Kỳ 94:

…………

Tối hôm đó, Hồng Liệt trở về, bọn nhỏ ầm ĩ khoe có một nàng công chúa đẹp như tiên đã ghé thăm và tặng quà cho chúng. Chàng hỏi Hiền Nhi:

– Công chúa Dung Dung đến thăm à?

Hiền Nhi buồn bã gật đầu.Thấy vậy Hồng Liệt hỏi tiếp:

– Có chuyện buồn sao?

Hiền Nhi rươm rướm nước mắt kể lại mọi chuyện cho anh cả nghe. Cuối cùng nàng nói:

– Thật tội nghiệp cho chị ấy. Một người vừa có nhan sắc vừa có tiền tài bậc ấy mà lại buông bỏ tất cả để đi tu. Hình như anh cả biết Dung tỷ trở lại Hội An rồi phải không?

Hồng Liệt ậm ừ:

– Ừ…

Rồi anh nói tiếp cho qua chuyện:

– Dung Dung quyết định như thế thì sẽ tốt hơn cho nàng. Những phụ nữ trong dòng tộc của nàng ấy chỉ vì quá đẹp nên ai cũng gặp phải cảnh ngộ đau thương.

Việt Nhi mang gói quà ra đưa cho Hồng Liệt. Chàng bảo nó mở ra. Bọn nhỏ xúm xít lại coi trong gói quà có gì. Việt Nhi mở ra thì thấy có một chiếc hộp rất đẹp, chiếc chìa khóa cột toòng teng bên ngoài. Nó cẩn thận tra khóa vào và bật nắp, cả nhà la lên vì kinh ngạc:

– Vàng! Trời ơi nhiều quá!

Đúng là vàng. Vàng thỏi sáng chói. Thấy bên trên có mảnh giấy, Hồng Liệt mở ra xem. Mảnh giấy viết: “Xin Đinh huynh và Hiền Nhi nhận món quà này để lo cho các em, giúp gia đình chúng tôi thực hiện chút công ích từ thiện nhằm giảm bớt phần nào ác nghiệp. Bằng tất cả lòng thành của một người bạn. Dung Dung.”

Hồng Liệt nói với bọn trẻ:

– Chị ấy tặng các em là để giảm bớt ác nghiệp cho gia đình. Chúng ta không thể nhận hết số vàng đến vài trăm lạng này, anh sẽ đem tặng bớt cho trại hành khất vừa mới được thành lập ở Triệu Phong của anh Đại Bằng. Làm vậy coi như mình thay mặt chị ấy trong việc từ thiện này. Các em thấy có được không?

Việt Nhi nói:

– Anh cả quyết định như thế đúng lắm. Chúng em ở đây cũng không thiếu thốn gì, nên chia bớt cho họ thì hay hơn.

Hồng Liệt hỏi mấy đứa nhỏ còn lại:

– Còn các em thì sao?

Bọn trẻ đồng thanh đáp:

– Dạ, bọn em đồng ý với anh cả!

Hồng Liệt vui vẻ nói:

– Giỏi lắm! Chúng ta phải biết san sẻ niềm vui cho những người nghèo khó hơn chúng ta. À, còn việc này anh muốn hỏi các em.

Việt Nhi nói:

– Anh cả nói đi.

Hồng Liệt nhìn hết bọn nhỏ một lượt rồi nói:

– Đại sư huynh và Bạch sư tỷ vừa gửi thư cho anh nói sư tỷ sẽ ra đây đón các em vào Giản Phố để lập nghiệp. Các em thấy thế nào?

Trên nét mặt của bọn trẻ đều lộ rõ nét không vui. Hồng Nhi hỏi:

– Tất cả chúng ta cùng đi hết hả anh cả?

– Chị hai sẽ ở lại đây. Còn anh sẽ đi với các em vào trong đó cho đến khi nào mọi việc ổn định.

Hiền Nhi ngạc nhiên hỏi:

– Em không đi với tụi nó à?

– Ừ!

Bọn nhỏ nhao nhao phản đối:

– Chị hai không đi bọn em cũng không đi! Tụi em ở lại với anh cả và chị hai.

Hồng Liệt nghiêm giọng:

– Các em không nên như vậy. Vào trong đó các em sẽ có tương lai hơn. Khi các em đi rồi, anh cả và chị hai sẽ dùng nơi này để thu nhận thêm những đứa trẻ mồ côi khác về nuôi như đã từng làm với các em vậy.

Việt Nhi nói:

– Anh cả không để vài đứa trong bọn em ở lại giúp anh cả một tay sao?

– Cũng được, phần em và Thảo Nhi thì phải đi đợt này để lo cho các em. Ba đứa ở lại là…

Cả bọn liền nhao nhao xin được ở lại. Hồng Liệt cười nói:

– Các em tốt lắm! Nhưng việc này để anh quyết định. Hùng Nhi, Hồng Nhi và Út ở lại với chị hai.

Ba đứa được ở lại nhảy lên reo mừng. Những đứa khác mặt mày tiu nghỉu buồn xo. Đối với chúng, trang trại này từ lâu đã là mái ấm gia đình. Chuyện ra đi, dù là sẽ đến một nơi có nhiều hứa hẹn tốt đẹp hơn nhưng cũng không bằng ở lại. Hiền Nhi an ủi chúng:

– Các em vui vẻ lên mà đi. Bọn chị sẽ cố gắng ra thăm các em thường xuyên mà. Vả lại ở trong đó có Bạch sư tỷ, chị ấy thương bọn em lắm. Tất cả rồi sẽ ổn thôi.

