Kỳ 80:

………

Đoàn Phong buồn bã đáp:

– Trong số các xác chết ở nhà Võ Trụ không thấy có xác trẻ con và chỉ có một xác của đàn bà cho nên việc con bạch mã chở họ chạy thoát có lẽ là thật. Sau khi an táng hai nhà xong, tôi có dò hỏi quê quán của vợ Võ Trụ huynh thì được biết là ở thôn Phú Lạc, huyện Tây Sơn. Tôi tìm đến nơi hỏi thăm thì dân Phú Lạc nói rằng năm ngoái vợ Võ Trụ đã đưa gia đình anh mình từ Phú Lạc về Bích Khê sống chung trong trang trại. Có lẽ xác người đàn bà kia là chị dâu của vợ Võ Trụ.

Hồng Liệt hỏi:

– Không thấy vợ Võ Trụ trở về đó phải không?

Đoàn Phong buồn bã lắc đầu. Kim Hùng nói:

– Tôi cũng đã đến đó tìm kiếm kỹ rồi. Không có tung tích gì cả.

Văn Hiến hỏi:

– Còn sư phụ của Võ Trụ?

Đoàn Phong đáp:

– Dục thúc điều tra được Vô Danh thiền sư trước khi trở về Bích Khê, Phúc Loan có mời ngài đến nhà viết cho một bức tự họa để thờ. Sau đó có thọ trai ở nhà Phúc Loan rồi xuống thuyền qua Sông Hương trở về và bặt vô âm tín từ đó.

Văn Hiến nhíu đôi mày suy nghĩ một lúc rồi nói:

– Có lẽ thiền sư đã bị Phúc Loan hạ độc thủ trong bữa cơm chay đó rồi.

Đoàn Phong thở dài nói:

– Cầu cho ngài ấy thoát khỏi tai nạn này. Đó là một vị thiền sư đạo hạnh cao thâm.

Văn Hiến nói:

– Báo cho mọi người một tin mừng là Trần Nguyên Hào đã chạy thoát khỏi Liên Trì đêm đó. Nhưng ông ta đã ôm thanh bảo đao nhảy xuống một cái hồ nước. Nghe nói bọn người của Đại Chí đã lặn xuống hồ đó cố tìm nhưng bị chết rất nhiều còn tung tích của Trần huynh và thanh đao không thấy đâu cả.

Mọi người a lên một tiếng vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ. Kim Hùng hỏi:

– Chú nghe tin này ở đâu vậy?

Văn Hiến bèn kể lại cuộc nói chuyện của Lý Văn Quang và đám thuộc hạ đêm nọ cho mọi người nghe. Cuối cùng chàng hỏi:

– Có ai nghe nói gì về một hồ nước như thế ở vùng Quy Nhơn mình không?

Hồng Liệt nói:

– Ta có nghe người ta nhắc đến hồ này một lần, hình như nó ở vùng An Khê, Tây Sơn thượng. Khi trở về mình sẽ tìm đến đó xem sao.

– Chúng ta còn rất nhiều việc phải làm. Tình hình ở đây cũng đã chín muồi rồi, e rằng không tránh khỏi một trận tai kiếp nữa.

Đoàn Phong hỏi:

– Tình hình thế nào?

Đại Kỳ đáp:

– Bọn Diệp Sanh Ký đã tăng cường nhân sự lên từ từ. Có lẽ giờ này bọn thuộc hạ của chúng đã có hơn hai trăm người, chỉ còn chờ bọn đầu não xuất hiện nữa thôi. Việc đối phó với Cao Miên, phủ Chúa xúc tiến thế nào?

– Nghe nói Võ Vương đã lệnh cho tăng cường lực lượng quân đội ở cả hai tuyến thủy và bộ rồi. Về mặt Cao Miên chúng ta không cần lo, chỉ lo ở đây mà thôi. Tôi phải sang Trấn Biên một chuyến.

– Thế thì hay quá! Khi nào Phong huynh muốn tôi sẽ đưa đi.

