Kỳ 94:

……….

– Không giấu gì ngài Ngoại tả, Lý vương gia đang bị giam ở ngục Quảng Nam vốn là nghĩa phụ của quan tổng đốc. Tổng đốc sai chúng tôi đến đây gặp ngài không ngoài mục đích nhờ ngài can thiệp hộ để vương gia sớm được tự do.

– Quí vị muốn cho Lý vương gia của quí vị sớm được tự do à? Việc này e rằng vượt quá tầm tay của bổn chức rồi.

– Quan tổng đốc trước khi sai chúng tôi đến đây đã tìm hiểu rõ mọi việc rồi. Ở Đàng Trong này, quan Ngoại tả quyền uy trấn át triều đình, việc này đối với ngài đâu có gì khó khăn. Mong ngài Ngoại tả nể tình hòa hiếu giữa phủ Chúa Nguyễn và Thiên triều cùng quan tổng đốc mà tận tình giúp cho.

Phúc Loan nghe Huy Đức nhắc đến tình bang giao giữa hai nước trong lòng cũng dao động, nhưng ông ta biết Lý Văn Quang là tay phú gia địch quốc ở Phúc Kiến nên làm bộ cứng để đớp con mồi béo bở này một cú thật sâu.

– Cảm ơn sự lưu tâm của ngài tổng đốc nhưng e rằng quí vị đã có chút nhầm lẫn. Việc của Lý vương gia thuộc quyền hạn của Vương thượng và Hình bộ. Bổn chức thật chẳng liên quan gì.

Trần Đại Chí biết rõ Phúc Loan đang ra giá nên lên tiếng:

– Xin ngài Ngoại tả rộng lòng từ bi giúp đỡ. Ba vị đây hứa sẽ đền ơn thật xứng đáng cho ngài.

Phúc Loan lườm Đại Chí:

– Ngươi là con dân Đại Việt nên chắc đã biết tội phản loạn làm thiệt hại binh tướng của triều đình là tội chết chứ? Ta không nghĩ đến tình hòa hiếu giữa hai nước nói vào một tiếng thì bản án tử hình đã kết thúc từ lâu rồi đó.

Đại Chí sợ hãi ngồi im. Lê Huy Đức lên tiếng:

– Đa tạ ngài Ngoại tả đã giúp đỡ. Nhưng đã giúp thì mong ngài giúp cho trót. Chúng tôi xin tạ ơn ngài xứng đáng.

Nói xong, hắn đưa mắt sang Thẩm Thần Lang. Thần Lang hiểu ý liền đặt gói đồ vẫn ôm trong tay nãy giờ xuống tràng kỷ rồi mở ra. Trong gói là một chiếc hộp, hắn cẩn thận mở nắp hộp. Gian phòng bỗng sáng rực lên vì ánh sáng của những viên minh châu trong hộp tỏa ra. Đôi mắt Phúc Loan bỗng rực lên như mắt loài cáo khi thấy miếng mồi ngon nhưng rất nhanh ông ta đã lấy lại được sự bình thản. Dù chỉ một thoáng, ánh mắt tham lam đó của Phúc Loan cũng không lọt khỏi cặp mắt tinh tường của Huy Đức. Hắn đưa tay đẩy chiếc hộp về phía Phúc Loan nói:

– Tổng đốc sai chúng tôi mang món quà nhỏ mọn này sang tặng cho ngài Ngoại tả để tỏ chút tình sơ giao. Mong Ngoại tả nhận cho.

Phúc Loan nghe Huy Đức nói mười viên minh châu giá trị liên thành này chỉ là món quà sơ giao thì chắc mẩm trong bụng rằng nếu mình đồng ý giúp họ, món quà đền ơn sẽ còn lớn gấp nhiều lần. Giấu sự vui mừng, ông ta nói:

– Đa tạ sự rộng rãi của ngài Tổng đốc. Có điều việc này vượt quá tầm tay của bổn chức, e rằng không giúp được gì. Món quà này làm sao bổn chức dám nhận.

Huy Đức vừa rủa thầm trong bụng vừa từ tốn đáp:

– Chỉ cần ngài Ngoại tả có lòng giúp, việc thành hay không Tổng đốc chúng tôi vẫn hết sức cảm tạ. Ngoại tả xin chớ ngại.

Đại Chí hùa thêm vào:

– Đó là thành ý của Tổng đốc, xin ngài Ngoại tả nhận cho.

Phúc Loan đổi nét mặt nói:

– Đã thế cho tôi gởi lời cảm tạ Tổng đốc. Ý Tổng đốc muốn tôi giúp đỡ thế nào?

Huy Đức nói:

– Trước hết xóa bản án tử hình, sau đó chuyển giao toàn bộ sự vụ cho Thiên triều xử lý.

– Việc này tôi phải hỏi lại ý của Chúa thượng. Tôi chưa thể trả lời các ông ngay được.

– Chúng tôi sẽ đợi. Nếu việc thành, Tổng đốc hứa sẽ đền đáp gấp mười lần thế này.

– Tôi sẽ cố gắng. Các ông về ráng đợi ít lâu, Đại Chí sẽ báo cho các ông biết kết quả.

Huy Đức cùng đồng bọn đứng lên cáo từ:

– Đa tạ ngài Ngoại tả đã có lòng giúp đỡ. Chúng tôi chờ tin.

Đại Chí cũng đứng lên cúi đầu thật thấp:

– Vụ Kim Sơn rất thuận buồm xuôi gió. Hạ nhân sẽ liên lạc với ngài Ngoại tả.

