Kỳ 74:

……

Văn Hiến đứng lên bước lại giá binh khí và chọn một thanh kiếm. Chàng biểu diễn bài kiếm qua một lượt để Cư Cẩn theo dõi, sau đó chàng múa kiếm nhanh hơn. Việt nữ kiếm, cái tên nghe nhẹ nhàng nhưng sát khí lại tỏa ra mờ mịt buốt xương. Các chiêu thức đều ngầm chứa sát cơ, nhất là lúc lâm trận mà gặp thế địch đông ta ít. Nguyễn Cư Cẩn vốn là võ tướng từng xông pha trận mạc nên khi dợt kiếm theo Văn Hiến thì ông mừng rỡ reo lên:

– Thật tuyệt vời! Một đội tinh binh nếu được rèn luyện thêm bài kiếm này thì có thể một đánh mười, mười đánh trăm, trăm đánh ngàn quân địch như trở bàn tay.

Văn Hiến hỏi:

– Ngài đã lĩnh hội được hết chưa?

– Tôi đã nhớ chiêu thức nhưng các biến thế còn chưa thấu triệt, nhờ Trương huynh diễn lại vài lần nữa cho xem.

Văn Hiến liền múa lại bài kiếm hai lần nữa. Cư Cẩn nói:

– Bây giờ tôi thử lại nhé.

Nói xong, ông đi từng đường kiếm thật chuẩn xác và linh hoạt. Ba người bọn Văn Hiến đứng nhìn không khỏi khen thầm. Ông đúng là người thông tuệ và có thiên khiếu về võ học. Dứt bài kiếm, ông cúi chào hỏi:

– Ba vị thấy thế nào?

Hồng Liệt đáp:

– Tôi mất mấy ngày tập luyện mới có thể đi bài kiếm này linh hoạt như thế. Ngài Cai đội quả là nhân tài võ học. Với nội lực như ngài, chắc hẳn bài Thiên Cương đao sẽ có uy lực ghê gớm lắm.

Cư Cẩn cười ha hả nói:

– Đa tạ lời khen! Để tôi thi triển bài đao gia truyền cho mọi người xem coi như là đáp lễ Trương huynh vậy.

Rồi ông bước đến giá binh khí đổi kiếm lấy đao bắt đầu biểu diễn. Đao loan như vũ bão, gió rít vù vù trông thật dũng mãnh, uy lực kinh người. Kết thúc bài đao, ba người đứng xem không ngớt lời khen ngợi. Nguyễn Cư Cẩn cất đao xong nói:

– Thiên Cương đao thích hợp dùng khi ở trên mình ngựa, lúc lâm trận giữa ba quân. Còn nói về uy lực thì theo lời truyền tụng, Hàng Long đao pháp mới đáng được gọi là kinh người. Tuy nhiên, cũng còn tùy vào người sử dụng nó có đủ sức để tạo nên uy lực đó hay không.

Hồng Liệt nói:

– Tôi đã thấy qua uy lực của Hàng Long đao pháp. Nay lại được nhìn Thiên Cương đao pháp, vậy chỉ còn Bạch gia đao pháp là chưa biết đến thôi.

– Đinh huynh thấy ở đâu?

– Trần gia bị thảm sát ở Liên Trì chính là con cháu của Đại tướng Trần Nguyên Hãn. Trần Nguyên Hào đã từng dùng Hàng Long đao pháp để khắc phục Mai Hoa kiếm của Lãnh Diện Truy Hồn, tên bị Đại Bằng chặt đứt cánh tay hôm qua.

– Ra là thế! Nghe nói vụ huyết án xảy ra cũng chỉ vì bọn giặc muốn cướp đoạt thanh Ô Long bảo đao của họ Trần. Phong – Mãnh hai vị hộ vệ có gởi công văn Hình bộ nói rõ nội tình hai vụ án vào cho tôi. Trong công văn còn dặn phải liên lạc với các vị để cùng nhau tìm ra hung thủ đứng đằng sau. Vậy các vị đã có chút manh mối nào chưa?

