Kỳ 68:

……….

Xin thúc thúc nhường trận đấu với Tạ Tam lại cho đại sư huynh cháu. Phần Tạ Tứ, cháu xin được săn sóc cho hắn. Lần này cháu phải ra tay trừng trị tên xấc láo ấy, trả mối thù một cú đá mà Trương huynh đã nhận lấy năm ngoái. Hai trận này coi như Thần Quyền Môn chính thức tỉ thí Kim Cương Môn. Với tên Lãnh Diện Truy Hồn thì để cho anh Đại Bằng. Anh ấy đã có dịp thấy hắn giao đấu với Trần Nguyên Hào rồi. Tên này và thanh Ỷ Thiên kiếm trong tay hắn đã vấy máu của Trần gia, đây là dịp để anh đòi lại món nợ máu đó. Riêng tên Trung Nguyên Nhất Kiếm thì giao cho Văn Hiến đây.

Đại Bằng nói:

– Thân thủ của Lãnh Diện Truy Hồn không có gì đáng ngại vì trong thời gian ở lại Trần gia, tôi cùng Trần Nguyên Hào đã nghiên cứu kỹ đường kiếm của hắn. Chỉ ngại thanh Ỷ Thiên kiếm quá sắc bén trên tay hắn mà thôi.

Hồng Liệt nói:

– Anh an tâm, tôi sẽ giao lại thanh kiếm Thắng Tà cho anh để đối phó với Ỷ Thiên kiếm.

An Hảo kinh ngạc:

– Thắng Tà bảo kiếm à? Thanh kiếm này đã thất lạc từ khi nhà Tần thâu tóm lục quốc cho đến nay không thấy xuất hiện lại. Cháu làm sao có được?

Hồng Liệt đáp:

– Là sư phụ của Trương huynh tặng cho cháu.

Đại Bằng mừng rỡ nói:

– Được như thế thì hay lắm! Kiếm của người Bách Việt nay trở về với dân Bách Việt. Đây chắc là nhờ anh linh tổ tiên giúp đỡ con cháu chúng ta.

An Hảo hỏi tiếp:

– Trung Nguyên Nhất Kiếm lai lịch thế nào?

Hồng Liệt đáp:

– Lúc sư phụ còn tại thế người thường đem chuyện võ lâm Trung Nguyên kể cho cháu nghe. Theo lời sư phụ thì thời đó Quách Tử Dương đã là tay kiếm thủ bậc nhất trong lớp trẻ, hắn chưa từng bị bại một lần nào. Kiếm của hắn nhanh như điện và hiểm ác vô cùng. Hắn giao đấu trăm trận, chỉ thắng thiên hạ bằng độc nhất một chiêu. Một chiêu vừa nhanh vừa chuẩn xác nhắm vào yết hầu của địch chưa hề sai lệch.

An Hảo nghe Hồng Liệt mô tả về tên Trung Nguyên Nhất Kiếm thì ngạc nhiên vô cùng. Ông nói:

– Việc ta nhường trận đấu cho Đại Kỳ thì hợp lý thôi, nhưng còn với một tay kiếm như Quách Tử Dương, xin lỗi, Trương hiền điệt có đảm đương nổi không?

Hồng Liệt mỉm cười đáp:

– Việc này xin thúc thúc đừng lo. Cháu dám đem cả tính mạng của mình ra để đặt cược cho hắn.

Mỹ Phụng chợt chen vào:

– Đinh huynh đừng đem tính mạng của mình ra làm trò đùa. Tiểu muội xin lỗi Trương huynh trước, năm ngoái Trương huynh sao lại bị thất bại dưới tay Tạ Tứ dễ dàng quá vậy?

Văn Hiến mỉm cười không nói gì. Hồng Liệt làm bộ bí mật nói:

– Thiên cơ bất khả lậu. Tiểu thư không tin thì đợi vài hôm nữa mà xem.

Đại Kỳ nói với An Hảo:

– Theo cháu thấy lời đề nghị của Hồng Liệt rất hợp lý. Thúc thúc không cần phải nhọc sức làm gì, cứ giao cho bọn cháu đảm trách.

