Kỳ 70:

…….

Khán giả bây giờ mới thở phào sau giây phút căng thẳng theo dõi trận đấu. Tiếng bàn tán xôn xao ầm ĩ khắp nơi. Mọi người đều công nhận thân pháp và quyền pháp của Thần Quyền Môn quả nhiên tuyệt đỉnh giang hồ. Lúc trước bọn Kim Cương Môn cao hứng bao nhiêu thì sau khi bại trận đầu, họ ủ dột bấy nhiêu. Người phát ngôn trở lại võ đài tuyên bố:

– Vừa rồi là trận đấu giữa đệ nhị võ sư Kim Cương Môn và đệ nhị võ sư Thần Quyền Môn. Thần Quyền Môn thắng trận đầu. Sau đây sẽ là trận đấu của hai nữ đệ tử của hai môn phái. Tứ đệ tử Kim Cương Môn Hắc Y nữ hiệp Triệu Phi Yến sẽ thủ đài.

Lời giới thiệu vừa dứt, một bóng đen mảnh mai từ hàng ghế của Kim Cương Môn đã phóng vút lên cao rồi đáp xuống sàn đài nhẹ nhàng như một con chim én. Tiếng vỗ tay vang lên rộn rã. Một tiếng nói đâu đó cất lên:

– Thân pháp tuyệt đẹp, giống hệt như con én đang bay lượn trên trời cao vậy. Kim Cương Môn quả thật có rất nhiều nhân tài.

Một tiếng nói khác đáp trả:

– Thần Quyền Môn cũng đâu kém gì. Để xem họ sẽ đưa ai lên đài đây.

Một tiếng nói đầy ngưỡng mộ khác chen vào:

– Thì còn ai khác hơn là Bạch Y nữ hiệp Trần Bạch Mai.

Triệu Phi Yến cúi đầu chào tứ phía rồi đưa mắt nhìn về phía Thần Quyền Môn nói:

– Xin mời!

Phi Yến lưng giắt song đao, nét mặt thật kiều diễm nhưng ánh mắt lại sắc sảo đến khiếp người. Bạch Mai thong thả đứng lên bước đến gần sàn đấu rồi tung mình nhẹ nhàng lên sàn, cử chỉ ung dung nhàn hạ không một chút khoa trương. Nàng cũng giắt theo một thanh kiếm, cán kiếm có buộc một chùm tua màu trắng. Tiếng vỗ tay lại vang lên. Có nhiều tiếng nói đồng thanh:

– Bạch Y nữ hiệp trông thật diễm lệ và thanh kỳ!

– Nữ hiệp xứng đáng là đệ nhất mỹ nhân của miền Nam này.

Bạch Mai cúi chào tất cả rồi quay sang đứng đối diện với Phi Yến.

– Tiểu muội là Bạch Mai, hân hạnh được biết Phi Yến tỷ tỷ.

Bạch Mai lên võ đài thi đấu mà thái độ thân tình như đi gặp người quen vậy. Phi Yến lãnh đạm nói:

– Hân hạnh! Chúng ta sẽ đấu quyền hay đấu kiếm?

– Tùy ý tỷ tỷ!

– Hai vị sư huynh vừa đấu quyền xong. Chúng ta đấu kiếm nhé?

– Được! Nhưng đừng để đổ máu hay sát thương.

Phi Yến lạnh lùng:

– Đao kiếm vô tình làm sao tránh khỏi? Nếu vậy ta đấu quyền đi.

– Như vậy hay hơn.

Phi Yến quay người lại, ném song đao xuống cho đồng bọn. Bạch Mai cũng ném thanh kiếm của mình xuống cho Hiền Nhi giữ. Phi Yến nói:

– Mời!

Hai người bái tổ và chào nhau xong, Phi Yến liền lướt người tới tung song quyền tấn công vào mặt và bụng của Bạch Mai. Cú đánh bất ngờ và thần tốc khiến Bạch Mai lãnh trọn một đấm vào bụng, dội ngược người về phía sau. Phi Yến không bỏ lỡ cơ hội liền lướt nhanh người đến ra đòn liên tiếp. Bạch Mai tuy có hơi choáng váng nhưng nàng đã mau chóng lấy lại được bình tĩnh nên vội xoay người né tránh. Sau đó nàng sử dụng Truy phong vô ảnh bộ pháp di chuyển thật nhanh bao quanh người Phi Yến vừa né đòn vừa phản công. Phi Yến đã quan sát cách đánh của Hồng Liệt lúc nãy, cộng với lời chỉ dẫn của Tạ Tam, nàng ta bỏ lối đánh tấn công mà dùng lối phòng thủ vững chắc để làm công, đòn ra chậm lại. Rồi nàng ta sử dụng Ba la mật thủ pháp với đòn xuất trầm ổn nhưng khi phát ra đều hiểm hóc và hàm chứa sát cơ.

