Kỳ 69:

………

Tin Kim Cương Môn sẽ thi đấu với Thần Quyền Môn đã được loan đi khắp nơi trong vùng Trấn Biên và Phiên Trấn. Mọi người háo hức chờ đợi một trận thư hùng ngoạn mục giữa hai môn phái lớn của cả miền Nam này. Mới sáng sớm, khu đất quanh võ đài đã đông kín người xem. Họ chen chúc nhau có đến hàng ngàn người trong một khuôn viên không lấy gì lớn lắm. Với số tiền mà Diệp Sanh Ký đã tặng năm trước, ngôi miếu Quan Đế nay đã được tu sửa khang trang và rộng rãi hơn rất nhiều. Trong khi các quan lại và chức sắc địa phương làm lễ trong miếu, bên ngoài đám khán giả không ngớt bàn tán xôn xao về năm trận đấu sắp diễn ra. Có nhiều kẻ máu mê cờ bạc còn bày nhau đặt cược nữa.

May mắn hôm nay là một ngày đẹp trời, ánh dương quang chói lọi khắp nơi. Vào đầu giờ Tị thì việc lễ lạc trong miếu đã xong, quan khách bắt đầu tiến ra khán đài. Quan Lưu thủ Cường Oai Hầu ngồi ở chiếc ghế chính giữa, kế bên trái là Cẩn Thành Hầu, ba cha con Trần An Hảo, Dương Ngạn Siêu – cháu nội của Dương Ngạn Địch ở Mỹ Tho và năm đại diện của năm hãng buôn lớn ở Giản Phố. Bên phải quan Lưu thủ là Lý Văn Quang, công chúa Dung Dung, Hà Huy và một số nhân vật lạ mặt không ai biết.

Người phát ngôn của buổi thi đấu bước lên võ đài, ông ta cúi chào các quan khách trên khán đài rồi hướng về phía khán giả dõng dạc tuyên bố buổi thi tài của hai võ đường lớn nhất tại miền Nam. Ông nhấn mạnh:

– Cuộc thi tài gồm có quyền cước và binh khí. Tuy mục đích chính của cuộc thi tài là để trau dồi võ nghệ nhưng đao kiếm vô tình, nếu trong quá trình thi đấu có xảy ra điều đáng tiếc thì cũng đành phải chịu. Cho nên bên nào không đồng ý qui luật hà khắc này thì có thể rút lui khỏi trận đấu ngay bây giờ.

Đám khán giả nghe nói cuộc giao đấu quyết liệt đến có thể đổ máu thì hung tính bị khích động, họ nhao nhao bàn tán. Có kẻ lớn tiếng:

– Đúng rồi! Đao kiếm vô tình! Ai sợ chết thì cứ chịu thua rút lui! Giao đấu mà không tận hết sức mình thì sẽ nhạt nhẽo lắm.

Người phát ngôn chờ cho sự khích động của đám khán giả lắng xuống mới tuyên bố:

– Trận đấu quyền cước thứ nhất bắt đầu! Mời đấu thủ của Kim Cương Môn thượng đài.

Lời giới thiệu vừa dứt, từ hàng ghế của Kim Cương Môn đã thấy có một bóng người mặc võ phục màu đen tung mình vút lên cao rồi nhẹ nhàng đáp xuống sàn đấu. Tiếng vỗ tay vang dội khắp nơi. Người vừa phi thân lên võ đài chính là Tạ Tứ. Hắn cúi chào bốn người ngồi ở các ghế giữa trên khán đài rồi quay mặt về phía Thần Quyền Môn nói lớn:

– Có người cho rằng trận giao đấu năm ngoái tôi nhờ may mắn nên mới thắng được Thủ Hiến của Thần Quyền Môn. Hôm nay tôi muốn được tái thách đấu với Thủ Hiến để chứng minh cho lời nhận xét kia là đúng hay sai.

Trên khán đài, Lý Dung Dung cau mày tỏ vẻ khó chịu. Cả Âu Dương Long và Thu Hồng đứng dưới cũng tỏ ý bất mãn. Âu Dương Long nói nhỏ với Thu Hồng:

– Tôi cũng mong Trương huynh lên đài dạy cho tên khốn này một bài học để hắn bỏ cái thói nhỏ nhen, ganh tỵ.

