Kỳ 71:

……..

Nói xong ông quay người chậm rãi bước xuống chỗ ngồi. Lãnh Diện như một xác chết biết đi, hắn cúi xuống dùng tay trái nhặt thanh kiếm lên, cứa một phát chặt đứt cánh tay phải rồi để nó rơi tự do xuống sàn. Sau đó hắn quay người đi xuống bên dưới, bỏ lại cánh tay của mình, cánh tay mà hắn đã dùng nó để giết không biết bao nhiêu mạng người. Cả đấu trường lặng thinh trong nỗi bàng hoàng. Có lẽ với tất cả những người có mặt nơi đây, trận đấu này thực là một trận đấu hi hữu nhất đời mà họ được chứng kiến. Mãi một lúc sau mới có vài ba tiếng xì xào rồi tiếng bàn tán rộ lên khắp nơi. Trên khán đài, quan Lưu thủ và Cẩn Thành Hầu trao đổi gì đó với nhau nghe không rõ. Khuôn mặt của Lý Văn Quang đã đỏ lên vì giận. Đôi mắt ông sáng quắc khiến cho đám thuộc hạ Kim Cương Môn ai nấy đều nơm nớp lo sợ. Người phát ngôn đã trở lại sàn đấu. Có lẽ vẫn còn bị kinh khiếp vì trận đấu vừa rồi nên giọng ông ta hơi run:

– Trận so tài vừa qua, bên Thần Quyền Môn lại thắng. Còn hai trận so tài nữa để quyết định cuộc thi tài hôm nay. Mời Trung Nguyên Nhất Kiếm của Kim Cương Môn thượng đài.

Quách Tử Dương đứng dậy, tay cầm kiếm, chân bước chậm rãi từng bước đều nhau theo lối bậc thang lên võ đài. Hắn đứng yên lặng giữa sàn đấu, vững vàng như một tảng đá lớn, khí thế trầm ổn như dãy Trường Sơn. Hắn đưa mắt nhìn xuống phía Thần Quyền Môn rất nhanh rồi thu ánh mắt về, khoanh tay chờ đợi. Mọi người hồi hộp theo dõi không biết Thần Quyền Môn sẽ cử ai lên giao đấu với vị đại kiếm thủ được mệnh danh là Trung Nguyên Nhất Kiếm này. Khi thấy Văn Hiến đứng dậy, tay cầm kiếm theo bậc tam cấp bước lên sàn đấu thì tất cả mọi người đều “ồ” lên thất vọng. Họ nhớ lại năm ngoái, anh chàng thư sinh trói gà không chặt này đã lãnh trọn một cú đá của Tạ Tứ văng xuống đài thì bây giờ làm sao có thể giao đấu với tay kiếm thủ đệ nhất Trung Nguyên chứ. Có người nói nhỏ nhưng cũng đủ để những người khác nghe thấy:

– Thần Quyền Môn đã hết người rồi. Chàng thư sinh này ắt phải bỏ mạng dưới lưỡi kiếm của gã Trung Nguyên Nhất Kiếm kia thôi.

Văn Hiến thong thả cúi chào quan khách trên khán đài. Bắt gặp ánh mắt vừa vui mừng vừa lo sợ của Dung Dung, chàng nở nhanh một nụ cười. Chào xong quan khách và khán giả, Văn Hiến xoay người ôm quyền chào Quách Tử Dương. Hắn hơi cúi đầu đáp lễ. Văn Hiến hỏi:

– Trước khi giao đấu, tôi có một câu hỏi mong các hạ trả lời thật tình cho.

Quách Tử Dương nhếch môi:

– Hỏi đi!

– Các hạ sang Đại Việt từ bao giờ?

– Hơn hai tháng trước.

– Các hạ là người chủ chốt trong vụ huyết án ở núi Bích Khê, Quy Nhơn phải không?

Quách Tử Dương hơi nhíu mày:

– Vì sao ngươi cần biết điều này?

– Vì nó sẽ quyết định số phận của chúng ta trong trận đấu này.

– Ngươi định trả thù?

– Đúng vậy!

– Vậy ngươi tìm đúng người rồi.

– Cảm ơn.

Họ cùng lui ra nửa bước, khoảng cách vừa tầm ba thân kiếm. Rồi cả hai rút kiếm ra. Hai tiếng ngân thánh thót vang lên. Thanh kiếm trên tay Quách Tử Dương phát ra ánh sáng màu hồng nhạt. Thanh Long kiếm trên tay Văn Hiến tỏa ra ánh sáng màu xanh lạnh buốt. Hồng Liệt ngồi bên dưới la nhỏ:

– Thanh Hồng kiếm!

Có tiếng của Tạ Tam vang lên bên kia:

– Báu kiếm! Thanh kiếm màu xanh này ta chưa hề nghe nói tới nhưng quả là thanh kiếm báu trong thiên hạ.