Hai người một y phục màu trắng, một y phục màu đen cứ chuyển bộ lướt nhanh trên võ đài trông thật đẹp mắt. Khán giả bên dưới không ngớt vỗ tay khen ngợi và cổ vũ nhiệt tình cho cả hai. Bạch Mai biết cách đánh của mình không thể chế thắng được đối phương nên nàng cũng thay đổi chiêu thức. Nàng chuyển từ nhanh sang chậm, sử dụng Viên viên miên chưởng mà Văn Hiến truyền thụ để đối phó với cương quyền Thiếu Lâm. Phi Yến thấy địch thủ chuyển sang thế thủ thì liền đổi thế tấn công. Nàng ta ra đòn mỗi lúc một nhanh hơn, kết hợp cả Ba la mật thủ và Đại bi thiên thủ thức quyết hạ cho được Bạch Mai để rửa mối nhục của sư huynh. Khán giả bên dưới càng lúc càng tỏ vẻ ngạc nhiên vì họ thấy thân ảnh của Bạch Mai nhẹ nhàng như cánh bướm trắng, hai tay như tơ nhện mềm dẻo bao bọc lấy tay quyền của Phi Yến, nhẹ nhàng đỡ gạt những cú đánh mãnh liệt của Thiếu Lâm quyền.

Bỗng nghe Phi Yến hét lớn một tiếng, nàng ta sử dụng Bát nhã chưởng, một tuyệt kỹ công phu Thiếu Lâm, tung đòn như sấm sét vào ngực đối phương. Bạch Mai tay phải nhẹ nhàng như con rắn uốn lượn theo cánh tay của địch thủ, mượn lực hất mạnh ra, còn tay trái liền theo đó vỗ mạnh vào ngực Phi Yến một cú. Phi Yến “hự” lên một tiếng lùi người ra sau. Miên quyền của Bạch Mai phát đòn liên tục nên ngay sau cú vỗ đó, cả hai tay nàng lại tiếp tục vỗ thẳng vào ngực và bụng đối phương. Phi Yến trúng ba đòn liên tiếp, miệng hộc máu tươi. Bạch Mai lướt người tới định đánh đòn kết thúc nhưng nhìn thấy Phi Yến đã bị thương nên nàng động lòng dừng tay lại nửa chừng không phát chiêu. Trong khoảnh khắc đó, Phi Yến đã dùng hết sức mình đấm thẳng vào ngực Bạch Mai một cú thôi sơn. Bạch Mai lãnh trọn một quyền vào ngực, bật người ra sau mấy bước, miệng cũng ứa máu tươi. Có khán giả bên dưới nhanh mắt nhìn thấy cú đánh lén đó của Phi Yến vội la lớn:

– Hèn hạ! Người ta đã tha mạng cho sao còn đánh lén?

Như một làn sóng lan truyền, có rất nhiều tiếng la phản đối tiếp theo vang lên khắp nơi. Người phát ngôn vội vàng chạy lên đài tuyên bố:

– Trận này hai bên đều bị thương nên được xem như là hòa. Mời hai vị nữ hiệp trở về chỗ.

Khán giả la ó om sòm.

– Bạch Y nữ hiệp đã thắng! Xử như thế là không công bằng!

Người phát ngôn lờ đi những lời phản đối đó. Một bóng trắng nhẹ nhàng từ dưới đất tung người lên sàn đấu dìu Bạch Mai xuống. Hiền Nhi ngoái lại nhìn Phi Yến trách:

– Người ta đã tha cho sao ngươi còn nỡ ra tay hạ thủ? Thật là xấu xa!

Trên khán đài, đôi mắt của Lý Văn Quang long lên một tia sáng như điện nhìn sang Hà Huy. Hà Huy thất kinh vội đưa mắt ra hiệu cho Tạ Tam đang ngồi bên dưới. Tạ Tam hiểu ý liền ra hiệu cho Lãnh Diện Truy Hồn lên đài. Không đợi người phát ngôn giới thiệu, Lãnh Diện Truy Hồn với bộ mặt lạnh như tiền tung người lên sàn đài. Thân pháp tuy không kiểu cách nhưng mọi người đều nhận ra được khinh công cao diệu của hắn. Trên lưng hắn giắt một thanh trường kiếm, cả người hắn toát ra một màn sát khí đến rợn người. Đưa ánh mắt lạnh băng nhìn xuống phía Thần Quyền Môn, hắn cất giọng cộc lốc:

– Mời!