Bọn trẻ cuối cùng đành phải chịu sự sắp đặt của anh cả. Sáng hôm sau, Hồng Liệt ra đi thật sớm. Chàng phóng ngựa một mạch đến Phú Xuân, qua đò sông Hương tìm tới nhà Văn Hiến. Vừa thấy Hồng Liệt, Văn Hiến hỏi liền:

– Có tin gì hay phải không?

Hồng Liệt đáp:

– Bọn Đại Chí sáng qua đã xuống thuyền ra Phú Xuân để tìm Phúc Loan. Tối nay, chúng ta phải vào dinh của hắn thám thính một phen. Ta phát hiện trong cuộc tiếp xúc ở nhà Đại Chí vừa rồi có cả tên Diệp Hồng Sanh nữa.

Văn Hiến ngạc nhiên:

– Hắn còn sống à?

– Ừ! Lúc trước trong bọn bị bắt không có hắn nên ta nghĩ chắc chắn hắn đã thoát thân. Đúng y như rằng hắn đã trốn được và chạy về Phúc Kiến. Hắn đang nhờ Đại Chí giúp lo chuyện hối lộ cho Phúc Loan để giảm nhẹ bản án cho Lý Văn Quang.

– Chắc Dung Dung cũng có mặt ở đây để thăm cha nàng phải không?

– Ngươi đoán đúng. Nhưng nàng đã trở về Phúc Kiến sáng nay rồi. Hôm qua, nàng có ghé thăm Hiền Nhi, ăn cơm trưa với bọn nhỏ và tặng cho trại chúng ta hai trăm lượng vàng, nói là muốn làm chút việc thiện để giảm bớt ác nghiệp cho cha.

– Ngươi có gặp nàng không?

– Không. Nghe Hiền Nhi nói sau chuyến đi này nàng và Thu Hồng sẽ thí phát qui y, Âu Dương Long cũng nguyện suốt đời làm người giữ vườn trong chùa để bảo vệ nàng.

Văn Hiến buông tiếng thở dài. Chàng trầm ngâm một lúc rồi nói:

– Như thế sẽ tốt hơn cho nàng. Cầu cho nàng được an vui.

– Ta cũng mong vậy. Ta mang hai phần ba số vàng ấy ra đây, ngươi trao lại cho anh Đại Bằng để lo cho bang Hành Khất, nói là của Dung Dung tặng.

– Ừ!

Đêm đó, hai người mặc đồ dạ hành đột nhập vào tư dinh của Trương Phúc Loan bên bờ Bắc sông Hương. Tòa phủ đệ to lớn được canh phòng cẩn mật bên ngoài bởi một đội vệ binh năm mươi người. Họ toàn là những lính tinh nhuệ được Phúc Loan tuyển lựa trong đội quân túc vệ canh giữ tử cấm thành cho phủ Chúa Nguyễn. Bên trong, Phúc Loan còn mời những cao thủ thượng thặng túc trực theo bảo vệ mình ngày đêm. Cuối giờ Tuất, một chiếc du thuyền sang trọng nương theo bóng tối cập vào bến, sau vườn tòa phủ đệ. Bọn vệ binh quát hỏi mật hiệu. Có tiếng đáp trả rồi bốn người đàn ông từ dưới thuyền bước lên, họ trao đổi với bọn lính canh mấy câu thì liền được bọn chúng dẫn vào chờ nơi một gian nhà nhỏ trong vườn. Lát sau, một người mặc võ phục đến đưa họ vào nội phủ. Trương Phúc Loan ngồi trên ghế thái sư trước bộ tràng kỷ, phía sau lưng ông ta có bốn người cận vệ đứng hầu. Bốn tên này thoáng nhìn qua đã biết chúng đều là những cao thủ thượng thặn. Bốn người đàn ông mới vào chính là Trần Đại Chí và ba người Hoa lạ mặt. Đại Chí vừa thấy Phúc Loan đã khom lưng nói:

– Hạ dân xin ra mắt quan Ngoại tả. Thứ cho hạ dân đã làm phiền quan Ngoại tả lúc đêm khuya. Giới thiệu với quan Ngoại tả đây là ba người quen của hạ dân vừa từ Phúc Kiến sang. Họ đều là thuộc tướng của quan Tổng đốc Phúc Kiến và Tổng đốc Quảng Đông.

Ba người Hoa đi cùng Đại Chí cúi đầu chào. Phúc Loan nghe nói họ là thuộc tướng của Thiên triều thì vội đứng lên nói:

– Hân hạnh! Mời ngồi! Ba vị đây là…

Đại Chí mời ba người Hoa ngồi rồi đáp thay:

– Giới thiệu với quan Ngoại tả, vị này là Thiên tổng Lê Huy Đức và Bá tổng Thẩm Thần Lang, thuộc tướng của Tổng đốc Phúc Kiến. Vị này là Tham tướng Hồ Đình Phượng dưới trướng của Tổng đốc Quảng Đông.

Phúc Loan ngồi xuống ghế tươi cười nói:

– Thì ra là ngài thiên tổng, bá tổng và ngài tham tướng. Ba vị ghé thăm bổn chức giữa đêm khuya hẳn là có điều quan trọng?

Lê Huy Đức nhìn thấy thái độ vừa giả bộ niềm nở vừa kẻ cả của Phúc Loan thì trong lòng có hơi bực bội, tuy nhiên vì đang lúc mình phải cầu cạnh người nên đành nhã nhặn đáp:

– Vâng. Chúng tôi đúng là có việc cậy đến sự giúp đỡ của ngài Ngoại tả nên mới quấy rầy lúc đêm hôm.

Phúc Loan đã đoán ra sự việc nhưng giả vờ ngạc nhiên hỏi:

– Việc nhờ cậy à? Xin cho biết. Nếu có thể bổn chức sẵn sàng.

………

(xem tiếp vào ngày mai)