Trong lúc Âu Dương Long đang nói chuyện thì một bóng trắng từ hàng ghế của Thần Quyền Môn tung người vút lên cao, đảo lộn trên không trung bốn năm vòng rồi mới tà tà đáp xuống sàn đài, đứng đối diện với Tạ Tứ trong một tư thế hết sức ngoạn mục. Tiếng vỗ tay vang dội khắp nơi, cả những người ngồi trên khán đài cũng phải vỗ tay tán thưởng. Tiếng khen ngợi nhao nhao cả đấu trường:

– Thân pháp tuyệt đẹp!

Có người biết chút chút về võ học nói lớn:

– Truy phong vô ảnh xứng đáng là thân pháp độc bộ giang hồ!

Người vừa lên đài không ai khác chính là Đinh Hồng Liệt. Hôm nay anh vận bộ võ phục màu trắng của Thần Quyền Môn. Trên ngực áo bên trái có một huy hiệu năm quả đấm xếp vòng tròn, biểu tượng của Thần Quyền Môn. Thân pháp tuyệt đỉnh và phong thái điềm nhiên của chàng đã áp đảo tinh thần của Tạ Tứ. Hồng Liệt cúi chào quan khách trên khán đài và khán giả xong quay lại nói với Tạ Tứ:

– Vị bằng hữu nào đã nói anh bạn thắng Thủ Hiến năm ngoái là do may mắn, vị bằng hữu đó quả có cặp mắt võ học nhạy bén. Với tài lực của anh bạn, nếu thắng được ta thì mới có cơ may đụng được vào chéo áo của Thủ Hiến.

Tạ Tứ tuy bị thân pháp của Hồng Liệt làm cho chấn động tinh thần nhưng dù sao hắn cũng là kẻ có bản lãnh lớn nên chỉ thoáng chốc đã lấy lại được bình tĩnh. Nghe Hồng Liệt nói, máu nóng trong người hắn bốc lên, hắn lớn tiếng hỏi:

– Ngươi có phải là Thần Thâu khét tiếng vùng Thuận – Quảng không?

Hồng Liệt mỉm cười đáp:

– Cảm ơn anh bạn đã nhận biết tiện danh.

– Ngươi là gì của Thần Quyền Môn?

– Ta là sư đệ của chưởng môn sư huynh Trần Đại Kỳ. Hôm nay, ta đại diện Thần Quyền Môn lên đây phó hội với Kim Cương Môn.

– Được! Vậy ta cứ thắng ngươi trước rồi sẽ đụng đến chéo áo của Thủ Hiến sau vậy. Mời!

Cả hai lùi lại một bước, đảo quyền bái tổ xong hai bên đập tay nhau rồi nhảy lui lại trụ bộ thủ thế. Tạ Tứ nóng nảy xuất chiêu tấn công trước với dụng ý tiên phát chế nhân. Hắn giở toàn bộ tuyệt học Kim Cương quyền ra quyết thắng thật nhanh trận này. Quyền pháp của hắn thật dũng mãnh và hiểm hóc, ra chiêu liên tục không cho địch thủ có cơ hội phản công. Sau khi đả thông được Sinh Tử Huyền Quan, nội lực trong người Hồng Liệt tăng lên gấp bội, thân pháp của chàng vốn đã mau lẹ nay còn nhanh hơn gấp nhiều lần. Quyền của Tạ Tứ tuy cương mãnh nhưng tất cả các chiêu thức của hắn tung ra đều bị Hồng Liệt hoặc né tránh hoặc đỡ gạt một cách tài tình. Tạ Tứ thấy dùng đòn cương mãnh không mang lại hiệu quả, hắn liền chuyển lối đánh, dùng Đại bi thiên thủ thức kết hợp với Đại cầm nã thủ của Thiếu Lâm chính tông tấn công đối phương. Hai lộ quyền và cầm nã này đều là tuyệt nghệ của Thiếu Lâm, đòn ra như gió, bóng quyền và cầm nã thủ bao trùm khắp nơi. Hồng Liệt phải vất vả đỡ gạt nhưng vẫn bị trúng liên tiếp mấy đòn. Tuy nhiên, nhờ thân ảnh mau lẹ nên không lấy gì làm nguy hiểm lắm. Mép miệng chàng lúc này đã ứa máu. Khán giả bên dưới không ngớt reo hò cổ vũ cho hai đấu thủ trên đài:

– Thiếu Lâm quyền lợi hại thật!

