Kỳ 90:

………

Mọi người đã cùng nhau dọn dẹp và xây dựng lại cơ sở Thần Quyền Môn. Cũng trong thời gian này vợ Đại Kỳ đang ở bên nhà mẹ đã hạ sinh một cháu gái. Nỗi buồn mất mát về vật chất đã tan biến nhanh chóng vì sự ra đời của cô tiểu thư nhỏ này. Đứa bé chào đời nhằm đúng ngày rằm tháng giêng nên Đại Kỳ bèn chọn cái tên Hồng Liên đặt cho con gái mình. Một lần nữa hạnh phúc lại nảy mầm giữa những thương đau. Một tháng sau Trấn Biên mới nhận được quyết định của Phú Xuân gởi vào. Võ Vương vì không muốn mất lòng với Thanh triều nên đã hạ lệnh cho Hình bộ mang tất cả bọn loạn đảng về giam tại nhà lao lớn ở dinh Quảng Nam. Trách nhiệm áp giải tù binh được giao cho thủy quân Phiên Trấn có Đoàn Phong và Ngô Mãnh của Hình bộ tháp tùng. Tiểu tướng Hoàng Kim Phụng được lệnh đem theo năm chiến thuyền lớn và một trăm lính hộ tống đoàn tù. Bọn Phong Điền tam hữu và Hồng Liệt cũng theo thuyền trở lại cửa Hàn.

Buổi sáng hôm đoàn thuyền chở tù binh và những chàng hiệp sĩ rời bến Sa Hà đi Quảng Nam, trên dưới Thần Quyền Môn cùng những gia đình thương buôn ở Giản Phố đều quyến luyến đưa tiễn. Thuyền tách bến, Bạch Mai hai hàng nước mắt rưng rưng, không biết nàng khóc vì điều gì, do ai và cho ai nhưng đó rõ ràng là những giọt nước mắt của sự đau khổ âm thầm. Nàng nói với theo:

– Muội sẽ ra thăm bọn trẻ một ngày gần đây.

Hồng Liệt vẫy tay:

– Huynh và bọn nhỏ lúc nào cũng chờ muội.

Hồng Liệt nhìn những giọt lệ trên má nàng mà lòng thấy xót xa. Chàng cắn nhẹ môi thầm nghĩ: “Xin lỗi, mong Bạch muội có một tương lai tốt đẹp và hạnh phúc.”

Nửa tháng sau đoàn thuyền ra tới dinh Quảng Nam bình an vô sự. Đoàn Phong làm thủ tục chuyển giao phạm nhân cho quan Án sát Quảng Nam, sau đó cả bọn trở về cửa Hàn với bọn trẻ. Hơn một năm đi vắng, thấy Hồng Liệt và Văn Hiến trở về, bọn trẻ vui mừng rơi nước mắt. Chúng nhảy nhót reo hò, chúng xúm lại ôm hôn, chúng hỏi han đủ điều… Hồng Liệt cũng xoa đầu, ôm hôn lại chúng. Xong, chàng bế bé Út lên, hôn má nó mấy cái liền rồi hỏi:

– Út ở nhà một năm nay học được bao nhiêu chữ rồi? Chị hai có dạy Út học đều không?

Út Nhi vừa khóc vừa nói:

– Có. Chị hai bắt bọn em học nhiều hơn lúc anh cả còn ở nhà nữa đó. Mà sao anh cả và anh hai đi lâu quá vậy? Bọn em ở nhà nhớ hai anh quá chừng chừng.

Hiền Nhi chạy lại nắm tay Văn Hiến, nước mắt vẫn còn lưng tròng, rồi nàng đi chung quanh chàng nhìn thật kỹ từ trên xuống dưới, từ trước ra sau. Văn Hiến mỉm cười hỏi:

– Em làm gì mà xem xét anh kỹ dữ vậy Hiền Nhi?

