Kỳ 77:

………

Ngạn Siêu liền rời khách điếm bám theo Hà Huy. Hai tên này đến cổng thành đưa cho bọn lính canh vật gì đó, bọn lính liền cho họ vào. Ngạn Siêu cũng đã từng theo người bạn là quan chức trong thành vào hoàng cung mấy lần rồi nên cũng biết cách, chàng thông báo tên họ người bạn, móc túi cho bọn lính một số vàng. Bọn lính canh liền vui vẻ để chàng vào.

Cung điện vua Cao Miên không lớn lắm. Bên ngoài là bức tường tử cấm thành, thấp thoáng phía sau bức tường thành là những mái nhà cong có tháp vàng với đỉnh nhọn ở chính giữa cao vút, vươn lên trời theo lối kiến trúc của Ấn Độ và Xiêm La. Ngạn Siêu nép mình theo dõi từ xa. Ông thấy bọn Hà Huy, Tạ Tam đến cổng tử cấm thành, trao cho bọn lính canh một tấm thiếp. Một tên lính cầm tấm thiếp vào bên trong một lúc sau thì trở ra. Tên lính lục soát khắp người Hà Huy rồi đưa hắn vào, còn Tạ Tam bị giữ lại bên ngoài. Lát sau Hà Huy trở ra rồi cùng với Tạ Tam về khách sạn. Ngạn Siêu cũng quay về khách điếm. Văn Hiến nghe Ngạn Siêu kể lại tình hình liền nói:

– Như vậy là Lý Văn Quang muốn câu kết với Nặc Ông Nguyên để làm loạn. Chúng ta phải dò cho được họ bàn bạc những gì.

Hồng Liệt hỏi:

– Trường hợp nếu chúng gặp nhau lúc ban ngày thì việc do thám có thể thực hiện được không?

Ngạn Siêu đáp:

– Cũng có thể. Nếu chúng vào cung điện gặp Nặc Ông Nguyên ban ngày thì tôi sẽ đưa hai người vào thăm người bạn của tôi ở trong thành rồi từ đó chúng ta lén đột nhập vào cung điện. Tuy có hơi nguy hiểm nhưng không còn cách nào khác.

– Sự canh phòng trong cung điện thế nào?

– Theo tôi biết thì bây giờ đang là thời bình nên việc canh gác ở cung điện cũng không nghiêm ngặt lắm. Có điều bọn lính thị vệ võ nghệ rất cao cường, phải cẩn thận lắm mới được.

– Lợi hại thế nào cũng đành phải thử thôi.

Cả ngày hôm sau không thấy động tịnh gì. Đến khi trời sập tối mới thấy cả bọn sáu người hộ tống Lý Văn Quang rời khách sạn đi vào thành. Ngạn Siêu hỏi:

– Chúng vào cung điện lúc này thì dễ cho bọn ta do thám.

Sau đó cả ba thay đồ dạ hành, tung mình lên nóc khách điếm rồi băng mình trong đêm tối đến phía nam tường thành. Bằng khinh công, họ nhảy qua tường thành rồi phóng lên một cây cổ thụ gần đó ẩn mình quan sát động tịnh. Góc thành phía đông đang có một tốp thị vệ đi tuần vòng quanh tường thành. Đợi bọn chúng đi khỏi, Hồng Liệt liền tụt xuống đất rồi chạy nhanh về phía hào nước quanh tử cấm thành còn hai người kia thì ở lại chờ tiếp viện. Hào thành rộng chừng một trượng rưỡi, Hồng Liệt đề khí phóng vút lên không, uốn người đảo lộn thêm một vòng rồi tà tà lướt tới mặt tường thành. Chân vừa chạm bờ tường, anh nhảy nhanh xuống đất rồi nép sát bờ thành quan sát khắp nơi.

