Kỳ 65:

……..

Hai chiếc thuyền giờ đã cách nhau một quãng xa. Ánh trăng lóng lánh, sóng nước trên sông Sa Hà tạo cho cảnh đêm thêm phần lung linh, huyền ảo. Văn Hiến bước đến ngồi đối diện với Dung Dung. Dưới ánh trăng trông nàng đẹp như một nàng tiên. Với khuôn mặt đượm chút u buồn, nàng rót rượu ra hai chiếc chung mời:

– Mời Trương huynh! Mừng tái ngộ!

– Mời Dung Dung! Mừng tái ngộ!

– Hiền Nhi là em gái của Trương huynh à?

– Có thể nói như vậy. Hiền Nhi là đứa em gái lớn nhất trong số hai mươi đứa trẻ mồ côi mà Hồng Liệt mang về chăm sóc.

Dung Dung nhìn Văn Hiến nở nụ cười thật đẹp:

– Đinh huynh và Trương huynh là những con người với những tấm lòng vàng.

– Là Hồng Liệt hảo tâm. Tôi chỉ giúp bọn trẻ học hành thôi. Tôi cứ ngỡ Dung Dung đã trở về Phúc Kiến rồi chứ.

– Trương huynh mong là như vậy phải không?

Chàng rót rượu ra chung:

– Mời Dung Dung!

– Trương huynh vẫn chưa trả lời.

Văn Hiến uống cạn chung rượu rồi thở dài nói:

– Tôi quả có mong như vậy.

Dung Dung nhìn Văn Hiến bằng ánh mắt trìu mến pha lẫn trách móc:

– Trương huynh thật không muốn gặp lại tôi ư?

Văn Hiến nhìn xuống li rượu, tránh ánh mắt đó của nàng.

– Tôi chỉ muốn giữ một kỷ niệm đẹp về Dung Dung.

– Kỷ niệm đẹp sao bằng thực tại đẹp?

– Thực tại thường rất phũ phàng. Trường hợp của chúng ta là như vậy.

– Trương huynh nói rõ hơn được không?

Văn Hiến hít vào một hơi dài rồi nhìn vào mắt Dung Dung chậm rãi nói:

– Toàn gia của hai người bạn thân thiết với chúng tôi ở Quy Nhơn vừa bị thảm sát. Có đến gần bốn mươi nhân mạng, già, trẻ, lớn bé, tất cả đều bị vùi chôn dưới đống tro tàn.

Dung Dung tròn xoe mắt, kinh ngạc hỏi dồn:

– Thật ư? Vì sao vậy? Ai đã nhẫn tâm giết họ một cách tàn nhẫn như thế? Chuyện xảy ra lúc nào? Vụ thảm sát ấy có liên quan gì đến chúng ta?

Văn Hiến uống cạn chung rượu, cố gắng đè nén mối thương tâm đang trào dâng trong lòng. Chàng chậm rãi đáp:

– Tháng rồi. Chưa biết chắc là ai, chỉ biết một trong các hung thủ đã sử dụng thanh Ỷ Thiên trường kiếm.

– Ỷ Thiên trường kiếm ư? Đó là thanh kiếm mà gia phụ vẫn giữ bên mình như bảo bối tùy thân. Nhưng người ở đây với Dung Dung suốt mấy tháng qua mà? Trương huynh có nhầm lẫn gì không?

– Không thể nhầm lẫn được vì Hồng Liệt đã từng chứng kiến cảnh giao đấu giữa người sử dụng thanh Ỷ Thiên kiếm cùng với người bạn của tôi vào mùa hè năm trước.

– Người sử dụng kiếm đó tên gì?

– Lãnh Diện Truy Hồn. Người đứng đầu trong Dương Tử Tam Kiếm.

Dung Dung lắc đầu nói:

– Chịu! Việc làm của gia phụ, tôi biết được rất ít. Cả những bộ hạ chung quanh người cũng thế, họ rất đông, tôi không biết hết được, chỉ nghe Âu Dương Long nói đa số bọn họ thuộc hàng cao thủ hắc bạch đạo Trung Nguyên. Tôi sẽ hỏi lại xem sự thể thế nào. Mà Trương huynh cho rằng gia phụ có liên quan đến hai vụ huyết án đó phải không?

Văn Hiến thở hắt ra, buồn bã đáp:

– Theo suy luận là như thế. Tôi chỉ hi vọng sự thật sẽ khác đi.

– Cảm ơn Trương huynh. Đó là lý do Trương huynh không muốn gặp tôi? Trương huynh muốn tôi về Phúc Kiến để khỏi vướng bận việc trả thù phải không?

Văn Hiến không trả lời, chàng hỏi lại:

– Dung Dung có biết trận so tài sắp tới giữa Kim Cương Môn và Thần Quyền Môn không?

– Có nghe Âu Dương Long nói qua.