Văn Hiến đáp:

– Vụ Trần gia thì tên Lãnh Diện Truy Hồn là người trực tiếp chỉ huy, hắn đã thừa nhận với Đại Bằng. Còn vụ Võ gia thì tên Trung Nguyên Nhất Kiếm cũng chính miệng thừa nhận với tôi. Cả hai tên này đều là thuộc hạ của tên Lý Văn Quang, chủ nhân Diệp Sanh Ký. Vấn đề còn lại là làm sao tìm ra bằng chứng cụ thể thì mới có thể bắt tên Lý Văn Quang một cách đàng hoàng được.

– Bọn chúng đều là người của Thanh triều sang Đại Việt buôn bán, mọi việc không thể sơ suất được vì nó động chạm đến tình bang giao hai nước. Võ Vương lại đang cầu cạnh Càn Long chấp nhận việc phong Vương của mình nên không muốn có sự xích mích nào dù là nhỏ nhất. Chúng ta hành sự phải thật cẩn trọng.

– Tôi tình cờ nghe được chính miệng tên Lý Văn Quang nói hắn muốn chiếm cứ vùng đất Trấn Biên này để làm lãnh thổ riêng của hắn. Tình hình như vậy ngài nghĩ sao?

Cư Cẩn vỗ bàn cười lớn:

– Thật là một ý định ngông cuồng! Ngày nào còn tôi ngồi ở đây thì hắn đừng hòng giở được trò gì.

Đại Kỳ nói:

– Nhưng ngài cũng phải lưu tâm đề phòng và có biện pháp ngăn chặn trước. Nếu đợi sự việc xảy ra mới giải quyết thì thiệt hại cả hai bên sẽ rất lớn. Dân chúng lại còn bị vạ lây.

– Việc này tôi có nghĩ đến nhưng quan Lưu thủ là người cầu an nên không có quyết định gì cả.

– Như thế không được! Ngài có thấy cả Giản Phố bây giờ hầu như đều thuộc quyền sở hữu của Diệp Sanh Ký không? Tôi e rằng một hai năm nữa Giản Phố chỉ còn lại một mình tôi đối chọi với cả tập đoàn Diệp Sanh Ký thôi.

– Thế này vậy, tôi sẽ đưa một số quân thiện chiến sang đóng ngay bên kia cầu để thị uy với chúng và trấn an những thương hiệu còn lại. Nếu có sự đối đầu, các ông cứ mạnh dạn ra tay, tôi sẽ tiếp ứng. Phải chờ chúng phạm tội trước thì tôi mới có cớ ra tay can thiệp được.

Đại Kỳ mừng rỡ nói:

– Đa tạ! Như thế bọn chúng sẽ e dè không dám làm càn. Bộ mặt sinh hoạt của Giản Phố đã không còn cái thời thanh bình xưa kia thì cách quản lý của chính quyền cũng nên thay đổi. Phải có mặt quân đội ở đó để kịp thời ngăn chặn mọi sự bạo động. Từ nay mọi động tịnh của chúng, tôi sẽ báo cáo lên Cẩn Thành Hầu để ngài liệu việc.

Ba người từ giã ra về thì đêm đã khuya.

***

Hiền Nhi vẫn còn thức ngồi chờ nơi khách sảnh. Hồng Liệt ngạc nhiên hỏi:

– Hiền Nhi, sao em chưa đi nghỉ, có việc gì sao?

Hiền Nhi đáp:

– Em có việc muốn nói với anh hai.

– Việc gì mà gấp vậy? Không đợi đến sáng mai được sao?

– Không được. Sáng mai sớm công chúa đã đi rồi. Hiền Nhi phải chờ anh hai để nói lại tin này.

Văn Hiến nghe tin hơi khựng lại, nhưng chàng mau chóng lấy lại sự bình tĩnh rồi bình thản hỏi:

– Sao em biết?