Phúc Loan gật đầu tỏ vẻ tán thưởng rồi đứng lên tiễn khách:

– Các vị lên đường bình an. Cho tôi gởi lời vấn an hai vị Tổng đốc.

Hai vệ sĩ đi trước dẫn đường đưa bọn Đại Chí ra khỏi đại sảnh. Đến bên ngoài lại có mấy tên vệ sĩ khác thay phiên đưa khách xuống bến sông. Trên nóc nhà, Hồng Liệt và Văn Hiến cũng nhẹ nhàng rút êm khỏi khu phủ đệ. Ra đến bờ sông Hương, Hồng Liệt hỏi:

– Ngươi tính sao? Ta có nên thịt tên Đại Chí và ba tên người Hoa hôm nay không?

Văn Hiến đáp:

– Không nên. Dưới thuyền chúng còn nhiều hộ vệ. Xem chừng bọn Huy Đức và Thần Lang cũng là những tay đáng gờm, hơn nữa chúng lại là đại quan của Thanh triều, nếu không diệt trọn ổ được thì phiền hà lắm.

– Không lẽ bỏ qua vụ này?

– Ngươi nên biết rằng từ trước đến nay người Hoa sang nước ta phạm pháp, thường thì triều đình phải giao nạp lại cho Thanh triều xử lý. Tuy vụ này là trọng tội đáng xử tử nhưng đã có Tổng đốc Phúc Kiến và Quảng Đông đứng ra xin xỏ thì trước sau gì bọn Lý Văn Quang cũng sẽ được thả ra. Cứ đợi cho bọn Huy Đức về lại Trung Quốc xong ta và ngươi thanh toán tên Đại Chí. Tội hắn đã rõ ràng, cũng đến lúc phải đền tội rồi.

– Thôi được. Mai chúng ta vào Bồng Sơn. Phen này ta phải hỏa thiêu Hoàng Kim Môn để trả thù cho hai họ Trần – Võ.

– Không nên tạo thêm sát nghiệp. Ngươi quên lời dặn của sư Phật Chiếu rồi à? Một người làm, một người chịu là đủ rồi. Việc chẳng đặng mới phải động tới kẻ vô can.

Hồng Liệt cười:

– A Di Đà Phật. Thiện tai! Thiện tai! Bần tăng xin nghe lời dạy của thí chủ.

Cả hai nhìn nhau cười rồi biến mình vào bóng đêm.

Văn Hiến đã đoán đúng. Bọn Huy Đức ghé thuyền vào Hội An, sau đó trở về nước. Đại Chí chiều hôm đó cũng xuống thuyền trở lại Bồng Sơn. Hồng Liệt và Văn Hiến vội phóng ngựa thật nhanh xuống cửa Đại Chiêm, vào gặp Dương Bảo Long nói rõ nội tình rồi hỏi mượn một chiếc thuyền tuần tra để đón thuyền tên Đại Chí. Từ khi nghe tin cả nhà Võ Trụ bị thảm sát, Bảo Long đã dong thuyền vào Phù Ly để tế mộ bạn rồi lên huyện đường hỏi thăm tin tức vụ án. Vì không có một chút manh mối gì về hung thủ nên ông ta đành thất vọng trở về. Sau đó, ông hay tin nhóm bạn hữu của Võ Trụ đã tiêu diệt được bọn phản nghịch Lý Văn Quang, lòng cũng thấy hả dạ phần nào. Nhiều lần ông muốn tìm họ để hỏi thăm thêm về nội tình nhưng chưa có cơ hội. Nay nghe Hồng Liệt hỏi mượn thuyền để đuổi giết kẻ thù của Võ Trụ thì ông hết sức vui mừng.

– Tôi sẽ đi cùng hai bạn. Mối thù của Võ Trụ tôi vẫn canh cánh bên lòng. Nay trời run rủi cho tôi được góp phần trong vụ này là có ý giúp tôi vơi bớt nỗi thẹn thùng với người quá cố.

Hồng Liệt nói:

– Nhưng Cai đội là người của triều đình, nhúng tay vào việc trả thù vô chứng cứ này e rằng không tiện.

Bảo Long cương quyết:

– Tôi không quan tâm chuyện quan tước. Nếu không góp phần nào trong vụ trả mối huyết thù này thì mai kia xuống suối vàng làm sao tôi dám nhìn lại mặt cố nhân?

Văn Hiến nói:

– Thôi được. Bọn tôi sẽ nhường Đại Chí lại cho Dương huynh xử tội. Có điều bọn thủ hạ của hắn tuy là loại hung đồ nhưng dù sao cũng chưa đáng tội chết. Cách hay nhất là chúng ta đánh đắm thuyền trước để bọn thuộc hạ tự tìm đường trốn rồi chỉ bắt một mình tên Đại Chí mà thôi. Làm như vậy thì không ai biết Cai đội Long đã nhúng tay vào vụ trả thù này. Việc này Cai đội làm được chứ?

– Trương huynh có dạ từ bi như thế là tốt, nhưng bọn này toàn một lũ đầu trộm đuôi cướp cấu kết ngoại bang giết hại dân mình. Chúng chết là đáng tội. Không thể dung tha cho chúng được, Trương huynh cứ để mặc tôi.

Hồng Liệt tán thành:

– Dương huynh nói đúng. Bọn này để sống sót chỉ là mầm họa cho dân cho nước mà thôi, ngươi không nên áy náy. Chúng ta cứ làm cho gọn gàng để khỏi lôi thôi về sau.

Văn Hiến thở dài:

– Tùy hai người vậy!

……….

(xem tiếp vào ngày mai)