Kỳ 75:

…….

– Hiền Nhi.

Hồng Liệt nhảy dựng lên khỏi ghế làm đổ cả chung rượu ra bàn:

– Thật chứ?

Văn Hiến đưa tay lau chỗ rượu bị đổ trên bàn rồi rót hai chung rượu khác:

– Chuyện như vậy, ngươi nghĩ ta có thể nói đùa được sao?

– Nói cho ta nghe vì sao ngươi lại chọn Hiền Nhi và chọn từ lúc nào?

– Từ lâu rồi. Có rất nhiều thứ. Công dung ngôn hạnh Hiền Nhi đều đủ cả. Thêm một điều mà chỉ có người dân xứ Nghệ như ta mới hiểu. Đó là đàn bà xứ Nghệ rất chịu thương, chịu khó, tốt bụng và chung tình. Đặc biệt nhất là chiều chồng, thương con.

– Ngươi dự định thế nào?

– Sau khi mọi việc ở đây yên ổn, trở về cửa Hàn ta sẽ ngỏ lời cầu hôn với Hiền Nhi và xin phép ngươi để cưới nàng.

Hồng Liệt cười xòa:

– Cứ lo cho được sự ưng thuận của người ta đi. Ta với ngươi mà xin với xỏ nỗi gì. Đối với bọn trẻ, ta lo cơm, ngươi lo cho chúng học, công sức đâu phải chỉ mình ta. Được như thế thì ta là người vui nhất. Có điều ngươi nên nhớ là chỉ có tình yêu mới mang lại hạnh phúc vợ chồng thật sự, chứ không phải tình cảm anh em hay sự tội nghiệp đâu. Càng không phải là sự trốn lánh hay bù lấp.

– Ta biết những điều ấy từ lâu rồi.

– Vậy thì tốt!

Sáng hôm sau, Hiền Nhi đánh thức Văn Hiến dậy thật sớm để đi tiễn Dung Dung nhưng Văn Hiến không bằng lòng. Cả hai chỉ đứng ở một nơi kín đáo trên bờ sông để nhìn những chiếc thuyền rời bến, xuôi dòng Đồng Nai ra biển Đông. Trên một chiếc thuyền lớn, Lý Dung Dung mặc bộ y phục trắng đứng trước mũi thuyền, tóc bay theo gió, nhìn vào bờ như tìm kiếm một người, hình ảnh đó thật khiến người ta nao lòng. Hiền Nhi níu tay Văn Hiến nói:

– Anh hai thấy không, Dung tỷ rất muốn gặp anh. Trông chị ấy thật đáng thương.

– Rồi em sẽ thấy rằng anh hai làm như thế này là đúng. Không nên làm cho sự đau khổ của Dung Dung lớn hơn.

– Nhưng em thấy thương chị ấy quá.

– Hôm qua hai chị em nói những gì?

– Cũng không có gì. Em chỉ kể lại cuộc sống của bọn em ở trại. Dặn Dung tỷ khi nào đến Hội An thì ghé thăm bọn em. Chị ấy bằng lòng, hứa nhất định sẽ ghé thăm. Dung tỷ còn hỏi em có muốn về Hội An cùng với chị ấy không nhưng em bảo chưa muốn về.

– Mai chú Dụng trở về, em cũng nên theo về ngoài ấy đi. Bỏ mấy đứa em ở nhà như thế không được. Xong việc ở đây bọn anh về ngay.

Hiền Nhi ngước nhìn Văn Hiến hỏi:

– Chừng nào mới xong việc?

– Chưa biết!

– Em không thể ở lại đây giúp các anh được sao?

– Không được! Em phải về, đừng cãi anh. Em ở lại đây chỉ khiến anh và anh cả lo lắng mà thôi.

– Ở đây đánh nhau nguy hiểm quá. Em còn chưa hết sợ về trận chiến của hai anh vừa rồi. Bắt em về ngoài đó chắc em lo đến chết mất.

Văn Hiến nhỏ nhẹ:

– Bọn anh không sao đâu. Em an tâm về với bọn nhỏ. Phải vui vẻ đừng để bọn nhỏ lo lây với em.

– Dạ…

***

Ở bến cảng trên địa phận Diệp Sanh Ký, Lý Văn Quang và đám thuộc hạ đứng nhìn theo cho đến khi khuất bóng hai chiếc thuyền đưa Dung Dung về Phúc Kiến thì ông mới buông một tiếng thở phào nhẹ nhõm rồi quay vào. Bọn thủ hạ lục tục theo sau. Vào đến khách sảnh, Lý Văn Quang ngồi xuống long ỷ, bọn thuộc hạ chia nhau ngồi ở những chiếc ghế xung quanh chiếc bàn lớn. Văn Quang hỏi:

– Thương thế của Lãnh Diện thế nào rồi?

