Kỳ 90:

…….

Mười chiếc thuyền của Diệp Sanh Ký vừa qua khỏi ngã ba Sa Hà ở góc tây nam Cù Lao thì vướng phải dây xích sắt giăng ngang qua sông Đồng Nai nên đành nằm yên tại đó. Từ phía trên, mấy chục chiếc bè lửa chở theo nhiều vật dẫn hỏa cũng đã trôi xuống tới nơi rồi đâm mạnh vào những chiếc thuyền đang mắc kẹt, vật dẫn hỏa bắn tung lên đoàn thuyền. Không bao lâu thì cả mười chiếc thuyền đều bắt lửa bốc cháy, bọn nghịch đảng kinh hoảng xông vào ráng dập tắt nhưng lửa cháy mạnh quá không tài nào ngăn nổi. Sau một lúc, cả mười chiếc thuyền bốc cháy dữ dội. Bọn nghịch đảng cuống cuồng, có nhiều tên đã bắt đầu nhảy xuống sông bơi vào bờ vì không chịu nổi sức nóng. Hai bên bờ, Phó Đề đốc Vương đã cho lính chuẩn bị sẵn lưới và dây trói, chỉ cần bọn nghịch đảng vừa bơi vào thì sẽ lập tức bị bọn lính quăng lưới kéo lên rồi trói lại. Lý Văn Quang nhìn thấy tình cảnh đó bỗng ngửa mặt lên trời cười một tràng dài, tiếng cười chứa đựng nỗi bi thương và thống hận:

– Ta một đời kiêu hùng dọc ngang Trung thổ, không ngờ lại chết ở mảnh đất An Nam nhỏ bé này!

Nói rồi hắn rút thanh đoản kiếm đeo bên hông định đâm vào cổ mình. Diệp Hồng Sanh từ nãy giờ vẫn theo sát bên cạnh vội giữ tay họ Lý lại, thu thanh đoản kiếm và nói:

– Xin vương gia hãy lưu lại kim thể. Dù bọn chúng có bắt sống được ta thì cũng không dám giết ngay đâu. Có tiền chúng ta chắc chắn còn có hi vọng.

Hà Huy cũng lên tiếng can:

– Hồng Sanh nói đúng. Vương gia hãy ráng nhẫn nhục. Cứ để cho chúng bắt, chúng ta từ từ tìm phương sách thoát thân sau.

Lý Văn Quang nghe bọn thuộc hạ khuyên can cũng xiêu lòng. Dù vô tình hay hữu ý thì hắn cũng đã đang lặp lại chiêu thức trá hàng mà nội tổ Lý Tự Thành năm xưa sử dụng. Hắn buông tay xuống thở dài, giọng căm phẫn:

– Ta mà thoát được nhất định không bỏ qua mối hận này!

Ngọn lửa tới gần, mặt mọi người đã nóng rát không còn chịu đựng nổi. Hà Huy nói:

– Chúng ta đành phải nhảy xuống sông thôi.

Nói rồi cả bọn phóng người xuống nước. Tất cả những tên còn lại trên mười chiếc thuyền cũng lần lượt nhảy xuống theo. Diệp Hồng Sanh nhảy xuống rồi lặn thật sâu để cho thân người trôi theo dòng nước. Từ nhỏ hắn vốn có biệt tài về lặn sâu dưới nước và có thể ở lâu trong nước hàng nửa canh giờ mà không trồi lên cho nên người ta mới gọi hắn là Tiểu long ngư. Trên tay hắn còn cầm thanh đoản kiếm vừa lấy từ tay Lý Văn Quang chưa kịp trả lại. Thanh đoản kiếm này vốn là một thanh báu kiếm mà Lý Văn Quang yêu quí chẳng kém gì thanh kiếm Ỷ Thiên. Hắn trôi xuôi theo dòng nước chừng trăm trượng thì bỗng đụng phải một cái lưới giăng ngang qua lòng sông. Thì ra Phó Đề đốc Vương đã cho giăng ba lớp lưới ở đây đề phòng có kẻ lặn dưới nước trốn đi, trên bờ thì phục sẵn lính canh để bắt. Lưới này được bện bằng một loại sợi rất bền, đao kiếm bình thường khó có thể cắt đứt được. Đã có mấy tên sát thủ và đệ tử Kim Cương Môn lặn xuống đến đây nhưng rốt cuộc cũng bị bọn lính trên bờ bắt được.

Hồng Sanh vướng vào lưới thì giật mình, hắn bèn vung thanh đoản kiếm rạch một nhát, chiếc lưới thủng toạc một lỗ, hắn mừng rỡ chui người qua rồi đạp nước phóng đi. Bơi được một đoạn, hắn lại vướng vào một tấm lưới khác và lại phải dùng kiếm rạch lưới chui qua. Đến chiếc lưới thứ ba thì hắn gần như hết hơi, cố gắng rạch chiếc lưới xong, hắn ráng đạp mạnh chân để phóng người đi. Không ngờ cán thanh đoản kiếm vướng vào một mắt lưới, lực phóng đi nhanh quá khiến thanh bảo kiếm tuột khỏi tay chìm dần vào dòng nước đục. Hắn xoay người định lặn theo nhưng cảm thấy đã quá mệt, cần giữ sức lặn đoạn đường xa phía trước nên đành bỏ mặc thanh báu kiếm chìm mất hút xuống lòng sông.