An Hảo gật đầu:

– Như vậy cũng được. Tre tàn phải để cho măng mọc chứ.

Mỹ Phụng đưa cặp mắt đen láy như mắt chim bồ câu nhìn Hồng Liệt hỏi:

– Còn trận nữ, Đinh huynh giao cho tiểu muội được chăng?

Hồng Liệt cảm thấy khó xử trong việc này vì không muốn làm mất mặt cha con An Hảo nhưng chàng thật sự không biết thân thủ của Mỹ Phụng thế nào. Chàng bối rối đưa tay vuốt chót mũi của mình mấy cái liền. Mỹ Phụng nhìn thấy sự ái ngại của Hồng Liệt nên mỉm cười hỏi:

– Chắc Đinh huynh chê tiểu muội tài sơ, sợ đấu không lại người ta phải không?

Hồng Liệt ấp úng đáp:

– Không phải như thế đâu. Ái nữ của Trần lão anh hùng có ai dám chê bao giờ. Chỉ có điều, vì từ trước chúng tôi không biết tiểu thư sẽ tham gia nên đã giao trách nhiệm này lại cho Bạch Mai rồi. Hơn nữa cô ấy đã cố gắng tập luyện cả ngày lẫn đêm suốt thời gian qua để chuẩn bị cho trận đấu này. Tiểu thư không tin thì vào võ đường mà xem, Bạch muội giờ này vẫn còn đang luyện tập trong đó.

Mỹ Phụng nhoẻn miệng nở nụ cười khả ái nói:

– Tiểu muội đùa chút cho vui thôi. Bạch đại tẩu dù sao cũng sẽ là người một nhà, muội không dám tranh công đâu.

An Vinh trừng mắt nhìn em mình:

– Muội muội đừng có nói nhảm, không sợ người ta cười cho sao?

Mỹ Phụng chu môi lên nói:

– Chứ không phải phụ thân và Trần bá phụ lúc xưa đã từng định hôn ước cho ca ca và Bạch tỷ tỷ hay sao?

– Nhưng việc chưa đến, Trần bá bá lại qui tiên sớm, muội không nên ăn nói hồ đồ như vậy trước mặt Đinh huynh và Trương huynh đây.

Mỹ Phụng quay sang Đại Kỳ hỏi:

– Đại Kỳ ca ca, huynh nói đi, muội nói có đúng không?

Đại Kỳ nghe hỏi bối rối đáp:

– Ơ… ơ… việc này…

An Vinh gắt:

– Muội có im đi không!

Mỹ Phụng nắm tay An Hảo phụng phịu:

– Phụ thân thấy không, ca ca lúc nào cũng bắt nạt con hết á. Con chỉ nói sự thật thôi mà.

An Hảo cười:

– Hai đứa tụi con lúc nào cũng trái ý nhau. Coi chừng người ta cười cha không biết dạy dỗ con cái.

Đại Kỳ cười giả lả:

– Không sao, không sao. Có như vậy mới vui nhà vui cửa chứ. Anh em tụi cháu cũng như thế mà.

Hồng Liệt im lặng ngồi nghe anh em nhà Mỹ Phụng nói chuyện mà răng như muốn cắn vào môi mình. Văn Hiến nghĩ thầm: “Tên trộm kỳ này bị một gáo nước lạnh tạt vào mặt hóa băng rồi. Hà, ngươi cũng nên uống một tí giấm chua cho biết mùi vị cuộc đời chứ.” Bầu không khí trong phòng chợt trở nên ngột ngạt, cũng may vừa lúc ấy Bạch Mai và Hiền Nhi bước vào, cả hai y phục vẫn còn ướt đẫm mồ hôi vì tập luyện. Bạch Mai cúi đầu chào:

– Điệt nữ xin thỉnh an thúc thúc. Chào Trần huynh và Phụng muội.

An Hảo cười ha hả nói:

– Giỏi lắm, giỏi lắm! Mỹ Phụng, con hãy nhìn kìa. Bạch tỷ của con chịu khó luyện tập ngày đêm, không như con chỉ có tài vòi vĩnh cha là giỏi.