Mảnh trăng thượng huyền soi lờ mờ cảnh vật. Mảng mây là là bay ngang, che khuất mặt trăng rồi tiếp tục lướt đi trả lại ánh sáng cho khu cung điện. Phía bên phải, cách chỗ Hồng Liệt núp chừng ba trượng là một chòi canh, có một tên lính đang ngồi im lặng trên đó. Bên trái cách chừng bốn năm trượng cũng có một chòi canh. Hồng Liệt mừng thầm vì đã may mắn nhảy vào ngay khoảng giữa hai chòi canh. Trước mặt chừng năm sáu mươi trượng là những dinh thự, thấp thoáng có ánh đèn xuyên qua các khe hở mái nhà và các khung cửa.

Hồng Liệt di chuyển lại gần chòi canh, chàng cố tình ra gây một tiếng động nhỏ. Tên lính trên chòi vừa thò đầu ra xem thì đã bị ngay một viên đá nhỏ bắn trúng thiên đình. Hắn gục xuống thành chòi gác. Không chậm trễ, chàng băng mình qua mảnh đất trống rồi phóng lên mái nhà, chạy nhanh đến một cái tháp nhọn, nằm rạp người xuống tiếp tục quan sát. Ở khu trung tâm các dãy nhà có một căn rất lớn, trên nóc là một tháp nhọn cao vút lên trời. Chàng chắc mẩm đó là cung điện chính. Một tốp lính tuần tiễu đi qua những con đường trong khu vực dinh thự này. Chàng định phóng mình sang mái nhà đối diện để tiếp cận cung điện chính thì một tốp lính canh khác lại đi tới. Hồng Liệt nghĩ thầm: “Bọn lính canh tuần tra như mắc cửi, coi bộ hoàng cung được canh gác nghiêm mật vô cùng.” Khi tên lính cuối cùng trong tốp quân tuần tiễu vừa qua khỏi, chàng liền nhảy sang mái nhà đối diện rồi chạy nhanh đến gần ngôi tháp vàng. Chợt một chiếc đầu thò ra nơi chân tháp, Hồng Liệt búng ngón tay một cái, tên lính chưa kịp kêu lên tiếng nào đã ngã nhào. Nhanh như chớp, chàng tung người tới đỡ tên lính; cây đao trên tay hắn rơi xuống, Hồng Liệt đưa vội bàn chân ra đỡ rồi cầm nơi tay. Hú hồn! Nếu để thanh đao rơi xuống mái điện thì hỏng bét. Đặt nhẹ tên lính xuống chân ngọn tháp xong, chàng chui vào trong, theo lối cầu thang đi lần xuống bên dưới. Đã thấy ánh sáng từ dưới tỏa lên, lại có tiếng người đang nói chuyện. Hồng Liệt cẩn thận nép mình vào vách, đưa mắt qua một khe hở quan sát.

Căn phòng bên dưới rất rộng, đèn đuốc sáng trưng, vật dụng bài trí xung quanh thật lộng lẫy. Tất cả đều dát vàng sơn son. Trên long ỷ có một người đàn ông trung niên, da ngăm ngăm, mặt phương phi với chòm râu đen cứng, mình mặc vương phục ngồi oai vệ. Đó có lẽ là Nặc Ông Nguyên, vua xứ Cao Miên. Hai bên có bốn người ăn mặc kiểu văn võ đại thần đang ngồi trên bốn chiếc ghế. Trước mặt là chiếc tràng kỷ thấp, trên tràng kỷ có ba hộp châu báu lấp lánh ánh vàng rực rỡ. Đối diện chiếc tràng kỷ có ba người cũng đang ngồi. Hồng Liệt nhận ra là Lý Văn Quang, Hà Huy và Tư Đồ Nhất. Chợt nghe Hà Huy nói:

– Tâu bệ hạ, việc liên kết với chúng tôi sẽ đem lại cho bệ hạ rất nhiều điều lợi lớn. Xin bệ hạ suy xét thêm.

