Kỳ 85:

………

Bọn Lý Văn Quang cùng thuộc hạ vừa ra tay đã giết được Cẩn Thành Hầu nổi danh là anh hùng của miền Nam này và chiếm được dinh Trấn Biên một cách dễ dàng chỉ trong buổi sáng nên bọn chúng ai ai cũng khấp khởi trong lòng. Một viễn cảnh tương lai huy hoàng mở ra trước mắt, Lý Văn Quang ngồi nơi chiếc ghế của quan Lưu thủ mà cứ tưởng tượng như mình đang ngồi trên chiếc ngai vàng đã ấp ủ từ lâu. Hình ảnh kiêu hùng của Sấm Vương nội tổ chợt hiện ra trong tâm trí, hắn cất tiếng cười ha hả:

– Ta sẽ thực hiện giấc mộng ngày xưa của Sấm Vương và ta sẽ làm tốt hơn thế nữa. Miền Nam này là của ta! Là của họ Lý ta! Ha ha…

Hắn vừa dứt tiếng cười thì bên ngoài có tiếng vó ngựa dồn dập phóng đến rồi dừng lại trước cửa dinh, Triệu Phi Yến nhảy xuống đất đi nhanh vào trong, nét mặt vừa tức giận vừa đau khổ. Tạ Tam hỏi:

– Tứ muội, tình hình bên đó thế nào?

Phi Yến đáp, giọng nặng như chì:

– Bọn Thần Quyền Môn đã bỏ chạy, nhị ca đã cho đốt sạch cơ sở của chúng nhưng bên ta thiệt hại rất nặng.

Lý Văn Quang sửng sốt hỏi:

– Có Phùng chưởng môn chỉ huy mà vẫn bị thiệt hại rất nặng à? Nói rõ cho ta nghe xem nào.

– Dạ, bọn tiểu nữ theo quân sư phá tan trại lính xong trở lại tiếp viện cho sư phụ thì nơi đó cuộc giao tranh đã đến hồi kết thúc. Kết quả là…

Tạ Tam nôn nóng hỏi:

– Kết quả thế nào? Tứ muội nói nhanh đi!

Phi Yến rầu rĩ nói:

– Sư phụ bị thương ở bàn tay phải, suốt đời trở thành tàn phế. Ngũ sát thủ đều bị thảm tử. Thiên Sơn Nhất Đao cũng hi sinh. Nhị ca bị thương rất nặng. Bọn đệ tử chết ba tên, bị thương sáu tên.

Tất cả mọi người đều sửng sốt trước con số thương vong Phi Yến vừa nêu ra. Trong thâm tâm bọn họ, với sự có mặt của Phùng Đạo Đức, một tôn sư võ học Trung Nguyên, một bậc thầy của Nam Thiếu Lâm tự cùng những sát thủ lừng danh Trung thổ như thế thì chắc chắn lần ra quân này bọn hiệp sĩ Đại Việt gì gì đó nhất định sẽ bị nghiền nát như cám. Vậy mà kết quả lại hoàn toàn trái ngược, nó như giáng một cú đấm mạnh thẳng vào mặt mọi người khiến cho từ Lý Văn Quang đến các đồ đệ của Phùng Đạo Đức đều choáng váng. Tạ Tam gầm lên:

– Không thể nào! Sư phụ mà lại bị thương đến độ phải tàn phế ư? Tứ muội, muội có nói lộn không?

Từ lúc dẫn toán người đến tiếp viện và nhìn thấy cái chết của đồng bọn, sự thất vọng của sư phụ cùng mọi người, Triệu Phi Yến đã vô cùng buồn bực, chán nản trong lòng, giờ nghe Tạ Tam cứ hỏi đi hỏi lại nên khiến nàng nổi đóa gắt lên:

– Đại sư huynh không tin thì chạy về bên đó mà coi cho tận mắt!

Tạ Tam vốn yêu quí cô sư muội này lắm nên dịu giọng nói:

– Xin lỗi muội, tại huynh nóng lòng cho sư phụ mà thôi.