Hiền Nhi lau nước mắt, nở nụ cười bẽn lẽn đáp:

– Coi thử anh hai có bị thương ở đâu không. Em cũng vừa kiểm tra anh cả xong. Cả hai anh đều lành lặn hết phải không?

– Tất nhiên rồi. Có lẽ nhờ em ở ngoài này vẫn cười luôn phải không?

Hiền Nhi mắc cỡ nói:

– Anh hai chọc quê em hoài.

Nói rồi, nàng quay qua chào bọn Đoàn Phong:

– Các anh mà phối hợp lại thì có lẽ trên đời này không còn một lực lượng nào có thể thắng nổi nữa. Tất cả đều vô sự phải không Phong huynh?

Đoàn Phong cười đáp:

– Vâng, cảm ơn cô gái. Cô làm cái gì khao quân đi chứ?

Hiền Nhi vui vẻ nói:

– Tất nhiên rồi. Các anh cho em một tí thời gian nhé.

Bỗng nàng thấy Đại Bằng bế một đứa trẻ trên tay thì vội reo lên:

– Ủa, Bằng huynh bế con của ai vậy? Trời ơi, cho em xem nào!

Đại Bằng đưa Tiểu Phi cho Hiền Nhi:

– Nó bị bỏ rơi trong ngày loạn lạc, đám đệ tử nhặt được nên anh mang nó về nuôi.

– Tội nghiệp thật! Nhưng nó được anh nhận về nuôi thì cũng phúc đức lắm rồi.

Nàng nựng đứa bé một lúc rồi trao lại cho Hồng Nhi bế để Đại Bằng nghỉ ngơi. Nàng sai Việt Nhi và Thảo Nhi lấy ngựa chạy nhanh ra chợ Cửa Hàn mua thực phẩm và rượu. Bọn trẻ ở trại thì đi hái những rau quả trồng sau vườn, bao nhiêu cá chúng bắt được còn rộng trong các chum cũng đem ra làm thịt tất. Một canh giờ sau, một bữa ăn thịnh soạn được bày ra nơi phòng luyện võ. Mọi người cùng đám trẻ ngồi thành vòng tròn lớn ăn uống vui vẻ mừng ngày đoàn tụ.

Hôm nay đúng ngày mười sáu, sau bữa cơm đoàn tụ của đại gia đình, Hiền Nhi lại bày một cuộc rượu ở sau vườn để các anh uống rượu ngắm trăng. Mọi người sau những ngày gian lao vào sinh ra tử, nay bình an trở lại quê nhà ngồi thong thả uống rượu ngắm trăng thế này thì trong lòng không khỏi lâng lâng vui sướng. Đoàn Phong nâng ly rượu lên nói:

– Chúng ta cùng uống mừng mã đáo thành công.

Mọi người cạn ly. Đại Bằng nói:

– Lời thề trước mộ gia đình Võ gia và Trần gia hôm nọ coi như chúng ta đã hoàn thành hơn phân nửa, cũng tạm để an ủi vong linh hai nhà.

Hồng Liệt tiếp lời:

– Còn tên Trần Đại Chí nữa. Tôi sẽ theo sát hắn để dò xem tên chủ mưu đứng đằng sau vụ thảm sát nhà họ Võ rồi bắt cả bọn cùng đền tội.

Ngô Mãnh nói giọng chắc nịch:

– Ngoại trừ Trương Phúc Loan ra thì còn ai vào đây nữa? Việc cần làm là tìm cho được chứng cứ mà thôi.

Văn Hiến lên tiếng:

– Hôm nọ nghe bọn Diệp Sanh Ký nói Trần Nguyên Hào đã ôm thanh Ô Long đao nhảy xuống một cái hồ nào đó mà nước rất lạnh và xoáy mạnh đến độ không thể lặn sâu xuống được. Chúng ta phải tìm xem hồ đó ở đâu. Biết đâu chừng sẽ có tung tích của Trần huynh. Còn con bạch mã chở hai mẹ con nhà Võ Trụ nữa, chúng ta phải tìm cho ra họ trước. Nếu để bọn chúng nhổ cỏ tận gốc thì tội nghiệt của chúng ta không nhỏ đâu.