Một người ngồi bên phía Nặc Ông Nguyên hỏi:

– Ông thử nói ra những điều lợi lớn đó cho bệ hạ chúng tôi nghe xem nào?

Hà Huy lim dim đôi mắt nói:

– Thứ nhất, nếu việc thành công, phần đất Trấn Biên và Phiên Trấn hiện đã rơi vào tay Chúa Nguyễn sẽ trở thành lãnh thổ của vương triều Cao Miên. Từ đó, chúng tôi sẽ giúp cho Cao Miên thu hồi lại toàn bộ vùng Thủy Chân Lạp cũ, vùng đất vốn là của bệ hạ đã bị nhà Nguyễn lần lượt cướp đi. Thứ hai, chúng tôi là những người giỏi kinh doanh. Chúng tôi sẽ mở rộng thương mại với Cao Miên, đem hàng hóa từ Trung Quốc nhập sang và trao đổi sản phẩm với Cao Miên, giúp cho đất nước của bệ hạ giàu mạnh thêm. Cao Miên có thể dùng thương cảng Giản Phố làm cửa ngõ giao thương với các nước khác. Thứ ba, quân Đại Việt ở miền Nam chưa có bao nhiêu, bệ hạ chỉ cần mang hai đạo quân, một đạo thủy quân đổ theo sông Tiền xuống đánh úp Long Hồ rồi Bến Nghé chiếm lấy Phiên Trấn. Đạo thứ hai theo đường bộ qua núi Bà Đen đánh sang Bình Dương rồi kéo xuống Trấn Biên. Khi ấy chúng tôi sẽ chiếm lấy Trấn Biên, chúng ta họp quân lại tiêu diệt luôn đạo quân Mô Xoài của Tống Phước Đại nữa thì cả miền Nam trở về tay của bệ hạ rồi.

Hồng Liệt nghe Hà Huy bày kế hoạch thì giật mình nghĩ thầm: “Tên mớ ngủ này thật là thâm độc! Hắn dụ bọn Cao Miên đem quân giúp, xong việc thế nào chúng cũng tìm cách trở mặt để hưởng trọn miền Nam. Ta phải phá cho bọn ngươi không còn manh giáp mới được.”

Nặc Ông Nguyên gật gù có vẻ tán thành kế sách đó. Ông ta nói:

– Kế sách nghe được lắm. Chừng nào các ông tiến hành?

Hà Huy đáp:

– Tâu bệ hạ, chúng tôi dự tính năm tới. Thời gian lúc nào thì chưa thể quyết định được vì còn chờ vương gia trở về Trung Quốc chuẩn bị thêm nhân tài và vật lực. Lần này, chúng tôi sẽ đem toàn bộ lực lượng của mình để giúp cho bệ hạ thu hồi lãnh thổ cũ.

– Về phía các ông, các ông đã chuẩn bị gì cho cuộc nổi dậy lần này?

– Vương gia của chúng tôi sẽ trở về Phúc Kiến ngay sau khi rời khỏi quí quốc để mang toàn bộ lực lượng dự bị bấy lâu sang Giản Phố. Về việc đánh chiếm Trấn Biên chúng tôi bảo đảm sẽ thực hiện gọn gàng, xin bệ hạ đừng lo.

– Được! Ta hứa sẽ giúp bọn ông. Quân đội của ta đã sẵn sàng, các ông muốn khởi sự lúc nào cũng được.

Bọn Lý Văn Quang nghe vua Cao Miên đồng ý thì mừng rỡ đứng lên. Hà Huy nói:

– Đội ơn bệ hạ chấp thuận sự liên minh. Chút lễ vật ở đây là để bày tỏ sự thành tâm của chúng tôi trong việc liên thủ của chúng ta. Chúng tôi xin cáo từ. Chúc bệ hạ thánh thể an khang, vạn phúc.

Nặc Ông Nguyên nói:

– Các ông cứ về chuẩn bị khởi sự. Ta sẽ liên kết yểm trợ.

