Kỳ 81:

………

Xuân Đinh Mão 1747, đời Lê Hiển Tông Cảnh Hưng năm thứ tám, Võ Vương Nguyễn Phúc Khoát năm thứ mười.

Cả Đàng Trong đang cảnh thái bình, nhân dân no ấm, quốc thái dân an, thanh bình thịnh trị. Cũng như mọi nơi trên đất nước, người dân Giản Phố và Trấn Biên đang tưng bừng chuẩn bị đón tết. Khắp thương cảng vàng rực màu hoa mai, nhà nhà giăng đèn chưng hoa, không khí thật vui tươi náo nhiệt. Sau ngày đưa ông Táo về trời, các dịch vụ ở bến cảng thưa dần, những đoàn tàu buôn trong và ngoài nước đều rời bến để trở về đón tết nơi quê nhà. Đến hai tám tháng chạp thì mọi việc buôn bán đã tạm ngưng cho đến hết rằm tháng giêng để bà con đón tết.

Năm nay Thần Quyền Môn đón Tết có khác hơn những năm trước vì Đại Kỳ đã bắt Bạch Mai đưa vợ mình đang mang thai sắp sanh về nhà mẹ bên Trấn Biên, kể cả những tên đệ tử trẻ người và những gia đình nhân công, thợ thuyền cũng bị bắt phải dời sang Trấn Biên hoặc xuống cơ sở hai dưới làng Minh Hương, Gia Định. Theo tin tức của các bộ hạ Thần Quyền Môn và của bên Cẩn Thành Hầu, vẫn chưa có dấu hiệu gì cho thấy bọn Diệp Sanh Ký sẽ nổi loạn trong dịp tết này. Tuy vậy toàn thể Thần Quyền Môn vẫn đón tết trong tinh thần sẵn sàng chiến đấu. Trong khi đó, bên Kim Cương Môn lại chuẩn bị đón tết rất linh đình, trọng thể. Quanh khu thương cảng Diệp Sanh Ký và trang viện Kim Cương Môn, hoa mai vàng rực, đèn hoa giăng khắp nơi, không khí tưng bừng hơn mọi năm rất nhiều.

Như thông lệ hằng năm, vào sáng mồng một tết, hai đoàn lân của người Việt và đoàn múa rồng của người Hoa sẽ cùng nhau biểu diễn khắp các khu phố cảng để chúc tết cho bà con trong vùng. Đến trưa họ tụ tập tại hai điểm là chùa Đại Giác và miếu Quan Đế để cùng đồng bào Phật tử đón mừng đại lễ năm mới và tạ ơn đức Quan Đế Thánh Quân đã phù hộ cho họ suốt năm qua cũng như cầu xin cho mọi sự may mắn trong năm tới.

Lúc Trần Thượng Công còn tại thế, hàng năm cứ đến ngày mồng hai tết là đại diện các thương hiệu sẽ mang quà lễ đầu năm cùng đoàn lân rồng sang Trấn Biên để hiếu kính và chúc mừng năm mới vị quan trấn thủ. Thông lệ đó vẫn duy trì cho đến nay. Tuy nhiên hai ba năm trở lại đây, từ khi thế lực Diệp Sanh Ký lớn mạnh thì nét sinh hoạt chung ấy của thương cảng đã có sự phân chia. Việc chúc tết các đơn vị chính quyền bên Trấn Biên đã chia ra làm hai toán, một toán đi cùng đoàn lân của Thần Quyền Môn, một toán đi theo đoàn rồng của Kim Cương Môn. Họ chia ra chúc tết hai nơi, một là dinh của quan Lưu thủ và hai là dinh của vị võ quan trông coi về binh bị ở Trấn Biên.