Tạ Tam đáp:

– Bẩm vương gia, ông ta đỡ rồi. Đáng tiếc cho một cánh tay sát thủ.

Tạ Tứ bị thua trận, mối nhục chưa tan nên hắn hằn học:

– Bọn khốn kiếp Thần Quyền Môn, phải giết sạch chúng một trận mới hả giận được.

Văn Quang gạt phăng:

– Đừng nói càn! Ngươi nhìn lại xem chúng ta có đủ lực không? Việc sắp tới dự trù thế nào Hà quân sư?

Hà Huy lim dim đôi mắt nói:

– Thưa vương gia, trận vừa rồi chúng ta quá khinh địch nên chuốc thảm bại. Lỗi lầm này đều do hạ chức, xin vương gia trách phạt. Lần tới nhất định phải dò xét tình hình bên địch kỹ lưỡng hơn. Có lẽ vương gia phải trở về Phúc Kiến để đem toàn bộ lực lượng sang đây, kể cả lực lượng ở Hội An nữa. Chúng ta đợi đến đầu mùa xuân khởi sự là vừa.

– Kể cả ba nơi chúng ta có khoảng ba đến bốn trăm người, quân sư thấy đã đủ để khởi sự chưa?

– Ba bốn trăm người của chúng ta đều có võ nghệ vững vàng. Nếu xuất kỳ bất ý thì có thể khống chế phủ Trấn Biên như trở bàn tay.

Tạ Tam chen vào:

– Quân sư tự tin đến mức đó sao?

– Muốn lấy Trấn Biên không có gì khó, chỉ cần diệt được tên Nguyễn Cư Cẩn thì mọi chuyện coi như xong.

Văn Quang nói:

– Đúng vậy! Tên này dòng dõi võ tướng, võ công cao cường, binh lính tinh nhuệ lại rất cương trực, liêm chính, không thể mua chuộc được. Việc đầu tiên là phải tính kế trừ hắn trước.

– Việc trừ hắn xin vương gia an tâm, hạ chức đã có kế hoạch rồi.

– Còn đám Thần Quyền Môn và mấy tên trợ thủ của hắn?

– Bọn này là người võ lâm nên chúng ta cứ xử theo lối giang hồ.

– Lần này, ta sẽ mời chưởng môn nhân Kim Cương Môn và mang toàn bộ thuộc hạ của ta ở Phúc Kiến sang để trừ bọn võ lâm Đại Việt này.

Tạ Tứ mừng rỡ nói:

– Đúng rồi! Phải để sư phụ ra tay trừng trị bọn này cho chúng biết thế nào là võ lâm Trung Nguyên.

Tia mắt Lý Văn Quang ngời lên sát khí:

– Ta sẽ rửa sạch mối nhục vừa rồi! Nuôi quân ba năm đây là lúc phải nhờ đến rồi.

Hà Huy chợt mở đôi mắt hí của hắn lớn hơn hỏi:

– Trường hợp lấy được Trấn Biên rồi, đạo binh Mô Xoài của Tống Phước Đại kéo tới đánh thì vương gia cần phải có lực lượng của Nặc Ông Nguyên trợ giúp. Hắn trả lời dứt khoát chưa, thưa vương gia?

– Hắn còn trù trừ chưa quyết, bởi vậy ta phải đích thân sang gặp hắn lần nữa. Chuẩn bị ngựa và lễ vật, mai ngươi và Tạ Tam cùng anh em Tư Đồ Nhất đi với ta sang Cao Miên một chuyến.

– Dạ. Nhưng chúng ta cứ dùng thuyền đi sẽ vừa tiện vừa kín đáo hơn, thưa vương gia.

– Đường thủy theo lối nào mới tiện?

– Từ đây chúng ta theo sông Đồng Nai đến Phúc Lộc Thượng, Xá Hương, qua sông Tra Giang đến Kỳ Hôn rồi ra sông lớn Cửu Long tại Mỹ Tho, từ đó ngược lên thành Bích La là tiện nhất. Khi về nếu không muốn trở lại đây, vương gia có thể theo Cửu Long giang ra cửa Tiểu mà vào biển Đông rồi về thẳng Phúc Kiến.

– Như vậy thì chuẩn bị mọi thứ đầy đủ. Xong việc ở Cao Miên ta sẽ đi thẳng về Phúc Kiến luôn.

***

…………

(xem tiếp vào ngày mai)