Bọn quan đại thần đứng lên tiễn ba người Lý Văn Quang ra về. Nặc Ông Nguyên là vị vua rất cương mãnh, từ lâu đã có ý bất phục với triều đình Chúa Nguyễn nhưng chưa dám làm càn. Tuy vậy, hắn vẫn âm thầm chuẩn bị quân đội và nhiều lần muốn thanh toán người Côn Man[1] ở biên giới vùng Thuận Thành. Nay nhân có sự mời gọi liên minh này nên hắn quyết lòng nổi loạn. Nếu việc thành thì từ nay không còn phải hàng năm cống nạp nhà Nguyễn nữa. Ông Nguyên hỏi các quan đại thần:

– Các khanh có ý kiến gì không?

Một người mặc võ phục ngồi bên phải lên tiếng:

– Tâu bệ hạ, việc này nên làm lắm. Nhân cơ hội này chúng ta thu hồi đất đai của tổ tiên, bỏ luôn cái lệ triều cống cho bọn nhà Nguyễn. Hạ thần nguyện đứng ra gánh vác trọng trách này.

– Hữu Đô đốc có lòng với quốc gia như thế thật tốt. Được, ta sẽ giao trách nhiệm điều quân lần này cho khanh thống lãnh. Ý của các khanh thì thế nào?

Ông Nguyên đưa mắt sang hai người ngồi bên trái. Một người có khuôn mặt thanh nhã của một quan văn vội đứng lên tâu:

– Tâu bệ hạ, đối đầu với bọn Nam triều nhà Nguyễn không phải là chuyện dễ dàng vì bọn chúng đang hồi cực thịnh, binh lực hùng cường. Hơn nữa, bọn Giản Phố đại vương chỉ là bọn thương buôn có tiền của nhưng thực lực quân sự của chúng chẳng là bao. Bệ hạ phải suy xét cho kỹ mới được.

Người thứ hai ngồi bên trái cũng vội đứng lên nói:

– Tâu bệ hạ, Tả Thừa tướng cân nhắc như thế là đúng, nhưng theo ý hạ thần chúng ta không nên bỏ qua cơ hội này.

Ông Nguyên hỏi:

– Ý Hữu Thừa tướng thế nào?

– Trong khi lực lượng của nhà Nguyễn ở miền Nam còn non yếu, chúng ta phải đánh mạnh để tiêu diệt bọn chúng. Thêm vào đó, bệ hạ nên cho người ra Bắc Hà xúi giục Chúa Trịnh Doanh đem quân đánh Đàng Trong. Trịnh Doanh là tay kiêu dũng từng đánh dẹp bao nhiêu cuộc nổi loạn ở Đàng Ngoài do sự thối nát của anh mình là Trịnh Giang để lại. Nếu chúng ta biết cách khích lệ người này, thế nào hắn cũng tiến đánh Đàng Trong. Nhà Nguyễn lưỡng đầu thọ địch ắt không tránh khỏi thất bại. Mặt khác, chúng ta cho người xuống Giản Phố để theo sát tình hình của bọn Diệp Sanh Ký xem chúng có đủ khả năng thật sự không.

– Ý của Hữu hừa tướng rất hay! Ai dám đi Bắc Hà gặp chúa Trịnh?

Quan Hữu Thừa tướng liền tâu:

– Tâu bệ hạ, việc này hạ thần xin đảm nhiệm.

Ông Nguyên cười ha hả nói:

– Được! Ta giao việc đánh nhà Nguyễn lần này cho ông và Hữu Đô đốc Chiêu Chùy Éch toàn quyền hành động. Nhất định phải làm cho tốt.

Đô đốc Chiêu Chùy Éch và Hữu Thừa tướng đồng đứng lên nói:

– Đội ơn bệ hạ tin dùng! Chúng thần xin hết lòng vì bệ hạ và đất nước Cao Miên.

…………….

(xem tiếp vào ngày mai)