Kỳ 79:

tranbienthanh

Hồi thứ mười sáu

Xuân Đinh Mão Cẩn Thành Hầu tử nạn

Thiếu Lâm quyền thúc thủ tại An Nam

*

Tối hôm đó, Văn Hiến viết ngay một bức thư ngắn nói sơ lược tình hình bọn Diệp Sanh Ký muốn cấu kết với Nặc Ông Nguyên. Sau đó dùng phi cáp truyền thư gởi về cho Kim Hùng, dặn dò Đoàn Phong, Ngô Mãnh cùng Kim Hùng thu xếp vào Giản Phố vào khoảng cuối năm này để cùng nhau bàn sách lược đối phó với lực lượng Kim Cương Môn. Hôm sau, Văn Hiến và Đại Kỳ sang gặp Nguyễn Cư Cẩn để bàn bạc cách đối phó với tình hình sắp tới. Nguyễn Cư Cẩn mời hai người vào khách sảnh trò chuyện. Ông hỏi:

– Hai vị hôm nay sang thăm tôi đàm đạo hay là có chuyện gì chăng?

Đại Kỳ đáp:

– Vâng, có một việc hết sức quan trọng chúng tôi muốn báo lại cho Hầu gia biết để ngài tìm cách đối phó.

– Chuyện gì vậy?

Văn Hiến bèn đem việc mình theo dõi bọn Diệp Sanh Ký và biết được âm mưu của chúng với Nặc Ông Nguyên kể lại chi tiết cho Nguyễn Cư Cẩn nghe. Cư Cẩn giật mình nói:

– Bọn thương buôn này lộng hành thật! Dám cả gan tính đến chuyện mưu bá đồ vương ở miền Nam này. Hà, ta không cho chúng biết tay thì chúng còn coi thường quân dân Đại Việt ta lắm. Cảm ơn tin tức quí báu của hai vị, tôi sẽ báo cáo về Phú Xuân ngay rồi bàn bạc với quan Lưu thủ để tính cách đối phó.

Văn Hiến ngăn:

– Ngài nên giữ mọi việc trong vòng bí mật, âm thầm chuẩn bị mọi thứ, chờ bọn chúng khởi sự thì ra tay bắt gọn. Tới chừng đó chúng ta đã có chứng cứ đàng hoàng để buộc tội bọn chúng. Giờ nếu để lộ là ta đã chuẩn bị, e bọn chúng sẽ rút êm. Khi ấy mối lo cứ còn hoài ở Giản Phố, chưa biết chừng nào sẽ nổ ra.

– Ý kiến của Trương huynh rất hay. Dù sao việc thiết lập một trại lính ở bên kia cầu cũng là cần thiết. Một mặt tôi sẽ liên lạc với dinh Long Hồ, dặn họ tăng cường phòng thủ tuyến đường thủy ở Cửu Long. Phần đạo binh mà Cao Miên dự trù sẽ đổ bộ qua lối núi Bà Đen, Tây Ninh thì tôi thông báo với bên Phiên Trấn để họ tăng cường quân đội ở vùng đó. Có lẽ phải nhờ thêm lực lượng ở dinh Bình Khang tăng viện cho tuyến này. Tôi cũng sẽ xin Đại Thắng Hầu Tống Phước Đại chuẩn bị đạo quân ở Mô Xoài sẵn sàng tiếp ứng cho Trấn Biên.

– Chúng ta thực hiện kế giăng lưới mở ngõ để cá vào rồi bắt, đừng làm động nước cá sẽ lặn mất.

– Trương huynh quả nhiên là người mưu lược và cẩn thận. Tôi sẽ y lời.

Văn Hiến nói với Đại Kỳ:

– Lý Văn Quang kỳ rồi bị thua to nên rất bẽ mặt, tôi chắc là lần này về Tàu, hắn sẽ mang thêm rất đông cao thủ Trung Nguyên sang để đối phó với chúng ta.

Đại Kỳ gật đầu tán thành:

– Đúng vậy! E rằng sẽ có một trận ác chiến giữa Kim Cương Môn và Thần Quyền Môn. So về thực lực thì ta yếu thế hơn nhiều đấy.

– Trần huynh nên thu xếp cho đại tẩu và những phụ nữ, trẻ con trong nhà đi nơi khác, chỉ để lại Giản Phố những đệ tử có thể chiến đấu được. Bọn Diệp Sanh Ký một khi quyết định làm loạn thì chúng sẽ quét sạch Thần Quyền Môn trước. Cũng nên tính đến đường rút lui để bảo toàn lực lượng nếu thấy không thể đương đầu được với bọn chúng, tránh gây tử vong vô ích cho bọn đệ tử.

Cư Cẩn tức tối nói:

– Nếu Võ Vương không có lệnh phải đối xử đặc biệt với những thương buôn người Hoa ở đây thì tôi đã gông cổ tên Lý Văn Quang rồi, đâu cần gì phải lo lắng không yên thế này. Bọn khốn kiếp đó cứ ỷ thế Thiên triều rồi mặc sức hống hách làm càn, nghĩ thật căm gan. Theo Trương huynh thì chừng nào chúng khởi sự?

– Còn chưa biết được. Tôi cho rằng sớm nhất cũng phải đến đầu năm tới, khi bọn Lý Văn Quang trở lại đây.

Cư Cẩn gật gù:

– Đúng thế. Tôi sẽ cho người theo dõi các nơi.

Đại Kỳ đứng lên nói:

– Mọi việc Hầu gia đã nắm rõ rồi, giờ chúng tôi xin cáo từ.

