừng nhạo em nữa. Lúc đó em xấu hổ muốn chết đi được. Bạch sư tỷ thật là ác, một hai bắt em phải mặc đồ rồi trang điểm, son phấn lung tung cả lên.

Hữu Dụng nói:

– Cháu thấy đó, y phục cũng góp phần làm nên con người. Hôm qua cháu đâu kém gì Bạch Mai tiểu thư.

Hiền Nhi mỉm cười xua tay nói:

– Thôi, thôi! Chú và anh hai đừng nhạo cháu nữa. Cháu nhảy xuống sông bây giờ đó.

Hữu Dụng và Văn Hiến đồng cười lớn. Chợt có tiếng hỏi vọng sang từ một chiếc thuyền gần đó:

– Có phải chú Dụng và Trương huynh bên đó không?

Hữu Dụng nhận ra giọng nói đó vội đáp:

– Là tôi đây! Âu Dương huynh đệ phải không?

– Vâng, cháu đây! Đợi chút, cháu quay thuyền lại nhé.

Hữu Dụng bảo người chủ thuyền dừng lại. Lát sau đã thấy chiếc thuyền kia trở đầu và cập sát vào mạn thuyền của bọn Hữu Dụng. Âu Dương Long đưa tay vịn vào be thuyền của họ, hai chiếc thuyền như chập lại thành một khối. Văn Hiến lên tiếng:

– Chào Âu Dương huynh. Chào Thu Hồng cô nương. Hai vị sức khỏe thế nào? Xin chào công chúa, chúng ta lại gặp nhau. Công chúa vẫn an khang chứ?

Lý Dung Dung đang ngồi phía mũi thuyền lên tiếng đáp:

– Xin chào chú Dụng, chào Trương huynh. Vâng, chúng ta lại gặp nhau. Mời ba vị sang bên này cùng ngắm trăng với chúng tôi có được không? Vị tiểu thư xinh đẹp này là…

Văn Hiến nói thay:

– Đây là Hiền Nhi, cô em gái của tôi vừa từ Hội An vào.

Chàng giới thiệu mấy người cho Hiền Nhi biết. Nàng vội đứng lên cúi đầu chào:

– Hiền Nhi xin chào công chúa. Chào Âu Dương huynh, chào Thu Hồng tỷ tỷ.

Dung Dung cũng đứng lên đáp lễ:

– Chào Hiền Nhi, rất vui được biết nhau. Mời mọi người sang bên này đi.

Hiền Nhi nói nhỏ với Văn Hiến:

– Anh hai sang bên đó nói chuyện với công chúa đi. Em ngồi đây với chú Dụng cũng được.

Thu Hồng đề nghị:

– Đã vậy thì để tiểu tì sang nói chuyện với Hiền Nhi tỷ tỷ cho vui.

Âu Dương Long tiếp lời:

– Vậy thì tôi cũng phải sang bên đó uống rượu với chú Dụng, Trương huynh tiếp công chúa nhé.

Hai người nói xong bước sang bên này. Văn Hiến đành phải qua bên thuyền của Dung Dung. Chàng nói với Hiền Nhi:

– Em nói chuyện với Thu Hồng cô nương. Anh hai cũng có vài điều muốn nói với công chúa.

Hiền Nhi đưa tay đẩy Văn Hiến:

– Anh hai sang bên đó đi.

Văn Hiến bước sang thuyền của Dung Dung xong thì Âu Dương Long đẩy tay, hai chiếc thuyền lại tách ra. Âu Dương ngồi vào bàn uống rượu cùng Hữu Dụng, Thu Hồng nắm tay Hiền Nhi hỏi:

– Tỷ tỷ mới từ Hội An vào à? Đi biển có mệt không?

Hiền Nhi đáp nhỏ:

– Dạ, Hiền Nhi mới vào cùng chú Dụng. Cũng không mệt lắm. Thu Hồng tỷ là người ở đây à?

– Không, nô tì theo công chúa từ Phúc Kiến sang đây năm rồi. Vừa đúng một năm tròn đấy.

– Hồng tỷ đừng dùng hai tiếng “nô tì” khi nói chuyện với Hiền Nhi. Hiền Nhi sẽ bị giảm thọ đấy.

– Hi hi… quen mất rồi. Mà Thu Hồng là phận nô tì thật sự, có gì đâu mà giảm thọ với tăng thọ chứ?

Hiền Nhi cương quyết:

– Không! Nếu Hồng tỷ còn xưng nô tì thì Hiền Nhi sẽ không nói chuyện với Hồng tỷ nữa.

– Thôi được. Vậy chúng ta xưng nhau là tỷ muội nhé?

– Như thế có vui hơn không? Tỷ từ Phúc Kiến sang à? Xa nhỉ? Tỷ ở lại đây luôn hay sẽ trở về Phúc Kiến?

– Lẽ ra đã trở về vào mùa gió nồm vừa qua nhưng công chúa muốn đợi qua đêm Trung Thu này.

Hiền Nhi thắc mắc:

– Mùa gió nồm đi từ đây về Phúc Kiến mới là thuận gió chứ? Đợi sau mùa Trung Thu mới đi có thể gặp bão to hay gió lớn. Nguy hiểm lắm.

Thu Hồng thở dài kéo Hiền Nhi đứng lên, cả hai bước ra đứng ở mũi thuyền. Nàng nói thật khẽ vào tai Hiền Nhi:

– Biết vậy nhưng công chúa vẫn muốn đợi đến đêm trăng Trung Thu với hi vọng gặp lại Trương công tử.

Hiền Nhi ngạc nhiên hỏi:

– Gặp lại anh hai à? Họ quen nhau từ mùa trăng trước phải không?

– Họ đánh nhau ở Hội An, cứu nhau ở Phan Rang rồi uống rượu với nhau ở đây đúng vào đêm Trung Thu năm ngoái. Sau đó họ chia tay. Đúng một năm rồi.

Hiền Nhi chợt nghe lòng mình chùng xuống. Một cảm giác thật lạ xâm chiếm tâm hồn nàng. Cảm giác đó lạ lắm, nàng không thể nhận ra được là gì, chỉ biết mùi vị của nó đăng đắng, nằng nặng và buồn buồn. Vô tình nàng dõi mắt nhìn theo chiếc thuyền bên kia nói khẽ:

– Đó là chữ duyên phải không Hồng tỷ?

– Ừ, nhưng chỉ e là mối oan duyên.

Hiền Nhi tròn xoe đôi mắt:

– Vì sao?

– Không biết nữa. Tôi chỉ linh cảm như thế.

– Không đúng như thế đâu. Họ thật là đôi trai tài gái sắc. Mong đó sẽ là mối lương duyên.

– Mong là vậy!

……..

(xem tiếp vào ngày mai)