Quách Tử Dương tay phải nắm đốc kiếm để cao ngang bụng, mũi kiếm chênh chếch hướng về yết hầu đối phương. Tay trái của hắn trong tư thế lật ngược, nắm bao kiếm chĩa thẳng xuống đất. Bao kiếm của hắn nhìn rất đặc biệt, ở phần chóp được bịt bằng một lớp thép nhọn và bén chẳng khác nào mũi kiếm hắn đang cầm trên tay. Hắn đứng yên bất động, trông hắn lúc này người ta có cảm tưởng rằng hắn, thanh kiếm và bao kiếm là một. Quả là người và kiếm đã hợp nhất thành một khối. Với khí thế như vậy thật khó để địch thủ tìm ra được điểm tấn công vì ở vị trí nào thì cũng đều có cảm giác thanh kiếm của hắn đang có mặt.

Văn Hiến thoáng nhìn qua cách rút kiếm, tư thế cầm kiếm cùng với sự cấu tạo đặc biệt của bao kiếm thì chàng đã nhận ra ngay sát chiêu của địch thủ nằm ở đâu. Trong bất kỳ cuộc đấu nào, sự quan sát mang tính chuẩn xác bao giờ cũng là yếu tố quan trọng để quyết định thắng lợi. Từ lâu, Văn Hiến đã đặt nền tảng võ học của mình trên căn bản chữ “định”. Bằng sự định tĩnh của tâm, trí và huệ sẽ minh mẫn, cho nên mọi hành vi của bản thân đều sẽ rất chuẩn xác. Mọi chi tiết của địch thủ, dù nhỏ nhất, đều không thể thoát khỏi đôi mắt nhạy bén của chàng. Tay phải chàng nắm đốc kiếm, mũi kiếm chỉ xiên xiên xuống đất; tay trái nắm bao kiếm hướng về phía sau lưng ở tư thế song song với mặt đất.

Cả ngàn khán giả từ từ chồm người tới trước, những bàn tay đã nắm chặt lại, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, mũi nín thở, mắt mở căng chăm chú theo dõi từng cử động nhỏ của hai đấu thủ trên sàn. Nhưng nãy giờ cả hai vẫn bất động. Bốn con mắt họ đang chiếu tia nhìn thẳng vào nhau cũng bất động, không thấy chớp một lần nào. Một bên sừng sững như núi, kiếm và người hòa làm một, tỏa ra một luồng sát khí buốt lạnh. Một bên thong thả như đang dạo chơi, không có chút chuẩn bị nào trong cuộc đấu mà cái chết còn đến nhanh hơn cái chớp mắt. Người không am hiểu võ thuật thì cho rằng đó là điều quái dị. Còn những cao thủ võ lâm thì lại giật mình trước lối phòng thủ bỏ không như thế. Vì chỉ có người đạt được cảnh giới tối cao của kiếm đạo thì mới ung dung dường ấy. Không phòng thủ tức là phòng thủ khắp mọi nơi. Mọi vị trí trên người đều kín đáo cho nên địch thủ không tìm ra được điểm nào để làm mục tiêu tấn công. Không có mục tiêu tức là không có sơ hở. Một người khi đã thủ thế thì dù có kín đáo bao nhiêu tất cũng sẽ còn chỗ sơ hở. Và chỗ sơ hở đó chính là mục tiêu để đối phương tung sát chiêu.

Với quyền thì chỉ có “pháp” và “thuật” nhưng với kiếm thì đã vượt qua hai cảnh giới đó để đạt tới “đạo”. Cách thủ thế của Văn Hiến chứa đựng đạo lý “vô trung sinh hữu”. Chàng chỉ đứng yên bỏ ngỏ mà đã khiến trên trán của tay kiếm thủ bậc nhất Trung Nguyên lấm tấm mồ hôi. Có mồ hôi tức là lòng có động. Lòng có động thì ý bị xao, mà ý bị xao thì kiếm xuất sẽ không còn hoàn toàn theo ý muốn nữa.

Quách Tử Dương hiểu rõ điều đó nên hắn vội hét lớn một tiếng và xuất chiêu. Hắn xuất cả hai tay. Cả hai tay hắn đều linh hoạt và nhanh như chớp, thân ảnh của hắn cũng di động nhanh không kém gì loài báo, kiếm và bao kiếm đồng thời nhoáng lên, lao thẳng vào yết hầu của đối phương. Nhưng hai tay Văn Hiến còn nhanh hơn một bậc vì lòng của Quách Tử Dương động mà tâm của Văn Hiến thì tĩnh. Tĩnh bao giờ cũng đúng lúc và chuẩn xác hơn. Ánh kiếm sáng lòa dưới ánh nắng mặt trời. Mọi người chỉ nghe một tiếng keng thật ngọt như có thứ gì đó bị một vật thật bén chém đứt. Liền ngay sau đó là một âm thanh tựa như mũi kiếm bị tra nhanh vào vỏ kiếm. Tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt rồi trở lại bất động.

………….

(xem tiếp vào ngày mai)