Cư Cẩn đứng lên tiễn khách.

***

Mùa đông năm đó tiết trời khá lạnh, đến tháng chạp thỉnh thoảng vẫn còn đổ vài cơn mưa nhẹ khiến từ thiên nhiên đến con người đều nhuốm sắc màu buồn bã. Từ sau cuộc tỉ võ đẫm máu mùa thu, người dân vùng Giản Phố cảm thấy có một bầu không khí nặng nề đang bao trùm khắp khu thương cảng sầm uất. Nét sinh hoạt vui tươi, thân thiện ngày xưa như không còn nữa. Ở cả hai võ đường Kim Cương Môn và Thần Quyền Môn, ngày nào người ta cũng nghe thấy tiếng võ sinh luyện tập hò hét không ngừng bên trong bức tường cao. Ai nấy đều cho rằng rồi sẽ có một trận ác chiến nữa xảy ra giữa hai võ đường này. Cũng may bên Trấn Biên đã cho thiết lập một đồn lính trên bờ Sa Hà để giữ gìn trật tự nên người dân Giản Phố cũng an tâm phần nào. Đáng mừng là việc mua bán của thương cảng vẫn tốt đẹp như xưa, không có gì thay đổi cả. Hàng ngày tàu buôn các nơi vẫn tấp nập xuất nhập các bến cảng để mua bán hàng hóa. Khoảng rằm tháng chạp, bọn Đoàn Phong, Ngô Mãnh và Kim Hùng theo chuyến tàu buôn của Hữu Dụng từ Quy Nhơn vào Giản Phố. Bọn Đại Kỳ ra bến tàu đón họ. Mọi người gặp lại nhau vô cùng mừng rỡ. Đại Kỳ ôm quyền chào:

– Nghe tiểu muội nhắc đến các vị rất nhiều.

Ba người vội ôm quyền đáp lễ. Kim Hùng nói:

– Không cần phải khách sáo như vậy. Anh em cả mà, có rượu thịt bày ra uống một trận mừng gặp mặt thì hay hơn.

Đại Kỳ cười ha hả nói:

– Kim Hùng huynh thật sảng khoái! Được, được! Mời tất cả vào trong chúng ta cùng uống rượu hàn huyên.

Mọi người vào khách sảnh. Rượu thịt chẳng mấy chốc đã được bày lên. Văn Hiến nhìn Đoàn Phong hỏi:

– Phong huynh đã có chút manh mối gì về những kẻ đứng sau Đại Chí chưa?

Đoàn Phong đáp:

– Đại Chí quả là tên cáo già. Sau vụ thảm sát, hắn nằm im trong nhà cả tháng không có động tịnh gì. Nhưng mới đây người của tôi đã thấy hắn lén lút đến phủ của quan Ngoại tả. Tiếc rằng nội dung các cuộc gặp gỡ giữa hắn và quan Ngoại tả chúng tôi không biết được.

– Đã có ai thay thế Võ Trụ huynh cai quản mỏ vàng Kim Sơn chưa?

– Việc này còn chưa ngã ngũ. Phúc Loan thì muốn đưa tay chân của ông ta ở Công bộ về thay, Dục thúc phản đối đòi đưa người khác. Hai người vì việc này mà cãi nhau gay gắt trước mặt Võ Vương trong một lần thiết triều. Tình hình hiện còn chờ quyết định của Võ Vương.

Ngô Mãnh tức giận nói:

– Tên Trịnh Tham mà Phúc Loan đề cử là một tên nịnh thần vô sỉ. Nhìn thấy mặt hắn và cách hắn xun xoe bợ đỡ quan Ngoại tả chỉ khiến tôi nôn mửa. Hạng người này mà quản lý mỏ thì vàng sẽ chảy sạch vào túi của bọn chúng.

Đoàn Phong nói:

– Cho nên Dục thúc mới cương quyết cãi lại cha vợ mình, nhất định không đồng ý việc đề cử này.

Kim Hùng gằn giọng:

– Cũng vì tranh giành miếng ăn này mà bọn chúng đã nhẫn tâm sát hại cả nhà Võ Trụ huynh. Vụ này đến nay thì hung thủ đã lộ mặt rõ ràng rồi.

Hồng Liệt cũng tức giận nói:

– Đợi xong việc ở đây tôi sẽ đeo theo tên Đại Chí đó như một âm hồn thì trước sau gì cũng phanh phui được âm mưu của bọn chúng với tên Trương Phúc Loan ra ánh sáng thôi. Có đầy đủ chứng cứ thì Hình bộ có thể bắt giam cả lũ từ lớn đến nhỏ chứ gì!

Đoàn Phong thở dài nói:

– Theo luật pháp là như vậy. Nhưng tình hình phủ Chúa bây giờ đã khác rồi. Tôi đang lo cho sự an nguy của Dục thúc đây. Làm không khéo thì người bị bắt giam không phải là bọn hung thủ mà là người của Hình bộ đó.

Ngô Mãnh nói:

– Đợi theo dõi tên Đại Chí để moi ra những kẻ đứng sau rồi thì tôi sẽ đích thân giết hắn. Giết không cần ra công đường!

Văn Hiến xen vào:

– Ngô huynh là người của Hình bộ, làm càn như thế sẽ ảnh hưởng đến tiếng tăm của Dục thúc. Việc giết tên Đại Chí cứ để cho bọn giang hồ chúng tôi thực hiện. À, bấy nay Phong huynh có dò la xem chuyện con bạch mã chở người đàn bà và đứa bé ở nhà Võ Trụ thực hư thế nào chưa?

………

(xem tiếp vào ngày mai)