Mỹ Phụng nũng nịu:

– Phụ thân lúc nào cũng bênh vực cho Bạch tỷ. Bạch tỷ, muội ghen với tỷ đấy.

Mỹ Phụng không phải là cô gái có nhan sắc nghiêng thành nhưng khuôn mặt của nàng mười phần khả ái. Nàng giả bộ nũng nịu lại càng đáng yêu hơn. Bạch Mai bước đến nắm tay Mỹ Phụng mỉm cười:

– Thúc thúc chỉ khen tỷ theo phép lịch sự cho tỷ vui thôi. Phụng muội mới thật là viên ngọc báu của thúc thúc đó, đừng ghen với tỷ, không khéo lại mất đi cái nét bá mỵ thiên kiều của mình.

Văn Hiến không muốn Hồng Liệt phải ngồi đó chịu đựng thêm sự khó chịu nên đứng lên nói:

– Xin phép Trần thúc và các huynh muội, cháu có chuyện muốn nói với Hiền Nhi. Mọi người tiếp tục đi.

An Hảo gật đầu:

– Trương hiền điệt cứ tự nhiên. Công việc như thế cũng tạm ổn rồi, chúng tôi xin cáo từ. Đại Kỳ, mọi việc đều trông cậy vào cháu.

Đại Kỳ đứng lên chắp tay thưa:

– Thúc thúc an tâm. Dù bỏ mạng, cháu cũng không để cơ nghiệp của tổ tiên rơi vào tay người khác đâu.

– Ta tin tưởng nơi cháu!

An Vinh và Mỹ Phụng chào mọi người rồi theo cha ra về. Trước khi đi, nàng không quên kín đáo liếc nhìn Hồng Liệt bằng một tia mắt thật dịu dàng. An Vinh cũng không quên chào Bạch Mai bằng ánh mắt chứa chan tình cảm. Đại Kỳ cùng mọi người tiễn chân cha con họ Trần xong trở lại khách sảnh. Bạch Mai hỏi:

– Đã biết ai sẽ đấu với ai chưa?

Hồng Liệt đáp:

– Rồi. Bạch muội sẽ đấu với Hắc Y nữ hiệp Triệu Phi Yến, tứ đệ tử của Kim Cương Môn.

Sau đó chàng kể thêm những ai sẽ đấu với ai như đã bàn định lúc nãy. Bạch Mai nhìn Đại Kỳ lo lắng hỏi:

– Ca ca có được bao nhiêu phần thắng?

Câu hỏi này bản thân Hồng Liệt, Văn Hiến và Đại Bằng cũng rất muốn biết. Cả ba kín đáo theo dõi diễn biến trên nét mặt của Đại Kỳ. Chỉ thấy anh ta bình thản nở nụ cười với cô em gái:

– Tuyệt kỹ của họ Trần và Thần Quyền Vô Ảnh của sư phụ sẽ không để ai được phép xem thường đâu. Muội đừng lo.

Cả ba người giấu đi hơi thở nhẹ nhõm. Văn Hiến thầm nghĩ: “Chỉ với sự bình thản này, Đại Kỳ đã có được ba mươi phần thắng rồi!”

Bạch Mai lại hỏi:

– Nhị sư huynh thì sao?

Hồng Liệt mỉm cười đáp:

– Huynh sẽ cố gắng hết sức mình.

Hiền Nhi rụt rè hỏi:

– Còn anh hai?

Văn Hiến đáp, giọng hài hước:

– Đối với bậc cao thủ, việc thắng bại quyết định chỉ trong chớp mắt. Có khi chưa giao đấu đã phân định được rồi. Khi anh hai lên võ đài, Hiền Nhi cứ nở nụ cười thật tươi là anh hai sẽ thắng ngay.

Hiền Nhi vỗ tay reo lên:

– Nếu vậy thì Hiền Nhi sẽ cười suốt cuộc tỉ võ để mọi người đều thắng cả.

Cả bọn cười ồ lên.

…..

(xem tiếp vào ngày mai)