Kỳ 87:

……….

– Năm Sùng Trinh thứ bảy, tổ ngươi là Lý Tự Thành bị quân Minh vây khốn ở núi Xa Sương huyện Hưng An, Thiểm Tây đến độ quân phải giết ngựa để lấy thịt thay cơm, lấy máu thay nước. Tổ của ngươi sợ quân tan rã nên đã giả cách trá hàng, sau khi ra khỏi vùng hiểm yếu thì lập tức phản lại tiêu diệt đội quân của Minh triều. Ngươi nói đó có phải là hai chữ “đầu hàng” không?

Lý Văn Quang giật mình đánh thót. Hắn không ngờ ở cái xứ xa xôi này mà tên chết tiệt kia lại có thể biết rõ lịch sử của nội tổ mình như vậy. Hắn vừa thẹn vừa giận vì niềm tự tôn bấy lâu đã bị hạ bệ nhưng vẫn cố nén giận nói gượng:

– Binh bất yếm trá, đó chỉ là ngộ biến tùng quyền mà thôi. Sấm Vương không làm thế thì làm sao có thể diệt được nhà Minh?

– Như vậy thì ngươi đừng có múa mỏ làm ra vẻ anh hùng nữa. Ngươi cậy có thanh Ỷ Thiên kiếm của Tào Tháo năm xưa nhưng có dám xuống đánh cùng ta một trận không?

Lý Văn Quang cười lớn:

– Lần trước ngươi đã bỏ chạy thục mạng, giờ còn dám khiêu chiến với ta sao? Hay ngươi cậy vào đội quân kia để lên mặt?

– Ta đơn thân khiêu chiến với ngươi, không cần tới binh đội của Tống tướng quân. Nghe nói ngươi rất tự phụ với hai mươi bốn đường Thất Tinh kiếm tuyệt học của Võ Đang, ta muốn cho ngươi thấy võ học của Đại Việt ta còn lợi hại hơn nhiều.

Lý Văn Quang đang muốn tìm nơi phát tiết cơn giận nên vừa nghe Đoàn Phong khiêu chiến thì hắn cuồng ngạo bật cười:

– Được, đó là do ngươi muốn tìm cái chết!

Hà Huy định lên tiếng can ngăn thì Lý Văn Quang đã tung người từ trên tháp canh tà tà đáp xuống trước cửa dinh. Một mình hắn đứng đối diện với cả một đạo quân, giương đôi mắt sáng như điện nhìn mọi người, uy phong lẫm liệt, khí thế áp đảo tinh thần kẻ địch. Đoàn Phong buột miệng khen lớn:

– Không hổ là con cháu của Sấm Vương Lý Tự Thành! Đoàn Phong ta bình sinh mới gặp được người đối đầu như các hạ.

Chàng định tung người nhảy xuống đất thì chợt nghe Hồng Liệt ngồi trên lưng ngựa phía sau nói:

– Phong huynh hãy sử dụng thanh kiếm này để đối địch với Ỷ Thiên kiếm của hắn.

Đoạn chàng rút thanh Thắng Tà trên lưng ra đưa cho Đoàn Phong. Đoàn Phong đổi thanh kiếm nói:

– Cảm ơn Đinh huynh! Thế này thì tôi không còn e dè gì nữa.

Chàng cầm thanh kiếm tung người xuống đất đứng đối diện với Lý Văn Quang, phong thái thật ung dung. Trên tháp canh, Hà Huy và Tạ Tam vội vã chạy xuống mở cửa dinh kéo bộ hạ ra đứng phía sau lưng Lý Văn Quang áp trận. Đạo quân của Tống Phước Đại cũng dàn hàng ngang đứng xem. Lý Văn Quang nhìn phong thái an nhiên tự tại của Đoàn Phong chợt thấy rúng động trong lòng nên bật tiếng khen:

– Ngươi quả nhiên là địch thủ mà ta hằng mong đợi. Hay lắm! Mời!

– Mời!

Hai thanh kiếm cùng tuốt ra khỏi vỏ. Lý Văn Quang xuất ngay chiêu Thất tinh triều đẩu tấn công. Bảy đốm sáng như bảy ngôi sao băng bắn thẳng vào người đối phương. Đoàn Phong múa tít thanh Thắng Tà công thẳng vào vùng sao bạc đó. Những tiếng keng keng vang lên không ngớt, chiêu kiếm của Lý Văn Quang đã bị hóa giải. Hắn la lớn:

– Kiếm pháp nhanh! Đỡ tiếp đây!

Ỷ Thiên kiếm lại vung lên, chiêu thứ hai của Thất Tinh kiếm pháp mang tên Thất tinh yểm nguyệt phóng ra còn nhanh hơn chiêu trước, kiếm chiêu xé gió lao tới trước bụng Đoàn Phong. Đoàn Phong sử dụng chiêu Phi yến xuyên dương trong Hoa Lư kiếm pháp để chống trả. Trong chớp mắt, hai bên, một tấn công một phòng thủ đã đánh ra hơn mười lăm chiêu. Lý Văn Quang càng đánh càng tỏ ra nóng nảy vì Thất Tinh kiếm pháp của Võ Đương được coi là thiên hạ đệ nhất kiếm pháp vùng Trung thổ, trong tay hắn lại còn có thanh báu kiếm Ỷ Thiên chém sắt như chém bùn vậy mà đã xuất hơn mười lăm chiêu vẫn còn chưa hạ được đối phương. Tất cả những kiếm chiêu hắn công ra đều bị đối phương phá vỡ một cách tài tình. Hắn giận dữ hét lớn:

– Kiếm pháp hay lắm! Đỡ chiêu này của ta!