– Truy phong ảnh của Thần Quyền Môn nhanh không thể tưởng tượng.

Vờn đối thủ như thế đã đủ, Hồng Liệt liền giở tuyệt đỉnh Truy Phong Ảnh bộ di chuyển quanh người Tạ Tứ như phiêu như hốt, Vô Ảnh quyền mờ mịt tung ra tấn công trả đòn. Vô Ảnh quyền vốn là tuyệt kỹ trấn sơn của phái Hoa Sơn Trung Nguyên, quyền pháp tuy không cương mãnh như Kim Cương hay Phục Hổ quyền của Thiếu Lâm nhưng lại rất nhanh và tiềm ẩn một sức công phá vô cùng dữ dội. Sự kết hợp giữa Truy Phong Ảnh bộ và Vô Ảnh quyền nếu đạt đến trình độ cao siêu thì hiệu quả sẽ rất lớn, địch thủ khó có thể tránh né hoặc đỡ gạt được hết. Tạ Tứ bây giờ rơi vào thế bị động, hắn tức giận la hét vang trời cùng mỗi cú đỡ đòn.

Thình lình Hồng Liệt thay đổi quyền pháp, chàng chuyển từ thần quyền của Hoa Sơn sang Long quyền của Việt võ đạo. Chàng hét lớn một tiếng như rồng ngâm rồi sử dụng liên tiếp ba thế Nhất tiễn tấn tâm hung lao đến đấm thẳng một quyền như trời giáng vào ngực của đối phương. Quá bất ngờ, Tạ Tứ phải xoay người né đòn, Hồng Liệt nhanh chóng đảo bộ theo thế Kim kê độc lập và tung ra một cú Đảo vĩ cước như chớp giật. Cú đá này chàng và Văn Hiến đã tập dợt không biết bao nhiêu lần nên rất thuần thục. Thân thủ chẳng những trông đẹp mắt mà cú đá lại vừa hiểm hóc vừa nhanh ngoài sức tưởng tượng nữa. Tạ Tứ vô phương né tránh, lãnh trọn một cước vào mặt, hắn lảo đảo lui lại phía sau hai ba bước liền. Hồng Liệt không bỏ lỡ cơ hội vội lướt tới tung thêm một chiêu Ngạ hổ ly sơn, thúc cùi chỏ vào hông Tạ Tứ rồi sau đó vung hai tay đánh liền hai cú đấm thốc vào bụng địch theo thế Bá vương cử đảnh. Tạ Tứ trúng đòn liên tiếp, miệng phun trào máu tươi. Hắn còn đang chới với chưa đứng vững thì Hồng Liệt lại tung đòn quyết định Hồ điệp song phi vào ngực hạ gục đối phương.

Bịch một tiếng lớn, cả thân hình Tạ Tứ bắn xa ra sau, rơi xuống dưới võ đài ngay chỗ bọn Kim Cương Môn đang ngồi. Diệp Hồng Sanh vội đứng lên đỡ hắn. Hồng Liệt phủi hai tay nhìn theo nói:

– Ngươi đá bằng hữu của ta một đá, ta trả lại ngươi hai cước để thu hồi cả vốn lẫn lời.

Khi chàng cúi người chào quan khách trên đài thì bắt gặp đôi mắt sáng lộ rõ vẻ vui mừng và ái mộ của Mỹ Phụng nhìn mình. Chàng quay sang chào khán giả rồi từ từ bước xuống võ đài về chỗ ngồi.

…..

(xem tiếp vào ngày mai)