Hồng Liệt nói:

– Đằng nào chúng ta cũng phải vào chỗ chú Hữu Dụng để lấy lại mấy con ngựa, chúng giờ là di vật của Võ Trụ huynh rồi.

Đoàn Phong nhắc:

– Hoàng Kim Phụng sẽ ghé thuyền vào đầm Hải Hạc để thăm nhà, chúng ta có thể đi với hắn. Việc tìm kiếm sau này trông cậy vào các bạn. Tôi và Ngô Mãnh sẽ lo vụ Trương Phúc Loan.

Hiền Nhi từ trong nhà mang ra thêm một bình rượu đã hâm nóng. Nàng rót ra chung cho mọi người. Hồng Liệt bảo:

– Hiền Nhi ngồi xuống uống với bọn anh một chút cho vui. Đồ gàn ngươi làm một bài thơ cho cuộc rượu khải hoàn hôm nay để mừng chiến thắng và cảm ơn Hiền Nhi đã có công chiêu đãi chúng ta đi.

Hiền Nhi “dạ” một tiếng nhỏ rồi ngồi xuống. Văn Hiến nâng ly rượu lên, cao giọng ngâm:

Khủng văn huyết mãn Bích Khê trang

Bạt kiếm lục bằng thệ diệt gian

Nhất nộ Biên thành tru tặc đảng

Hàn môn hỉ tửu khải hoàn lang.

Dịch:

Lòng kinh khiếp khi nghe tin máu nhuộm Bích Khê trang

Tuốt kiếm ra, sáu người bạn cùng thề sẽ giết quân gian

Thành Trấn Biên chỉ một cơn nổi giận đã tiêu diệt đảng cướp

Nơi cửa Hàn có người bày cuộc rượu đón mừng những chàng trai thắng trận trở về.

Hiền Nhi vỗ tay, mọi người cũng vỗ tay theo. Đoàn Phong nói:

– Hay quá! Trương huynh làm thơ như uống rượu vậy, thật nhanh mà thật ý tứ. Bài thơ hôm nọ của Bằng huynh là sự mở đầu, còn bài này là sự kết thúc.

Hiền Nhi cười nói:

– Phong huynh là người văn võ song toàn, hay huynh cũng làm tặng mọi người một bài thơ đi.

Đoàn Phong cười ha hả nói:

– Cô đừng có làm khổ tôi. Ai bảo với cô là tôi văn võ song toàn vậy?

– Hiền Nhi nhận thấy như vậy và tin chắc là vậy. Không ai bảo cả.

– Cô gái này thật là… Dù sao tôi cũng cảm ơn nhận xét tốt đẹp của cô, nếu từ chối thì sẽ phụ hảo tâm, hảo ý đó nhưng có điều tôi không thích thơ Đường luật. Tuyết Hoa vợ tôi dạy mãi mà tôi cũng không nhớ được, làm ra chỉ sợ mọi người cười chết ngất thôi.

Ngô Mãnh đã từng nghe Đoàn Phong ngâm thơ trong những khi tửu hứng nên nói chêm vào:

– Không ai cười đâu. Cứ coi như anh đang ngâm thơ cho tôi nghe như mọi lần là được.

– Anh với tôi là bọn thảo mãng thì xá gì, nhưng đây ở còn có Bằng huynh, Hùng huynh, Văn Hiến và cô học trò nhỏ này nữa đó.

Hiền Nhi nói:

– Phong huynh an tâm đi, nếu có ai cười thì Hiền Nhi sẽ cắt phần rượu của người đó.

Mọi người bật cười vì câu nói của Hiền Nhi. Đoàn Phong đành trổ tài.

……….

(xem tiếp vào ngày mai)