Hà Huy lim dim mắt thở dài nói:

– Ta thật không ngờ. Lần này chúng ta lại đánh giá sai bọn võ sĩ An Nam nữa rồi. Hà!!! Thực lực của chúng quả là vô cùng vô tận, không biết đâu mà lường.

Bầu không khí tưng bừng vừa nãy đã nhanh chóng trở nên ảm đạm, ỉu xìu. Lý Văn Quang vội trấn an đám thuộc hạ:

– Tất cả đừng buồn nữa. Lực lượng của chúng ta còn rất mạnh. Hầu hết những người ta mang sang lần này đều là cao thủ Trung Nguyên. Mọi người phải hăng hái lên, phải diệt sạch bọn võ sĩ An Nam chết tiệt kia mới hả được giận trong lòng.

Hà Huy nói:

– Lời đại vương nói rất đúng. Tất cả chúng ta phải hăng hái lên để chuẩn bị cho trận chiến sắp tới. Hãy nhìn thắng lợi vang dội của đại vương trong ngày ra quân đầu tiên, sự thiệt hại của quân địch còn lớn gấp trăm lần bọn ta mà. Hữu đô đốc trở về bên Giản Phố trấn an lòng anh em, đừng làm giảm nhuệ khí đang lên của quân ta.

Tạ Tam nói:

– Quân sư nói đúng. Tôi đi ngay đây!

Rồi hắn cúi chào Lý Văn Quang lên ngựa trở về Giản Phố. Suốt đêm hôm đó mọi việc trở lại yên ắng trên cả hai vùng Trấn Biên và Giản Phố. Tuy nhiên mọi người đều dự cảm là có chuyện chẳng lành sắp nổ ra nhưng không biết là lúc nào.

Giờ Tị hôm sau, những tin tức xấu dồn dập đưa về dinh Trấn Biên. Tin hai đạo binh thủy và bộ của Cao Miên đã tan tành tháo chạy về nước khiến cho Lý Văn Quang và Hà Huy thất kinh hồn vía. Chúng biết nếu không có viện binh thì việc chiếm giữ Trấn Biên là vô cùng mong manh. Tiếp sau đó lại có tin thám báo về nói rằng hai đạo binh của Mô Xoài và Bình Dương đang kéo đến gần Trấn Biên. Đạo Mô Xoài chỉ còn cách dinh Trấn Biên chừng mười dặm, đạo Bình Dương thì đóng bên kia bến Bửu Long đang chuẩn bị sang sông. Lý Văn Quang nghe tin hoảng sợ, Hà Huy liền hiến kế:

– Chúng ta đang rơi vào thế lưỡng đầu thọ địch mà lực lượng lại ít, nếu chia ra để chống cự thì rất yếu. Chi bằng dồn hết lực lượng lại một chỗ, phá tan từng đạo quân một của địch thì mới có cơ may chiến thắng.

Lý Văn Quang hỏi:

– Theo ý quân sư, chúng ta nên đánh về hướng nào trước?

– Tâu đại vương, đạo quân Mô Xoài của Tống Phước Đại rất hùng mạnh, hạ chức nghĩ rằng chúng ta nên đánh phá đạo binh Bình Dương trước. Đạo Bình Dương phải chia ra giao chiến với bộ binh Cao Miên nên lực lượng còn lại sẽ rất ít, chúng ta đánh tan đạo quân này rồi kéo lên Tây Ninh phá nốt đạo quân nơi đó. Xong chúng ta chạy luôn sang Cao Miên, hội quân với Cao Miên rồi quay trở lại đánh lấy Trấn Biên sau.

– Bỏ Giản Phố à?

– Tình hình hôm nay đành phải chấp nhận vậy thôi, sau này chúng ta trở lại thu hồi cũng không muộn.

– Như thế cũng được. Lệnh cho tất cả gom hết vật dụng bên Giản Phố, mang mười chiếc thuyền tập hợp lại ở đầu cầu ván cho ta.

Hà Huy và các thuộc hạ “dạ” vang một tiếng rồi chia nhau tức tốc thi hành.

Nói về đạo binh của Bình Dương do Phó Vệ úy Trương Đồ thống lĩnh, giờ Mùi hôm đó đã có mặt tại bến Bửu Long, chọn khúc sông hẹp nhất chuẩn bị vượt sông Đồng Nai. Văn Hiến hỏi:

– Chúng ta chỉ có ba trăm bộ binh và năm mươi kỵ binh, như vậy có đủ sức chống cự với bọn chúng không?

