Kỳ 66:

……..

Cuối tháng tám, ban ngày trời nóng bức nên chiều xuống thường có nhiều đám mây tụ ở vùng trời đông. Khoảng đầu giờ tuất, bầu trời Giản Phố mây giăng đen kịt, khu phố cảng chìm trong bóng đen dày đặc. Chẳng bao lâu sau, mưa bắt đầu nặng hạt rồi ào ạt lớn dần. Trong màn đêm dày kịt cùng với tiếng mưa gió rào rào có hai bóng đen thân ảnh như hai con dơi từ bên ngoài vượt bức tường cao bao bọc khu trang viện của Kim Cương Môn rồi chia ra hai hướng lao vút lên mái nhà. Trang viện Kim Cương Môn rất rộng lớn, chia làm nhiều gian. Ở cuối đại sảnh lớn có lẽ là võ đường nên tiếng người tập luyện hò hét rất đông xen lẫn tiếng binh khí chạm nhau chan chát. Dưới một mái nhà ở phía tây giáp khu vườn hoa có ánh sáng tỏa ra bên ngoài nên bóng đen thứ nhất vội phóng người về phía đó rồi dùng thế Đảo quyển châu liêm móc ngược chân lên mái nhà, thòng người xuống nhìn vào bên trong. Sau đó, bóng đen ấy giật mình nghĩ thầm: “Là chỗ ở của nàng ư?”. Bên trong gian phòng bày biện như một phòng đọc sách hết sức trang nhã, có cửa sổ nhìn ra vườn hoa. Dung Dung đang ngồi đối diện với một người đàn ông mặc vương phục nơi bàn sách. Người đàn ông đó không ai khác chính là Lý đại vương Lý Văn Quang. Bóng đen nghe Dung Dung nức nở:

– Cha giàu có đến mức độ này còn chưa đủ ư? Cha cần gì phải mở rộng thế lực chiếm trọn các thương hiệu ở khu Giản Phố này nữa?

Lý đại vương nói:

– Con là con gái, con không hiểu hết những gì một người đàn ông muốn đâu. Cha đã bảo con trở về Phúc Kiến sống an lành sung sướng mà con không chịu nghe, lại cứ muốn lưu lại đây. Bây giờ con còn chất vấn cả cha nữa à?

Dung Dung nhìn cha nàng bằng ánh mắt van lơn:

– Nhưng ham muốn gì cũng phải có giới hạn chứ? Cha đã thống trị gần như cả thương cảng Hạ Môn, mọi người đều xem cha như một ông vua, cha còn chưa vừa lòng ư?

– Con đừng quên rằng con là con cháu của Sấm Vương. Sấm Vương Lý Tự Thành, con biết chưa? Cha muốn nối chí tổ tiên để trở thành một ông vua có ngai vàng thật sự chứ không phải là một ông vua không ngai thế này.

Dung Dung sửng sốt hỏi:

– Cha định chiếm cứ vùng Giản Phố làm của riêng ư?

Lý Văn Quang im lặng không nói gì. Im lặng tức là thừa nhận. Dung Dung lo sợ nói tiếp:

– Dân Đại Việt không phải là những người cha có thể xem thường được đâu. Con khuyên cha hãy dẹp bỏ ý định đó đi.

Lý Văn Quang bật cười cao ngạo pha lẫn khinh bỉ:

– Không thể xem thường! Ha ha… Con dựa vào cái gì mà nói như thế?

– Con dựa vào lịch sử. Cha xem, cả một nước Trung Hoa của người Hán ta bao nhiêu lần xâm lăng họ nhưng rồi cuối cùng thì sao? Cũng đành phải thảm bại rút về. Cha có bao nhiêu nhân tài, vật lực mà lại nghĩ đến chuyện chiếm lấy đất đai của họ làm của riêng?

Lý Văn Quang nghe Dung Dung lý luận ông cảm thấy đuối lý nên nổi giận nạt lớn:

– Con im đi! Từ nay đừng nói chuyện này với cha nữa. Thu xếp trở về Phúc Kiến ngay đi!

Dung Dung bị cha lớn tiếng nạt nộ nên nàng bật khóc to:

– Con lo cho sự an nguy của cha, cha lại la con. Cha quên cha đã hứa với mẹ con những gì hay sao?

Lý Văn Quang nghe nàng nhắc đến người vợ quá cố mà ông yêu thương hết mực thì vội vàng đứng lên, bước đến dịu dàng vuốt tóc con gái:

– Con nín đi. Cha không bao giờ quên. Có điều việc của cha con không nên xen vào. Tạm thời con hãy trở về Phúc Kiến, đừng làm cha vướng bận.