Trận chiến ở Trấn Biên và Giản Phố như thế là đã kết thúc. Bọn tặc đảng cuối cùng đã đầu hàng, tổng kết lại có đến năm mươi bảy tên bị bắt sống gồm Lý Văn Quang, Hà Huy, Tạ Tam, Tạ Tứ, Phùng Đạo Đức, Triệu Phi Yến… và bọn thuộc hạ. Lúc ấy Hoàng Kim Phụng mang Tạ Tam và thanh kiếm Thanh Hồng đến giao cho Tống Phước Đại. Phước Đại cười nói:

– Chiến lợi phẩm này tặng cho ngươi. Dùng nó mà tiêu diệt quân thù giúp nước mai này.

Kim Phụng nâng thanh báu kiếm trong tay mừng rỡ nói:

– Đa tạ tướng quân! Việc này vượt quá ước mơ của tiểu tướng rồi.

Sau đó Tống Phước Đại cho đóng gông cả bọn giải sang Trấn Biên rồi nhốt riêng từng tên vào nhà lao, cử người canh giữ nghiêm mật ngày đêm. Đồng thời ông làm bảng cáo trạng gởi về Phú Xuân và xin chỉ thị từ phủ Chúa. Đoàn Phong cũng gởi một bản tường trình cho Hình bộ, xin chỉ thị từ Tôn Thất Dục. Cuối cùng, mọi người dùng thuyền trở về Giản Phố. Chiếc cầu ván bị phá sập mãi mãi không thể sửa lại và nó nằm đó như một dấu tích nhắc nhớ mọi người về cuộc nổi loạn của tên Giản Phố Đại vương Lý Văn Quang. Bọn Đại Kỳ, Hồng Liệt và các đệ tử Thần Quyền Môn đứng nhìn đống tro tàn ở nơi từng là một võ đường khang trang ai nấy đều không khỏi ngậm ngùi tiếc rẻ. Đại Kỳ nói:

– May mắn là toàn cuộc chiến chúng ta không bị thiệt hại về nhân mạng. Đống đổ nát này chúng ta hãy cùng nhau xây dựng lại.

Đám đệ tử đồng thanh nói:

– Dạ, sư phụ!

Đoàn Phong cầm thanh kiếm Thắng Tà giờ chỉ còn một nửa trả lại cho Hồng Liệt nói:

– Thật xin lỗi, thanh báu kiếm này đã bị tôi làm gãy mất rồi.

Hồng Liệt cười nói:

– Không can gì! Thanh Thắng Tà của Đại Việt đã làm xong nhiệm vụ của nó là hủy diệt thanh Ỷ Thiên tà ma của Tàu. Tôi sẽ giữ lấy nó để làm kỷ niệm ghi nhớ về lần thắng trận này.

Bỗng tên đệ tử làm nhiệm vụ thám báo bên Trấn Biên bế một đứa bé chừng bốn năm tháng tuổi chạy đến khoe với Đại Kỳ:

– Sư phụ, hôm qua con nhặt được đứa trẻ này cạnh một bụi rậm bên Trấn Biên, không biết con ai đã bỏ rơi. Sư phụ xem chúng ta phải làm gì với nó?

Mọi người xúm lại xem. Thằng bé vẫn ngủ im, mặt mũi rất phương phi, tú khí. Đại Bằng nói:

– Vợ chồng tôi không có con, đứa bé này xin giao lại cho tôi. Nếu tìm được cha mẹ của nó thì hay, bằng không thì tôi sẽ nhận nó làm dưỡng tử, dạy nó nên người.

Đại Kỳ cười nói:

– Được vậy thì thằng bé này quá may mắn rồi. Bằng huynh giữ nó đi.

Đại Bằng đưa tay bế thằng bé, bỗng ông hỏi Đoàn Phong:

– Phong huynh, từ khi tôi nhìn mặt cậu quí tử của huynh thì trong lòng cứ ao ước mãi. Nay nhận được đứa bé này, huynh cho tôi mượn ké cái tên của con trai huynh mà đặt cho đứa nhỏ này nhé?

Đoàn Phong mỉm cười:

– Bằng huynh chữ nghĩa đầy bụng, một cái tên thì có khó gì. Nhưng nếu huynh đã thích thì cứ tự nhiên. Tôi còn hãnh diện nữa là.

– Vậy tôi đặt thằng bé này là Tiểu Phi. Tiểu Phi là đứa nhỏ em của Đoàn Phi.

Mọi người ai nấy đều vui vẻ. Thằng bé trong tay Đại Bằng bỗng mở mắt ra và nhoẻn miệng cười thật hồn nhiên khiến cho mọi người càng vui hơn.

Vậy đó, luôn luôn có những hạnh phúc bất ngờ xuất hiện giữa cuộc bi thương. Như đứa bé này chẳng hạn, nó bỗng mang đến niềm vui và nụ cười giữa đống đổ nát, chết chóc của Giản Phố khiến cho mọi thứ như được hồi sinh. Sự sắp đặt của tạo hóa kể ra cũng thật công bằng. Nhờ vậy mà giữa bể trầm luân con người vẫn cứ sống mãi và sinh sôi nẩy nở.

………….

(xem tiếp vào ngày mai)