Năm nay đoàn lân của Thần Quyền Môn do Đại Kỳ, Đoàn Phong và Trần An Hảo cùng năm đại diện của năm hãng buôn chưa qui thuận Diệp Sanh Ký dẫn đầu, theo sau là năm sáu mươi người chủ các hiệu buôn nhỏ khác. Từ sáng sớm họ đã kéo sang thủ phủ Trấn Biên, múa lân đánh trống tưng bừng quanh các khu phố để chúc mừng xuân mới cho bà con, cảnh tượng hết sức nhộn nhịp vui vẻ. Cuối cùng họ ghé lại tư dinh của quan Lưu thủ Cường Oai Hầu. Tiếp theo sau đoàn lân là đoàn múa rồng của Kim Cương Môn với số người lên đến hàng trăm. Họ cũng cho múa rồng qua các khu phố rồi dừng lại ở tư dinh của Cẩn Thành Hầu. Năm nay, đoàn rồng đặc biệt có sự hiện diện của Lý Văn Quang. Họ mang theo năm mươi phần quà lễ do năm mươi người ôm trên tay.

Việc các thương hiệu bên Giản Phố chúc tết hàng năm đã thành thông lệ nên tư dinh Cẩn Thành Hầu đã mở cửa từ sáng sớm và chuẩn bị trà rượu để tiếp các đại diện đến chúc mừng. Nguyễn Cư Cẩn sáng nay mặc áo dài xanh có in dấu vạn thọ, đầu đội khăn đóng cũng màu xanh theo truyền thống, ông hớn hở ra tận cửa để đón đại diện đoàn rồng. Thấy Lý Văn Quang đích thân đến chúc tết, Cư Cẩn hơi ngạc nhiên nhưng rồi ông cũng niềm nở chào:

– Chào Lý vương gia! Mời mọi người vào trong.

Lý Văn Quang chắp tay chào:

– Xin chào ngài Cai đội. Lý tôi xin thay mặt bà con Giản Phố chúc ngài và gia quyến một năm mới vạn sự cát tường, đường mây nhẹ bước.

Ông nói xong quay lại ra hiệu cho hai mươi người đi đầu mang quà lễ vào sảnh khách. Họ để các phần quà lên chiếc bàn cạnh giá binh khí rồi lui ra. Diệp Hồng Sanh bưng một chiếc hộp đặt cẩn thận xuống tràng kỷ. Bên ngoài, đoàn rồng bắt đầu múa trước cửa dinh. Cẩn Thành Hầu mời Lý Văn Quang, Tạ Tam và Hồng Sanh ngồi, rót rượu ra chung nói:

– Xin cạn chung rượu đầu năm. Thật vinh dự cho tôi năm nay đã được đại giá của vương gia ghé thăm.

Lý Văn Quang nâng chung rượu lên nói:

– Lý tôi hôm trước tình cờ mua được đôi ngọc mã bằng bích ngọc rất quí, nghĩ rằng rất thích hợp cho một võ tướng như ngài cai đội đây nên muốn đích thân mang đến tặng ngài.

Tạ Tam đưa tay mở chiếc hộp đựng hai con ngựa bằng ngọc xanh biếc được điêu khắc tinh vi như hai con ngựa thật đang phi rồi đẩy sang trước mặt Cẩn Thành Hầu. Cư Cẩn ngắm đôi ngọc mã, mặt không giấu được nét vui mừng. Ông cười ha hả nói:

– Cẩn tôi suốt đời ngồi trên lưng chiến mã nên bình sinh rất yêu thích kiếm đao và ngựa quí. Đôi ngọc mã này thật là vật hiếm có trên thế gian. Ông đã có lòng và biết được thị hiếu của tôi, tôi không khách sáo. Cảm ơn.

Lý Văn Quang cười nói:

– Ngài Cai đội thật sảng khoái. Tôi rất thích phong độ của ngài. Chúng ta uống thêm chung rượu đầu năm nữa đi.