Dung Dung tựa đầu vào người ông, nàng nói trong tiếng nấc:

– Con sẽ về, nhưng phải đợi sau trận so tài sắp tới đã.

Nàng thốt ra điều này mà lòng đau như cắt. Cha nàng không muốn vướng bận vì nàng mà Trương công tử của nàng cũng không muốn vì nàng mà vướng bận. Cả hai người nàng rất mực thương yêu đều muốn nàng biến đi để họ rảnh tay và an tâm mà đối đầu nhau. Sự đối đầu sinh tử, sự đối đầu oan nghiệt mà chính nàng là người gánh chịu nhiều nhất. Lý Văn Quang nhìn nàng hỏi:

– Cha nghe nói con quen với tên thư sinh trói gà không chặt Thủ Hiến, con đang lo cho hắn phải không?

Dung Dung ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt lên hỏi:

– Ai nói với cha việc này?

– Tạ Tứ.

Dung Dung nói giọng bực bội:

– Cha muốn con đừng xen vào việc của cha thì con cũng yêu cầu cha đừng bao giờ nhắc tới tên khốn kiếp đó với con.

– Cha thấy hắn là nhân tài trong lớp trẻ, tương lai sẽ rất tốt. Tại sao con lại ghét hắn đến thế?

Dung Dung bĩu môi:

– Nhân tài à? Hắn là một tên hèn hạ, nhỏ nhen. Không đáng mặt nam nhi!

– Thôi được! Đó là việc của con, cha không dây vào nữa. Con nghỉ ngơi đi. Nhớ là sau trận đấu dù có thế nào con cũng phải trở về Phúc Kiến ngay. Giờ cha có việc cần làm.

Ông định quay người ra cửa thì Dung Dung hỏi:

– Cha! Cây Ỷ Thiên kiếm của cha đâu?

Lý Văn Quang ngạc nhiên hỏi lại:

– Sao con lại hỏi đến thanh kiếm đó làm gì?

– Cha trả lời con đi!

– Trong phòng cha. Còn gì nữa không?

Dung Dung nhìn thẳng vào mắt cha nhỏ nhẹ:

– Mấy tháng trước cha đã giao nó cho Lãnh Diện Truy Hồn phải không?

Lý Văn Quang giật mình hỏi:

– Sao con biết Lãnh Diện Truy Hồn?

– Cha trả lời con đi!

Lý Văn Quang trừng mắt định lớn tiếng với nàng nhưng ông vội dằn giọng xuống:

– Cha đã nói con đừng thắc mắc việc của cha mà.

Nói xong ông quay lưng bước ra cửa. Dung Dung bật khóc lớn:

– Cha sai thủ hạ giết mấy mươi mạng người vô tội ở Quy Nhơn để làm gì?

Lý Văn Quang dừng lại, quay phắt người nhìn Dung Dung, hỏi bằng giọng gay gắt:

– Làm sao con biết chuyện đó?

Dung Dung đứng lên nức nở:

– Muốn người ta không biết thì đừng bao giờ làm. Cha giấu cả thiên hạ làm sao được.

– Con im đi! Đã bảo đừng dây vào việc làm của cha mà!

Ông giận dữ quay lưng bước ra ngoài rồi đóng mạnh cửa lại đánh sầm một tiếng. Dung Dung chán nản, nặng nề thả người ngồi xuống ghế, gục đầu lên bàn khóc tấm tức. Bên ngoài, mưa vẫn nặng hạt. Văn Hiến nghe lén nãy giờ, lúc này lại nhìn thấy đôi vai nàng rung lên từng chập thì trong lòng không khỏi thương xót. Ông trời trêu ngươi nên đem một tâm hồn cao đẹp như nàng đặt vào trong một gia đình có quá nhiều tham vọng để rồi đẩy nàng vào một hoàn cảnh trớ trêu. Văn Hiến muốn nhảy vào phòng an ủi nàng đôi câu nhưng lại không dám làm kinh động sẽ lỡ việc do thám đêm nay. Chàng nhìn theo hướng đi của Lý Văn Quang, quyết định tung mình lên mái nhà rồi phóng đến một gian phòng khác. Chàng phát hiện ở mái bên kia, Hồng Liệt cũng đang thòng người quan sát.

……..

(xem tiếp vào ngày mai)