Kỳ 93:

……….

Thời gian trôi qua êm đềm như ngọn gió cửa Hàn hằng ngày thổi qua sơn trại của những đứa trẻ mồ côi. Từ sau buổi nói chuyện với Hồng Liệt, lòng Hiền Nhi cứ rối bời lên như một mớ bòng bong. Nàng tưởng tượng lúc phải gặp lại anh hai chắc là sẽ thẹn đến chín người. Cũng may, hơn năm nay anh hai không hiểu vì sao lại không ghé thăm bọn trẻ. Thời gian quá dài khiến cho Hiền Nhi luôn mang trong lòng một nỗi nhớ mong, trông ngóng. Cảm giác vừa muốn gặp vừa muốn không cứ xoáy tròn, dằn vặt làm nàng đôi khi thơ thẩn như kẻ mất hồn. Bọn nhỏ lấy làm lạ nhưng Hồng Liệt biết ý nên dặn chúng đừng làm phiền chị hai những khi thấy chị ấy ngồi tư lự một mình. Một hôm Hồng Liệt đi vắng, Hiền Nhi đang ngồi buồn bã một mình sau vườn thì Hùng Nhi chạy lại gọi:

– Chị hai, có mấy người lạ đến tìm chị. Có một chị đẹp như tiên vậy đó.

Hiền Nhi ngạc nhiên hỏi:

– Thật à? Ai vậy kìa?

Rồi nàng vội vàng cùng Hùng Nhi ra phía trước. Khi nhìn thấy những người ấy, nàng mừng rỡ reo lên:

– Kìa Thu Hồng tỷ tỷ! Chào Âu Dương huynh! Hai người mới sang à?

Nhìn thấy cô gái áo trắng đứng trước cổng, Hiền Nhi vội vã chạy lại.

– Hiền Nhi chào công chúa. Công chúa sang lúc nào? Lại bỏ công ghé thăm bọn em nữa chứ. Cảm ơn công chúa.

 Dung Dung nở nụ cười héo hắt trên gương mặt đẹp nhưng u buồn nói:

– Đừng gọi chị là công chúa nữa. Chị sang đây để thăm gia phụ đã hơn mươi hôm rồi. Nhớ lời hứa hôm trước nên ghé thăm Hiền Nhi.

– Dung tỷ thật là tốt. Mời mọi người vào trong nhà. Chị coi, bọn trẻ mồ côi tụi em sống rất đạm bạc, mọi người đừng phiền nhé.

– Hiền Nhi đừng nói như vậy nữa.

Họ vào ngồi nơi phòng luyện võ. Bọn trẻ tập trung lại chào ba người. Việt Nhi chờ các em chào khách xong liền bảo chúng ra hết phía sau. Dung Dung nói:

– Không sao đâu, cứ để các em ở đây cho vui. Anh cả đâu?

Bọn trẻ nghe nói thế nhưng vẫn chào ba người rồi đi ra hết bên ngoài. Hiền Nhi đáp:

– Dạ, anh cả đi từ mấy hôm nay, không biết bao giờ về nữa. Dung tỷ đã vào thăm bá phụ chưa?

– Đã.

– Sức khỏe bá phụ thế nào?

Dung Dung buồn bã đáp:

– Kém lắm. Có rất nhiều người bị thương đã qua đời rồi.

Hiền Nhi cúi mặt nói nhỏ:

– Hiền Nhi chia buồn cùng Dung tỷ. Trong tù họ có cho mình tiếp tế thuốc men, lương thực vào không?

– Có. Người của gia phụ vẫn mang các thứ đến thường xuyên. Gia phụ suy nhược chỉ vì buồn bã và thất chí.

– Hình bộ và phủ Chúa quyết định thế nào?

– Nghĩa huynh của chị là Tổng đốc Phúc Kiến đã gửi thư cho Hình bộ và phủ Chúa xin giảm bớt tội cho gia phụ. Mọi việc còn đang trong vòng thương thảo.

Hiền Nhi nắm tay Dung Dung giọng thân mật:

– Em cầu mong mọi sự tốt lành đến với Dung tỷ. Trông chị buồn bã, lòng em cũng khó chịu vô cùng.

Dung Dung mỉm cười nắm lại tay Hiền Nhi:

– Cảm ơn Hiền Nhi. Em thật là cô gái dễ thương, phúc hậu.