Bạch Mai đề nghị:

– Hôm trước Phong huynh đã đưa muội đi uống rượu xem hát, tối mai muội xin mời lại các huynh để đáp lễ được không? Ở đây tuy không có mỹ nhân như nàng Ngọc Lan Hương nhưng cũng có lắm bông hoa để cho các huynh ngắm thỏa thích.

Đoàn Phong cười nói:

– Được chứ! Chúng tôi cũng muốn tham quan khu thương cảng sầm uất bậc nhất miền Nam này để mở rộng tầm mắt. Bạch muội làm người hướng dẫn nhé.

– Tất nhiên rồi. Hôm nay các huynh cứ nghỉ ngơi, chiều mai muội sẽ đưa các huynh đi chơi.

Như chợt nhớ ra điều gì nên Đoàn Phong vội nói:

– Bạch muội nhắc đến Ngọc Lan Hương mới nhớ, nàng không còn làm ca kỹ nữa rồi. Cao Đường đã xin cưới nàng, chúng tôi dự đám cưới xong mới vào đây đấy.

Bạch Mai lộ rõ vẻ vui mừng:

– Thế mới đúng chứ! Một người tài sắc vẹn toàn như Ngọc Lan Hương thì phải có một cuộc sống êm ấm mới phải đạo. Tuy muội mới xem nàng hát có một lần nhưng lại rất có cảm tình với nàng.

Chiều hôm sau, Hồng Liệt phải ở nhà coi bọn đệ tử luyện tập còn Đại Kỳ thì lo việc ở bến cảng nên không đi, Bạch Mai đưa ba anh em Phong Điền Tam Hữu và Phong, Mãnh hai người đi thăm các nơi ở thương cảng. Ngô Mãnh vốn là người ít nói nhưng cũng không khỏi buột miệng khen:

– Giản Phố quả là viên ngọc quí của miền Nam. Có đến đây mới thấy Trần Thượng Công là người tài giỏi cả về mặt quân sự lẫn thương mại.

Văn Hiến nói:

– Hôm rồi tôi có xuống thăm vùng Mỹ Tho của Dương gia, trong lòng thật thấy khâm phục khả năng canh tác nông nghiệp của họ. Vùng đồng bằng và sông nước mênh mông đó có thể cung cấp lúa gạo cho cả Đàng Trong mình. Nếu phủ Chúa chịu gia công khai thác thêm thì lượng lương thực sản xuất ở vùng đồng bằng sông Cửu Long còn có thể dư dả để bán cho nước ngoài. Dân ta suốt đời sẽ được cơm no áo ấm.

Bạch Mai hỏi:

– Hôm trước Bằng huynh và ca ca xuống gặp Dương huynh để bàn về việc đưa người hành khất ở ngoài ấy vào trong này, kế hoạch thế nào rồi?

Đại Bằng đáp:

– Dương huynh hết sức hoan hỉ tiếp nhận những người di tản vào đây. Xong việc ở đây, chúng tôi sẽ tiến hành. Số người Đàng Ngoài vào Đàng Trong ăn xin vất vưởng ngày càng nhiều, sau này còn phải nhờ vào sự giúp đỡ của Trần gia và Dương gia, nhất là phương tiện chở người.

– Việc đó làm được. Đích thân muội sẽ ra ngoài đó đón người vào. Chúng ta sẽ dùng thuyền chở lương thực từ trong này ra ngoài đó rồi dùng số thuyền ấy đưa người vào đây.

Đại Bằng mừng rỡ nói:

– Được như vậy thì còn gì bằng. Bạch muội có tấm lòng nhân ái như vậy chắc chắn Trời Phật sẽ phù hộ suốt đời gặp được nhiều duyên lành.

Bạch Mai nghe khen nên mắc cỡ đỏ mặt. Lúc này trông nàng mới thật đáng yêu làm sao.

– Để đền ơn lời nói đẹp của huynh, Bạch Mai sẽ mời mọi người một bữa thật ngon, không say không về.

 Họ rời khỏi tửu quán khi vầng trăng tròn tháng chạp đã treo lơ lửng trên cao.

…….

(xem tiếp vào ngày mai)