Trương Đồ đáp:

– Tuy quân ta có ít nhưng còn có đạo quân Mô Xoài rất mạnh hỗ trợ thì còn sợ gì nữa.

– Trường hợp chúng ta đã sang được bờ bên kia rồi, bọn chúng gom tất cả lực lượng với gần năm trăm tên võ nghệ cao cường lại tấn công chúng ta, lúc bấy giờ trước mặt là địch mạnh, sau lưng là sông lớn, tướng quân làm thế nào chống cự?

Trương Đồ nghe hỏi toát mồ hôi hột, ông ngập ngừng:

– Trường hợp như thế thì… theo ý Trương huynh ta phải làm sao?

Văn Hiến không muốn làm giảm uy phong của một vị tướng đang cầm quân nên giả bộ suy nghĩ một lúc rồi đáp:

– Theo thiển ý của tôi thì chúng ta nên cho người sang do thám tình hình bên Trấn Biên trước, khi nào thấy đạo quân Mô Xoài bắt đầu tấn công địch thì phóng pháo hiệu báo tin. Chừng đó chúng ta vượt sông, hai đầu cùng đánh úp như thế mới bắt được bọn chúng, hoặc ít ra cũng buộc chúng phải chạy về Giản Phố.

Đang bàn luận thì có tên đệ tử Thần Quyền Môn giữ nhiệm vụ do thám bên Trấn Biên chạy đến xin gặp Văn Hiến. Chàng cả mừng liền cho gọi đến hỏi:

– Tin tức bên đó thế nào?

Tên đệ tử đáp:

– Thưa sư thúc, bọn Kim Cương Môn đang tập trung tất cả lực lượng ở bên này cầu ván và chờ đạo quân Bình Dương sang sông sẽ đánh úp.

Trương Đồ nghe báo kinh sợ nói:

– Trương huynh đúng là liệu việc như thần! Giờ chúng ta làm thế nào?

Văn Hiến đáp:

– Như vậy là chúng né lực lượng hùng mạnh của Mô Xoài và muốn phá tan chúng ta trước rồi kéo nhau lên Tây Ninh liên lạc với Cao Miên. Đã thế chúng ta cứ phục binh bên này, chờ lúc bọn chúng sang sông thì tiêu diệt từng nhóm nhỏ.

Tên đệ tử nói:

– Đệ tử thấy chúng tập trung nhiều thuyền buôn lại. Có thể chúng sẽ dùng thuyền mà sang bờ hay lên thượng nguồn rồi mới qua sông cũng không chừng.

Văn Hiến khen:

– Ngươi giỏi lắm! Làm thám báo phải tinh nhạy như thế mới được.

Trương Đồ hỏi:

– Trương huynh tính thế nào?

– Nếu chúng đổ bộ sang thì ta phục binh bất ngờ đánh úp. Nếu chúng dùng thuyền đi thẳng lên mạn trên mới sang sông thì cứ chờ cho thuyền của bọn chúng đến nơi khúc ngoặt của dòng sông dưới bến Bửu Long rồi chúng ta kết bè lửa lại thả xuống. Như vậy thuyền của chúng ắt sẽ làm mồi cho thần hỏa, chừng đó chúng ta cứ từ từ mà bắt từng con cá một.

Đại Bằng hỏi:

– Trường hợp chúng dùng thuyền theo sông lớn chạy trốn ra biển Đông thì sao?

– Giờ này chắc đội thủy quân của Phiên Trấn đã lên gần đến Giản Phố rồi. Chúng có muốn chạy trốn cũng không thoát hết được đâu.

Trương Đồ vỗ tay khen:

– Trương huynh thật là mưu kế như thần! Tôi thân làm tướng mà không có được tài ứng biến với tình hình mau lẹ như thế được, thật hổ thẹn. Những kinh nghiệm này tôi nhất định sẽ ghi nhớ kỹ trong lòng. Kính phục, kính phục!

……….

(xem tiếp vào ngày mai)