Trần Đại Bằng tung mình nhảy lên đài. Ông cúi chào quan khách và khán giả xong quay sang đối diện với Lãnh Diện Truy Hồn. Trên lưng ông cũng giắt một thanh trường kiếm. Cả hai đứng im lặng nhìn nhau. Hai người có hai dáng dấp và phong thái thật trái ngược nhau. Một bên thì lạnh lùng, đáng sợ như một hung thần ác sát. Một bên thì nho nhã, khoáng đạt như một hiệp khách nho phong. Đại Bằng nhìn thẳng vào mắt Lãnh Diện Truy Hồn nói:

– Chúng ta lại gặp nhau ở đây.

Lãnh Diện Truy Hồn lãnh đạm đáp:

– Hừ!

– Món nợ máu gần hai mươi nhân mạng của Trần gia ta thanh toán ở đây cho xong.

– Nếu ngươi muốn!

– Rút kiếm ra đi!

Hai tiếng “Reng! Reng!” trong trẻo cùng vang lên. Ánh kiếm lóe lên dưới ánh mặt trời làm mọi người chói mắt. Khán giả nhốn nháo hẳn lên. Có kẻ lớn giọng:

– Kiếm báu! Cả hai thanh đều là báu kiếm trong thiên hạ. Họ có vẻ là kỳ phùng địch thủ gặp nhau đây.

Thanh Ỷ Thiên trường kiếm tỏa ánh sáng vàng rực còn thanh Thắng Tà lại phát ra một làn hồng quang dìu dịu. Hai thanh báu kiếm thời thượng cổ cùng phóng luồng hàn khí lạnh buốt cả đấu trường. Hai đấu thủ đứng im lặng nhìn nhau. Mọi người cũng im phăng phắc, một sự tĩnh lặng đầy chết chóc.

Bỗng hai tiếng thét lớn vang lên, hai bóng người nhanh chóng nhập vào nhau, kiếm quang chớp ngời không ngớt dưới ánh mặt trời rồi họ lại tách ra xa đứng đối diện nhau. Chỉ trong chớp mắt, họ đã giao đấu đến ba chiêu, mỗi chiêu đều ác hiểm chết người. Trên vai trái của Đại Bằng, máu đã tuôn ra thấm dần xuống ngực áo. Nơi ngực của Lãnh Diện Truy Hồn cũng bị một nhát kiếm, máu bắt đầu ướt đến vạt. Cả hai lại im lặng nhìn nhau như không hề biết máu của mình đang từ từ nhỏ giọt xuống sàn đấu. Lúc này có thể nghe được cả tiếng lá rơi nhè nhẹ ngoài kia. Đấu trường chỉ có tiếng gió chứ không hề nghe thấy tiếng thở của bất kỳ ai mặc dù quanh võ đài có đến hàng ngàn trái tim, nhưng dường như chúng đang ngưng đập. Lại có hai tiếng thét vang lên. Hai bóng người trên sàn đấu bay vút lên cao, nhập vào nhau, tiếng bảo kiếm chạm nhau liên tục ngân vang như tiếng chuông. Khắp võ đài như có hàng trăm đóa mai vàng bay lượn giữa trăm ngàn điểm hồng quang. Lãnh Diện Truy Hồn đã xuất tuyệt chiêu Bách hoa phong vũ trong Mai Hoa kiếm pháp. Đại Bằng cũng tung ta tuyệt chiêu Cao sơn quán nhật, một sát chiêu trong Phong Điền tam tuyệt chiêu của chàng. Rồi đột ngột những đốm sáng tắt ngúm cùng với hai tiếng rên vang lên. Hai bóng người tách nhau ra, lảo đảo một lúc mới đứng vững lại được. Thanh kiếm trên tay của Lãnh Diện Truy Hồn rơi xuống sàn đấu đánh keng một tiếng. Cánh tay phải dùng cầm kiếm của hắn buông xuôi, chỉ còn dính toòng teng vào bả vai bằng một mảnh da mỏng. Cánh tay đó gần như bị đứt lìa, khắp người hắn máu me nhuộm đỏ, khuôn mặt trở nên trắng bệch trông thật dễ sợ. Trần Đại Bằng đưa tay trái ôm bụng, máu từ nơi đó phun ra không ngớt. Ông nhìn Lãnh Diện Truy Hồn nói:

– Gởi cái mạng ngươi lại đó. Một ngày kia ta sẽ đem ngươi đi tế trước mộ Trần gia.

…….

(xem tiếp vào ngày mai)