Bốn người vui vẻ nâng chung uống cạn. Nguyễn Cư Cẩn ngồi uống rượu mà trong bụng nghĩ thầm: “Không biết bọn này đang muốn giở trò gì đây? Dùng những thứ này để mua chuộc thì quả là đã quá xem thường ta rồi!” Nói chuyện thêm một lát nữa Lý Văn Quang mới đứng lên nói:

– Chúng tôi xin phép cáo từ để sang chúc tết cho ngài Lưu thủ. Một lần nữa xin chúc Cẩn Thành Hầu và gia quyến một năm mới vạn sự cát tường.

Cư Cẩn đứng lên tiễn khách. Ông sánh vai Lý Văn Quang đi trước, Tạ Tam và Diệp Hồng Sanh theo sau. Đến cửa, Lý Văn Quang quay lại ôm quyền nói:

– Xin phép! Đã quấy rầy ngài!

Cư Cẩn cũng ôm quyền đáp lễ:

– Đa tạ phần quà lễ và những lời chúc phúc của…

Nói tới đó, ông giật mình nhìn thấy trong miếng hắc ngọc Lý Văn Quang đang đeo trước ngực phản chiếu bóng của Tạ Tam đang cầm một con dao nhỏ từ sau lưng đâm tới. Vốn là người võ nghệ cao cường lại rất cảnh giác, Cư Cẩn vội nghiêng người sang bên để tránh nhưng vẫn không kịp và ông đã lãnh trọn một nhát dao vào hông. Tuy không đến độ mất mạng ngay tại chỗ nhưng thương tích khá trầm trọng, máu tuôn như suối. Cư Cẩn thét to:

– Người đâu! Phản rồi!

Vừa hét ông vừa phóng người đến giá binh khí rút nhanh thanh cương đao, cùng lúc ấy có một tên múa rồng rút vội hai thanh kiếm trong đầu rồng ra ném về phía Tạ Tam và Hồng Sanh, một tên khác rút một thanh kiếm ra cung kính đưa cho Lý Văn Quang. Tạ Tam và Diệp Hồng Sanh lao người theo Cư Cẩn vung kiếm tấn công, Cư Cẩn múa tít thanh cương đao trong tay chống trả. Ba người quần nhau trong gian đại sảnh, Cư Cẩn một phải đấu với hai, lưng lại bị thương nặng nên đường đao chỉ một lát sau đã dần yếu thế, ông bị trúng thêm hai nhát kiếm nữa, khắp người nhuộm đầy máu tươi trông thật khủng khiếp. Bên ngoài, toán lính canh nghe hỗn loạn liền xông vào cứu chủ nhưng đã bị bọn người múa rồng rút vũ khí giấu trong các gói đồ chặn đánh. Một trận hỗn chiến ác liệt diễn ra trước tư dinh, bọn võ sĩ Kim Cương Môn võ nghệ cao cường, lại đông người hơn đám lính nên chẳng mấy chốc đám lính bị đánh tan rã, tử thương gần sạch.

Bên trong Cư Cẩn vẫn kiêu dũng một mình chiến đấu với hai địch thủ. Từ phía sau khách sảnh bỗng có một người xông vào tấn công Diệp Hồng Sanh. Cư Cẩn nhìn thấy vội la lớn:

– Đại Thiện, cứ để mặc ta! Ngươi lo bảo vệ phu nhân và công tử chạy trốn đi.

Người mới vào là tùy tướng của Cư Cẩn. Hắn vội nói:

– Nhưng còn ở đây…

Cư Cẩn hét lớn:

– Đi ngay đi! Ở đây cứ để mặc ta!

Vì phân tâm, Cư Cẩn lại bị trúng thêm một kiếm nữa của Tạ Tam. Ông thét lớn trong sự đau đớn:

– Đi ngay đi!

Tiếng thét chấn động khắp không gian. Đại Thiện không còn cách nào khác bèn chém Hồng Sanh liên tục mấy kiếm rồi quay người chạy vào trong. Hồng Sanh hét lên:

– Chạy đi đâu?

……….

(xem tiếp vào ngày mai)