– Rất tiếc là anh hai cả năm nay không thấy ghé thăm bọn em. Không biết giờ này anh ấy ở đâu nữa. Dung tỷ còn ở lại Hội An lâu không, em bảo Việt Nhi đi Phú Xuân nhắn tin cho anh hai đến thăm chị?

Dung Dung nở nụ cười héo hắt:

– Thôi đừng! Chị không muốn gặp lại anh hai của Hiền Nhi nữa.

Hiền Nhi tròn xoe mắt ngạc nhiên:

– Sao vậy?

– Lúc trước, Trương huynh có nói chỉ muốn coi chuyện gặp gỡ giữa chị và huynh ấy như là một kỷ niệm đẹp bên đời. Chị thấy điều đó thật hợp lý. Không gặp lại nữa sẽ hay hơn.

Hiền Nhi nhìn Dung Dung rươm rướm lệ:

– Hiền Nhi thật không biết phải nói sao để san sẻ bớt nỗi buồn của chị. Bao giờ Dung tỷ trở về Phúc Kiến? Chị còn trở lại đây nữa không?

– Mai. Có lẽ sẽ không bao giờ.

– Thật ư?

– Ừ!

– Đã vậy Hiền Nhi cầu cho Dung tỷ được vui vẻ và hạnh phúc suốt quãng đời còn lại.

– Cảm ơn Hiền Nhi. Chị sẽ sống vui vẻ như lời chúc của em.

Rồi như chực nhớ ra điều gì, nàng nói tiếp:

– Trưa nay, Hiền Nhi đãi bọn chị một bữa đi.

Hiền Nhi bối rối:

– Dạ, nhưng bọn em ở đây không có gì để mời Dung tỷ cả. Chị chờ em chạy ra chợ mua ít đồ nhé. Dù vậy cũng sẽ chẳng có gì ngon đâu, chỉ sợ chị nuốt không vô mà thôi.

Dung Dung mỉm cười:

– Hiền Nhi đừng lo. Sau vài lần gặp gỡ Trương huynh, chị đã thay đổi hoàn toàn cung cách sống rồi. Các em có thứ gì thì chúng ta sẽ cùng nhau ăn thứ ấy.

Hiền Nhi mừng rỡ nói:

– Như vậy thì hay lắm. Chị cho em một chút thời gian, sẽ có một bữa cơm mời chị ngay thôi.

Nàng bèn sai Việt Nhi và Thảo Nhi chạy ra chợ mua thêm thực phẩm, sai bọn trẻ đi hái rau quả trong vườn chuẩn bị nấu nướng. Thu Hồng theo Hiền Nhi ra sau bếp nói:

– Để tôi giúp Hiền Nhi một tay.

Hiền Nhi nói:

– Ơ… ờ mà cũng được. Chị em chúng ta không biết rồi còn có dịp gặp nhau nữa hay không. Coi như lần vào bếp này là một kỷ niệm đẹp của hai chị em mình nhé.

– Vâng. Trở về bên ấy, mỗi lần vào bếp tôi sẽ nhớ đến Hiền Nhi. Hiền Nhi cười nói:

– Chỉ lúc nào vào bếp thôi sao?

– Đâu có. Lúc nào cũng nhớ, nhưng khi vào bếp thì nhớ nhiều hơn.

Cả hai nhìn nhau cười vui vẻ rồi vừa bắt tay làm bếp vừa trò chuyện thân mật. Hiền Nhi nói:

– Thấy công chúa đau buồn em thật mềm cả lòng mình ra. Mong cho thời gian sẽ giúp chị ấy chóng nguôi ngoai.

Thu Hồng nói:

– Công chúa đã qui y rồi. Sau chuyến đi gặp vương gia lần này công chúa trở về sẽ thí phát.

Hiền Nhi trố mắt ngạc nhiên:

– Thật ư? Công chúa đẹp như vậy, lại giàu sang danh giá nữa sao lại bỏ tất cả?

– Công chúa nói chính vì sắc đẹp và tiền tài đó nên mới phải đi tu. Người không muốn đi theo vết xe cũ của mẹ và ngoại tổ. Công chúa muốn làm như ngoại tổ mẫu Viên Viên lúc cuối đời, cầu Phật tổ độ trì để giảm bớt tội nghiệp cho vương gia.

Hiền Nhi buồn bã nói:

– Thật tội nghiệp cho công chúa. Công chúa còn anh chị em gì nữa không?