Miệng nói, tay xoay tít thanh Ỷ Thiên kiếm thành bảy vòng tròn nhỏ, sau đó lớn dần lên tạo nên một cơn lốc những ngôi sao chụp xuống người Đoàn Phong. Đó là tuyệt chiêu thứ hai mươi bốn, cũng là chiêu kiếm cuối cùng trong Thất Tinh kiếm pháp mang tên Mãn thiên tinh đẩu. Chiêu kiếm xuất ra vô cùng uy lực. Nhìn thấy kiếm khí đầy trời như vậy, Đoàn Phong vội vàng sử dụng chiêu Trăm hoa đua nở để chống đỡ. Thanh Thắng Tà trong tay chàng xoay tít, tạo ra hàng trăm điểm hồng quang như hàng trăm đóa hồng đào bay xẹt vào vùng kiếm ảnh của Lý Văn Quang. Đồng thời cùng lúc, thân hình chàng tung ngược ra sau thoát khỏi vùng kiếm khí của đối phương trong đường tơ kẽ tóc. Ngay khi Đoàn Phong vừa chạm chân xuống đất thì chàng liền hét lớn một tiếng, tung người lên cao, thanh Thắng Tà như con giao long uốn lượn thành những vòng tròn mờ mịt hồng quang từ trên không trung chụp xuống đầu Lý Văn Quang. Đó là chiêu cuối cùng mang tên Độc long xuất động của Hoa Lư kiếm pháp. Tuyệt chiêu này uy lực kinh người, đây là lần đầu tiên trong đời Đoàn Phong sử dụng nó. Lý Văn Quang vội vàng trụ bộ, tay kiếm không ngớt xoay tròn công thẳng vào vùng kiếm ảnh của đối phương. Hàng loạt những tiếng kiếm va chạm nhau nghe đinh tai nhức óc rồi kiếm quang đột ngột tắt ngấm. Đoàn Phong tung người ngược lại phía sau, hạ xuống đứng sừng sững giữa đấu trường. Y phục trên người chàng bị thủng nhiều lỗ lớn, những mảnh vải còn dính toòng teng trên áo đong đưa trong gió nhẹ. Bên kia Lý Văn Quang cũng chống trường kiếm đứng yên, mắt tóe lửa nhìn đối thủ, vai trái của hắn đã bị mũi kiếm Thắng Tà đâm thủng một lỗ lớn, xương vai đứt tiện, máu từ đó phun ra không ngừng. Hà Huy thất kinh la lớn:

– Bảo vệ đại vương! Rút lui!

Tạ Tam vội phất tay cho bọn thủ hạ tràn tới đứng chắn trước mặt Lý Văn Quang. Hà Huy và một số tên khác chạy đến dìu chủ tướng trốn vào trong dinh. Tống Phước Đại đưa tay lên phất một cái, lập tức cả đoàn quân hò hét xông tới tấn công bọn nghịch đảng. Cuộc hỗn chiến diễn ra vô cùng ác liệt trước cửa dinh. Bọn nghịch đảng tuy toàn là cao thủ võ lâm nhưng cũng khó mà chống chọi nổi cả một binh đoàn hùng hậu với kỹ thuật kết hợp tác chiến đã dạn dày kinh nghiệm. Bởi vậy chỉ sau một lúc, bọn nghịch đảng đã bị đẩy lui dần đến cửa dinh. Tạ Tam hô lớn:

– Tất cả rút lui!

Nghe lệnh, chúng đồng loạt vung đao kiếm tung ra những chiêu thí mạng rồi quay người chạy hết vào trong. Đám binh sĩ ùa tới phá nát cửa dinh, tràn vào trong như nước vỡ bờ, khí thế mạnh mẽ không gì ngăn cản nổi. Các tướng lĩnh theo sau Tống Phước Đại cũng giục ngựa vào trong dinh. Bọn nghịch đảng đã mở cửa tây và kéo nhau chạy xuống bến sông nơi cầu ván. Chúng vừa định xuống thuyền thì từ phía tây, đạo quân Bình Dương của Trương Đồ và Văn Hiến đã rầm rộ kéo xuống. Hà Huy thất kinh vội ra lệnh cho cả bọn theo cầu ván chạy về Giản Phố. Lúc đó, đạo binh Tống Phước Đại cũng vừa đuổi theo đến nơi. Hà Huy lệnh phá cầu ngay lập tức, đám nghịch đảng ra sức phá đứt một đoạn giữa của cây cầu, bỏ lại một số thuộc hạ phía bên kia. Những kẻ ở lại đó lớp bị chém giết bỏ mạng, lớp nhảy xuống sông rồi trôi theo dòng Sa Hà mất tích. Dưới sông, những chiếc thuyền của bọn Kim Cương Môn cũng quay mũi bơi về bờ bên kia. Hai đạo quân Bình Dương và Mô Xoài gặp nhau nơi đầu cầu nhưng cũng chỉ biết đứng nhìn theo la ó. Tống Phước Đại chỉ tay về phía Giản Phố nói:

– Bọn chúng bây giờ như cá nằm trong nôm chỉ chờ chúng ta đến bắt mà thôi.

Trương Đồ giục ngựa đến cúi đầu chào:

– Tiểu tướng xin ra mắt Tống Tướng quân. Kế hoạch sắp tới thế nào xin tướng quân phân phó.

Tống Phước Đại ra lệnh:

– Bao vây khắp các nơi quanh Cù Lao Phố, không để một tên nào chạy thoát, đợi thủy quân dưới Phiên Trấn lên đến nơi thì chúng ta sẽ đổ bộ sang bên đó.

………..

(xem tiếp vào ngày mai)