– Diệp Sanh Ký đang muốn làm chủ toàn bộ khu Giản Phố này. Cục diện hôm nay cũng giống như năm xưa vương gia đã thực hiện ở Phúc Kiến vậy, nhưng có lẽ còn hơn thế một bậc. Cuộc so tài sắp tới chắc là sẽ có đổ máu. Dung Dung tốt nhất nên về Phúc Kiến trước hôm đó. Một vị công chúa thanh khiết như Dung Dung không nên để vướng mắc vào những cuộc tranh đấu đầy máu tanh thế này.

Dung Dung tỏ vẻ cương quyết:

– Không! Tôi muốn biết những gì xảy ra quanh tôi!

– Dung Dung càng biết nhiều thì chỉ càng thêm khổ mà thôi.

– Nhưng sống mà mù mịt không biết chuyện gì xảy ra quanh mình lại càng khổ hơn.

Văn Hiến im lặng. Chàng rót rượu rồi tự uống một mình một lúc ba, bốn chung. Dung Dung nhìn chàng đăm đăm, chợt nàng buông tiếng thở dài:

– Xin lỗi đã làm cho Trương huynh khó xử nhưng tình hình này tôi lại càng không thể bỏ đi được.

– Vì sao?

Nàng không trả lời, chỉ chậm rãi nâng chung rượu lên uống cạn rồi với tay lấy bình rượu trước mặt Văn Hiến định rót tiếp. Văn Hiến đưa tay giữ bình rượu lại nhưng động tác của chàng chậm hơn một chút nên bàn tay chàng đã chụp gọn bàn tay xinh xắn như ngọc của Dung Dung. Chàng giật mình vội rút nhanh tay về, giọng lí nhí:

– Xin lỗi!

Sự va chạm chỉ trong chớp mắt nhưng cả hai đều nhận ra cái cảm giác kỳ lạ chạy rần rần theo các mạch máu về tim. Họ im lặng nhìn nhau. Dưới ánh trăng huyền ảo, bốn ánh mắt đã nói cho nhau nghe tất cả những chân tình mà mình muốn dành cho người kia. Dù xua đuổi hay cương quyết ở lại thì cũng đều vì một lý do duy nhất là họ thực sự lo lắng cho nhau. Cả hai hiểu rất rõ tâm tình của nhau nhưng càng hiểu rõ, lòng họ càng nặng trĩu. Cuối cùng, Văn Hiến lên tiếng phá tan bầu không khí nặng nề đó.

– Con người dù cố gắng đến đâu cũng không chạy thoát khỏi bàn tay của số mệnh. Thôi thì cứ thuận theo tự nhiên rồi hậu quả ra sao cũng đành gánh chịu vậy.

– Không có cách nào khác ư?

– Theo tôi biết thì không!

Dung Dung suy nghĩ một hồi, cuối cùng phải nhượng bộ:

– Thôi được, tôi sẽ trở về Phúc Kiến, nhưng phải sau trận so tài sắp tới này.

Văn Hiến nhìn nàng với ánh mắt biết ơn:

– Đa tạ Dung Dung.

Vầng trăng đã chếch bóng về tây. Hai chiếc thuyền lại cặp sát vào nhau ở ngã ba Sa Hà và Đồng Nai. Văn Hiến rót hai chung rượu nói:

– Ngày Dung Dung lên đường trở về Phúc Kiến tôi xin được rót chén tiễn đưa.

Dung Dung uống xong chung rượu, giọng nàng nghe thật buồn:

– Bảo trọng!

– Bảo trọng!

Mọi người chia tay trở lại thuyền của mình. Hiền Nhi nói lớn:

– Chào công chúa, chúc công chúa ngủ ngon! Chào Hồng tỷ! Hôm nào chúng ta sẽ gặp lại chứ?

Thu Hồng vui vẻ:

– Nhất định rồi! Tôi sẽ đến tìm Hiền Nhi.

Hai chiếc thuyền lại tách nhau trở về bến. Hiền Nhi nhìn theo nói với Văn Hiến:

– Công chúa thật là xinh đẹp, chẳng khác gì tiên nữ giáng trần. Hiền Nhi chúc mừng anh hai.

Văn Hiến mỉm cười buồn bã:

– Tiên nữ sẽ trở về trời. Anh hai là người phàm nên phải mãi mãi ở lại phàm trần, có gì vui mà em chúc mừng?

Nghe câu nói đó Hiền Nhi chợt cảm thấy có một niềm vui nho nhỏ len lén chạy vào tim. Để rồi sau đó nàng giật mình thầm trách bản thân: “Đồ xấu xa, ngươi học thói xấu này từ lúc nào vậy?”. Nàng là cô gái chớm lớn, chưa hiểu tình trường và lại có một tâm hồn cao thượng nên lương tâm mới có đôi chút cắn rứt vì niềm vui ích kỷ của mình. Sau những cảm xúc bộc phát lộn xộn trong lòng, nàng lại mỉm cười tự nhủ: “Rõ vớ vẩn!”.

…….

(xem tiếp vào ngày mai)