– Còn một người em trai mới mười tuổi đang theo học võ ở Võ Đang.

– Mừng cho công chúa. Thế còn Thu Hồng tỷ thì sao?

– Tôi từ bé đã được công chúa mang về nuôi. Công chúa đi tu, tôi cũng sẽ theo người.

– Còn Âu Dương huynh?

– Anh ấy quyết định làm người coi vườn cho chùa để bảo vệ công chúa. Công chúa nói cách gì anh ấy cũng không chịu từ bỏ ý định của mình.

Hiền Nhi thở dài:

– Em không biết nói gì cho phải bây giờ nữa.

Thu Hồng mỉm cười:

– Hiền Nhi không cần áy náy. Phật dạy tu là cõi phúc. Tôi cầu chúc cho Hiền Nhi suốt đời hạnh phúc. Mà một người tốt như Hiền Nhi, tôi không cầu thì cũng sẽ gặp nhiều hạnh phúc thôi.

– Chị đừng có khen em quá cỡ như thế. Em mà người tốt nỗi gì.

Trưa hôm đó, Dung Dung ngồi quây quần với đám trẻ mồ côi ăn một bữa cơm đặc biệt nhất đời nàng. Từ khi nghe tin cha mình nổi loạn khiến cho hàng trăm người bị chết, nàng quyết ý theo gương ngoại tổ mẫu xuống tóc đi tu với tâm nguyện giảm bớt đi hung nghiệp cho cha mình. Từ lúc ấy, nói đúng hơn là từ sau những lần trò chuyện với Văn Hiến, cách nhìn đời của nàng đã thay đổi hẳn. Trưa nay ngồi nhìn những đứa trẻ mồ côi vui vẻ ăn uống, lòng nàng nao nao nhiều cảm xúc khó tả. Buổi cơm trưa đạm bạc nhưng lại là bữa cơm ngon miệng nhất đời nàng. Ăn cơm xong, nàng nói chuyện vui vẻ với đám trẻ, hỏi han chúng đủ thứ việc. Cử chỉ, lời nói và hành động của nàng bây giờ thật khác hoàn toàn với trước đây, khi nàng mới đặt chân lên phố Hội An. Trước khi từ giã trở về, nàng bảo Âu Dương Long mang hai gói quà một lớn một nhỏ vào. Nàng đưa gói nhỏ cho Hiền Nhi:

– Chị có món quà này tặng cho Hiền Nhi để mừng khi nào em xuất giá.

Hiền Nhi đỏ mặt:

– Trời ơi, đâu biết chừng nào em lấy chồng mà chị tặng quà mừng xuất giá. Hổng chừng em ở vậy đến già thì sao?

Dung Dung mỉm cười:

– Cũng không sao, thì muội cứ giữ lấy để làm kỷ niệm. Nhưng mà chị tin rằng đời em sẽ được nhiều hạnh phúc.

Nàng dúi chiếc hộp vào tay Hiền Nhi rồi bảo Âu Dương Long trao gói quà lớn cho Việt Nhi. Nàng nói với bọn nhỏ:

– Phần quà này chị tặng cho các em. Gọi là món quà kỷ niệm ngày chị em chúng ta gặp mặt.

Việt Nhi đỡ lấy gói quà rất nặng từ tay Âu Dương Long, nó cúi đầu lễ phép nói:

– Em xin thay mặt anh cả và các em cảm ơn Dung tỷ. Chúc chị vạn sự an lành.

Dung Dung ôm bé Út hôn nó mấy cái rồi từ biệt:

– Cảm ơn các em. Chị đi nhé.

Út Nhi rươm rướm nước mắt nói:

– Dung tỷ vừa đẹp lại vừa tốt bụng nữa. Út thương chị lắm. Chị phải trở lại thăm Út đó.

Dung Dung mỉm cười, nhéo nhẹ vào má nó:

– Ừ, chị sẽ cố gắng trở lại thăm Út.

Hiền Nhi rơi nước mắt tiễn ba người ra cổng. Nàng đứng nhìn theo đến khi bóng ba con ngựa mất hút dần mới buồn bã trở vào nhà. Việt Nhi nói:

– Chị hai, không biết trong gói quà có gì mà nặng thế. Chúng ta mở ra coi thử đi.

– Chờ anh cả về rồi hãy mở. Em mang cất đi.

………

(xem tiếp vào ngày mai)