Kỳ 89:

……….

Cùng với tiếng thét là sự xuất hiện của bọn Lý Văn Quang, Hà Huy, Phùng Đạo Đức, Tạ Tam, Diệp Hồng Sanh… và một số kiếm thủ mặt mày hung tợn đang từ bên trong đại sảnh bước ra sân. Phùng Đạo Đức bàn tay phải bị thương hôm qua đã được băng lại. Trên vai áo Lý Văn Quang cũng thấy cộm lên vì vải băng, tay trái thì được cố định bằng miếng vải buộc vòng qua cổ, còn tay phải vẫn cầm thanh Ỷ Thiên kiếm. Cạnh hắn, Tạ Tam lăm le thanh Thanh Hồng kiếm trong tay. Nét mặt bọn chúng tên nào tên nấy vừa tỏ ra tức giận vừa vô cùng lo âu. Cuộc hỗn chiến đã dừng lại, hai bên đứng đối diện nhau. Hà Huy nói:

– Ta muốn nói chuyện với Tống Tướng quân.

Bọn lính vẹt ra, Tống Phước Đại bước tới đứng ngang hàng với bọn Đoàn Phong, Văn Hiến. Ông nhìn Hà Huy hỏi:

– Các ngươi giờ như cá nằm trên thớt, chỉ còn một nước là buông vũ khí đầu hàng, còn gì để nói với ta?

Hà Huy mỉm cười nói:

– Binh lính của ngài tuy đông nhưng lực lượng của chúng tôi đều là hảo thủ võ lâm. Nếu đánh nhau tới chết hết thì bên ngài một ngàn quân cũng chỉ còn lại một vài trăm. Đó là lưỡng bại câu thương, chi bằng ta giảng hòa thì hai bên đều có lợi.

– Hòa là thế nào?

– Chúng ta bãi chiến, tướng quân để cho chúng tôi xuống thuyền ra biển Đông trở về Trung Quốc.

Phước Đại cười lớn nói:

– Các ngươi sang đây, Chúa ta tạo điều kiện thuận lợi cho làm ăn buôn bán trở nên giàu có đã không biết ơn lại còn đi câu kết với bọn Cao Miên mưu tính chiếm đất làm vua. Bây giờ tan tác, làm thân cá nằm trên thớt còn chưa chịu buông giáo đầu hàng hòng giảm bớt tội trạng mà còn dám tính chuyện giảng hòa ư? Ngươi dựa vào cái gì mà cao vọng đến thế?

Hà Huy chậm rãi đáp:

– Tướng quân còn có điều chưa biết. Vương gia ta đây là cha nuôi của Tổng đốc Phúc Kiến, còn Phùng chưởng môn đây là sư phụ của Tổng đốc Quảng Đông và là cánh tay phải của lực lượng phù Thanh diệt Minh, tiêu diệt đám phản tặc Thiên Địa Hội rất được Hoàng thượng Thiên triều tin dùng. Tướng quân cũng nên vì tình hòa hiếu giữa hai nước mà tránh chuyện xích mích có thể dẫn đến can qua.

Tống Phước Đại nghe giọng nói vừa tự phụ vừa có vẻ uy hiếp của Hà Huy liền nổi giận, ông ngửa mặt lên trời cười ha hả nói:

– Ngươi định đem Thiên triều của ngươi ra hù dọa ta phải không? Ha ha… Ta cứ bắt hết bọn phản nghịch các ngươi tống giam vào ngục tối ở Đại Việt cho đến mục xương để thử xem ngài Tổng đốc Phúc Kiến của ngươi sẽ làm được gì bọn ta cho biết.

Bọn Lý Văn Quang nghe nói, sắc mặt chúng lập tức lộ rõ vẻ tức giận, chỉ có Hà Huy là vẫn còn giữ được bình tĩnh. Hắn mở đôi mắt hí lên nhìn Tống Phước Đại.

– Tống Tướng quân xin đừng nóng giận, ngài nên suy nghĩ kỹ điều lợi hại. Như tôi đã nói lúc nãy, nếu tướng quân muốn bắt hết chúng tôi thì bên tướng quân cũng sẽ phải trả một cái giá rất đắt. Vậy sao không chọn giải pháp hòa bình mà lại chọn con đường ngọc đá đều tan?