– Lúc chiều, Thu Hồng tỷ có sang đây tìm anh hai báo tin nhưng không gặp. Em đã theo chị ấy sang gặp công chúa. Công chúa gởi lời chào từ biệt anh hai.

– Mai thuyền khởi hành lúc nào?

– Sớm lắm. Công chúa bảo phụ thân nàng buộc nàng phải trở về Phúc Kiến ngay.

– Thôi, như vậy cũng hay. Không cần phải tiễn đưa nữa.

– Không được! Sáng mai anh hai phải gặp công chúa lần cuối. Anh hai không biết công chúa buồn đến mức nào đâu.

– Rồi mọi việc sẽ chìm vào quên lãng mà thôi. Em đi nghỉ đi.

Hiền Nhi trách:

– Anh hai không nên vô tình như vậy.

Văn Hiến cười khổ:

– Em đi nghỉ đi. Anh hai biết phải làm gì mà.

Hiền Nhi buồn bã quay vào trong. Hồng Liệt mang bình rượu ra mái đình nhỏ ngoài sân, Văn Hiến cũng theo ra. Hồng Liệt rót rượu vào chung, hỏi:

– Ngươi không tiễn nàng đi à?

– Tiễn đưa chỉ thêm vướng bận. Đã biết không thành thì gây thêm đau khổ cho nhau làm gì.

– Ừ, dứt khoát như vậy cũng hay. Càng hay hơn nữa là ngươi không lụy vì mỹ sắc.

Văn Hiến uống cạn chung rượu nói:

– Có gì mà hay. Không dám lụy vì mỹ sắc chứng tỏ ta không phải là kẻ anh hùng. Ta là một tên an phận, nhát gan.

– Nói như ngươi không đúng lắm. Cân phân nặng nhẹ, biết đường tiến thoái, vượt qua mỹ sắc là những điều mà chỉ người vừa có trí vừa có dũng thật sự mới làm được. Đó gọi là “tự thắng giả cường”. Ngươi tự trách mình làm gì.

Văn Hiến thở dài:

– Trí quá thì cuộc đời đôi khi mất đi niềm thi vị. Gặp nàng ta cũng muốn lao đầu vào cuộc, say đắm mỹ nhân, nhưng sự tính toán tỉnh táo của lý trí đã bắt ta phải nhảy lùi lại trốn tránh. Hà! Mỹ nhân không gặp được anh hùng nên cung đàn nghe thật lạc điệu. Cầu cho nàng gặp người xứng tay để cho cung đàn đúng điệu, hòa âm.

– Sự tao ngộ giữa mỹ nhân và anh hùng được sắp đặt bởi bàn tay Thượng Đế, ngươi có cầu khẩn cho nàng cũng vô ích.

– Mong cho việc ở đây xong sớm. Ta thật muốn trở về cuộc sống an nhàn lúc xưa. Cũng đã đến lúc thực hiện chữ hiếu rồi.

– Ngươi định chạy trốn tình yêu bằng cách lấy vợ hả?

– Đây không hẳn là tình yêu. Một kỷ niệm đẹp trong đời thì đúng hơn.

– Không hẳn đúng. Do ngươi bị mặc cảm phủ đầy tâm lý nên mới có cảm tưởng vậy thôi.

– Mặc cảm tất nhiên là có rồi. Nhưng ngươi có công nhận là mặc cảm nó làm nguội trái tim đi mất một nửa không? Còn nửa kia thì lý trí nó làm chai cứng lại. Một trái tim nguội và chai cứng thì không thể có tình yêu được.

Hồng Liệt uống cạn chung rượu rồi gật gù:

– Đúng! Mặc cảm làm nguội đi trái tim.

– Ngươi đem chuyện của ta để nói chuyện mình phải không?

– Ta không nói mà cấm luôn ngươi không bao giờ được nói.

Văn Hiến uống cạn chung rượu của mình, chàng ậm ừ:

– Được, ta sẽ không bao giờ nói.

– Ngươi định cưới vợ thật à?

– Ừ!

– Ai vậy?

…..

(xem tiếp vào ngày mai)