Phước Đại vốn tính nóng như lửa, ông nói lớn:

– Ngươi không cần nhiều lời! Dẫu cho ngọc đá đều tan ta cũng chấp nhận!

Hà Huy nghe giọng nói như đinh đóng cột của Phước Đại, hắn biết việc thương thuyết không thành. Hắn liền lớn tiếng gọi:

– Đem ra đây!

Phía sau, hai tên sát thủ bước ra, trên tay mỗi tên bưng một trái cầu tròn màu đen như quả bóng bằng sắt, có sợi chỉ mồi màu đỏ, còn tay kia cầm một mồi lửa đang ngún cháy. Hà Huy nhìn Phước Đại hỏi:

– Tướng quân có biết là vật gì đây không?

Tống Phước Đại nhìn thấy hai quả cầu đen thì giật thót người, mặt biến sắc. Nhưng chỉ thoáng chốc ông đã lấy lại được sự bình tĩnh cố hữu của một viên tướng già dặn kinh nghiệm. Ông mỉm cười đáp:

– Là hai viên phích lịch hỏa đạn chứ gì.

Hà Huy mỉm cười đanh ác:

– Tướng quân đã biết thì chắc cũng thừa hiểu sức công phá của nó chứ? Hai viên phích lịch hỏa đạn này mà nổ thì tất cả mọi người ở đây sẽ không còn một ai có thể sống sót. Tướng quân không muốn điều đó xảy ra phải không?

Tống Phước Đại ngần ngừ chưa biết phải trả lời thế nào. Văn Hiến đứng gần đó nhẹ nhàng đưa tay trái đút vào túi, liếc mắt nhìn Đoàn Phong và Hồng Liệt thật nhanh rồi lên tiếng hỏi:

– Nếu chúng ta đồng ý giảng hòa thì phải thế nào?

Hồng Liệt cũng bắt chước Văn Hiến lặng lẽ đút tay vào túi. Hà Huy hỏi lại:

– Ngươi có đủ tư cách để đàm phán với bọn ta không mà lên tiếng?

Tống Phước Đại biết Văn Hiến có nhiều mưu kế nên liền đáp thay:

– Lời hắn nói cũng như ta nói. Ngươi an tâm đi.

Hà Huy gật đầu:

– Được! Nếu giảng hòa thì Tống tướng quân phải chịu khuất tất một chút để bọn ta đưa đi theo. Khi nào ra đến biển Đông ta sẽ giao cho một chiếc thuyền để ngài trở về. Bảo đảm an toàn không có một chút thiệt hại nào.

Văn Hiến đưa mắt nhìn Tống Phước Đại làm như muốn hỏi ý kiến. Bọn Hà Huy cũng dồn tất cả ánh mắt về phía Tống Phước Đại để chờ câu trả lời. Bỗng Văn Hiến hô lớn “lên”. Cùng với tiếng la, ba bóng người như ba tia chớp phóng nhanh tới trước, hai đồng tiền nhỏ từ hai tay của Văn Hiến và Hồng Liệt bắn ra ghim thẳng vào huyệt mi tâm của hai tên sát thủ đang bưng hai trái đạn. Nhanh như cắt ba thanh kiếm đồng loạt nhoáng lên, công thẳng vào những tên đứng hàng đầu bên phe nghịch đảng. Hai tiếng rên nhỏ vang lên, hai tên sát thủ ngã xuống. Đại Bằng cùng Ngô Mãnh cũng nhanh không kém, họ phóng tới đưa tay chộp lấy hai viên phích lịch đạn đang rơi xuống. Tất cả diễn ra chỉ trong chớp mắt, những cao thủ như Phùng Đạo Đức, Lý Văn Quang và Tạ Tam cũng không sao phản ứng kịp. Đến khi giật mình nhận ra thì các đường kiếm hiểm hóc của ba người đã công tới nơi. Thanh Hồng kiếm trên tay Tạ Tam nhoáng lên đỡ thanh Thanh Long kiếm của Văn Hiến, còn Ỷ Thiên kiếm trong tay họ Lý may mà kịp tung ra để ngăn chặn thanh Thắng Tà đang chém xuống của Đoàn Phong. Hai thanh báu kiếm Ỷ Thiên và Thắng Tà chạm nhau bằng sức mạnh kinh hồn của hai cao thủ đã gãy làm bốn đoạn, cả hai đều tiếc thầm trong bụng nhưng đang lúc giao tranh nguy hiểm nên chẳng ai mở miệng than thở một lời. Trong khi đó, thanh cương đao trên tay trái của Phùng Đạo Đức nhoáng lên đỡ đường kiếm ác liệt đang đâm tới mặt Hà Huy của Hồng Liệt. Hà Huy kinh khiếp vội nhảy lùi ra sau. Tống Phước Đại la lớn:

– Tấn công! Bắt hết bọn nghịch đảng cho ta!

Ba quân nghe lệnh liền la ó vang trời, lăn xả vào chém giết, khí thế long trời lở núi. Hà Huy biết bên mình yếu thế nên la lớn:

– Tất cả rút lui xuống thuyền!

Rồi hắn quay người tức tốc bỏ chạy. Bọn nghịch đảng nghe tiếng hô thì vừa đánh vừa lui vào bên trong đại sảnh. Ngọn lửa bấy giờ đã phủ gần khắp các nơi trong trang viện, bên trong gian đại sảnh lửa cũng đang cháy dữ dội. Diệp Hồng Sanh xông vào giúp Lý Văn Quang. Hắn nói nhanh:

– Vương gia để cho thuộc hạ. Ngài chạy xuống thuyền mau đi!

Rồi hắn xuất liên tiếp mấy chiêu kiếm liều chết đâm túi bụi vào Đoàn Phong. Lý Văn Quang rảnh tay bèn quay người chạy ra phía sau. Ba tên sát thủ đứng gần đó xông đến giúp cho Diệp Hồng Sanh, một tên la lớn:

– Diệp huynh theo bảo vệ cho vương gia, để bọn tôi liều chết đoạn hậu cho.

Hồng Sanh bèn quay người đuổi theo Lý Văn Quang, cả hai cùng chạy nhanh ra bến sông xuống thuyền. Những tên sát thủ giờ đã xông lên phía trước, liều chết chống đỡ để cho đồng bọn thoát thân vào bên trong. Đoàn Phong với thanh kiếm gãy trên tay vẫn ráo riết tấn công. Tạ Tam nhìn thấy lửa cháy lớn, một ý nghĩ bỗng lóe lên trong đầu hắn. Hắn phóng người chạy một vòng, vung báu kiếm chém vào những cột trụ chính đỡ gian đại sảnh rồi hét lớn:

– Anh em rút lui nhanh!

Tiếng hô vừa dứt đã nghe thấy những tiếng răng rắc vang lên, gian đại sảnh từ từ đổ xuống. Bọn Đoàn Phong cũng la lớn:

– Rút lui mau!

Mọi người vừa rút chạy ra đến bên ngoài thì mái đại sảnh cũng vừa đổ ập xuống, lửa bắn tung tóe khắp mọi nơi và tiếp tục bốc cao trên đống đổ nát. Bọn Đoàn Phong vội chia nhau chạy vòng qua đống lửa, vượt tường đuổi theo. Ra đến bờ sông thì bọn nghịch đảng đã xuống hết dưới thuyền, mười chiếc thuyền buôn từ từ tách bến. Đám cung thủ của Tống Phước Đại vội lắp tên bắn theo như mưa rào, bọn nghịch đảng đứng trên thuyền múa đao kiếm gạt tên, tuy vậy cũng có không ít tiếng rên la vì bị trúng tên. Bắn tới loạt tên thứ ba thì mười chiếc thuyền của chúng đã bơi ra xa, rời khỏi tầm bắn. Chúng vừa chèo vừa trương buồm, chẳng mấy chốc đã đến ngã ba sông rồi xuôi dòng Đồng Nai xuống hướng Nhà Bè. Tống Phước Đại vội ra lệnh bắn pháo hiệu lên trời. Cánh quân của Trương Đồ nhìn thấy pháo hiệu liền đốt các bè lửa thả trôi theo dòng sông. Phước Đại ra lệnh cho binh lính chạy dọc bờ sông đuổi theo thuyền của bọn nghịch đảng xuống góc tây nam của Cù Lao Phố.

………

(xem tiếp vào ngày mai)