Kỳ 95:

……..

Bảo Long liền ra lệnh bọn lính trang bị một chiếc khinh thuyền, mang theo mười tên lính giỏi nghề lặn rồi cho thuyền ra cửa biển đợi sẵn. Không lâu sau đã thấy chiếc du thuyền của Đại Chí dong buồm về hướng Bồng Sơn. Bảo Long cho thuyền của mình đuổi theo. Đến vùng bờ biển vắng vẻ, ông cho thuyền chạy nhanh hơn bắt kịp thuyền của Đại Chí rồi cặp sát vào. Ba tên lính nhanh chóng lặn xuống nước làm nhiệm vụ đục thuyền. Bọn thủy thủ trên thuyền Đại Chí thấy có thuyền của thủy quân bám theo sau lấy làm lạ liền báo cho hắn biết. Lúc chiếc thuyền thủy quân cặp sát mạn thuyền mình, Đại Chí lớn tiếng hỏi:

– Các vị quan nha làm gì vậy? Chúng tôi có làm gì sai phạm đâu, sao lại vô cớ chặn bắt chúng tôi?

Bảo Long tay cầm đao nhảy sang chỉ thẳng mặt Đại Chí quát:

– Trần Đại Chí! Ngươi dẫn bọn giặc Tàu vào làm loạn nước, lại nhẫn tâm giết hại gần bốn mươi nhân mạng hai nhà họ Võ và Trần vậy mà còn dám nói mình vô tội ư?

Đại Chí giật mình hỏi:

– Ngài là ai sao lại vô cớ vu khống chúng tôi như thế?

– Để ngươi chết được nhắm mắt ta sẽ nói cho ngươi biết, ta là Cai đội Long ở Đại Chiêm, bạn của cai đội Võ Trụ. Ngươi cấu kết với tên Lý Văn Quang và Trương Phúc Loan giết hại cả hai nhà họ Võ và họ Trần đúng không?

Đại Chí nghe nói mặt biến sắc, nhưng hắn vẫn cố hỏi vặn lại:

– Ngài Cai đội căn cứ vào đâu mà vu oan cho tôi như thế?

Lúc ấy, bọn thủy thủ trên thuyền nhốn nháo la lớn:

– Thuyền bị thủng rồi! Sư phụ, có kẻ lén đục đáy thuyền chúng ta.

Đại Chí thấy tình cảnh thì biết hôm nay lành ít dữ nhiều. Hắn rút kiếm ra, hét lớn:

– Ngươi vô cớ ỷ thế quan binh giết người vô tội, ta không nể nang nữa đâu!

Lúc đó Hồng Liệt và Văn Hiến từ trong khoang chiếc khinh thuyền bước ra. Hồng Liệt nói lớn:

– Đại Chí, còn nhớ ta không? Ta chính là người đã đấu với ngươi đêm hôm đó ở nhà Trần gia. Ngươi đừng tưởng đeo mặt nạ giấu mặt là không ai nhận ra. Ngươi cấu kết với tên Trương Phúc Loan giết cả nhà Võ Trụ để chia chác mỏ vàng Kim Sơn. Tối qua, ngươi lại dẫn bọn giặc Tàu là Lê Huy Đức đến gặp Phúc Loan để chạy tội cho Lý Văn Quang. Bao nhiêu đó tội mà ngươi còn dám mở miệng nói là mình trong sạchsao?

Đại Chí nghe Hồng Liệt nói toạc những tội ác mình đã gây ra không sai một mảy may thì trong lòng vô cùng hoảng sợ. Bất thần hắn vung kiếm tấn công Bảo Long hòng tìm đường thoát thân. Ánh kiếm lóe lên những ngôi sao bao trùm cả người đối phương. Bảo Long giật mình phóng người ra sau, múa đao bảo vệ khắp châu thân. Hồng Liệt nhìn thấy chiêu kiếm liền la lớn:

– Thất Tinh kiếm pháp! Dương huynh hãy cẩn thận! Đại Chí, thì ra ngươi làm chó săn cho giặc để học bài kiếm trấn sơn của Võ Đang này từ tên họ Lý ấy.

Xuất chiêu đầu đầy lợi thế, Đại Chí liền sấn người tới ra tiếp chiêu thứ hai, Thất tinh đoạn ngục. Bảy đốm tinh quang lại chớp ngời. Bảo Long hét lớn một tiếng, tung người lên cao thoát khỏi vùng kiếm ảnh rồi từ trên không, thanh đao trong tay ông chém nhanh xuống đầu Đại Chí. Thân pháp và đao pháp thật thần kỳ. Văn Hiến buột miệng khen:

– Tuyệt diệu! Đây là chiêu Thiểm điện bạt sơn trong Hoành Sơn đao pháp xứ Nghệ An. Chiêu đao này vừa đẹp mắt vừa có uy lực kinh người.

Ngay lập tức, Đại Chí dồn hết sức lực xuất chiêu Thất điểm hàn tinh công thẳng vào vùng đao ảnh của Bảo Long. Kiếm chiêu tuy lợi hại nhưng vì hắn mới học chưa được bao lâu nên uy lực còn kém xa Lý Văn Quang lúc giao đấu với Đoàn Phong dạo nọ. Tiếng đao kiếm chạm nhau chan chát. Bảo Long dạt người ra đứng sát mũi thuyền, bộ quân phục trên người ông đã bị thủng nhiều lỗ lớn. Còn Đại Chí, một bên vai của hắn đã bị lưỡi đao chém trúng, máu tuôn ướt đẫm. Trong khi đó, chiếc thuyền đang chìm dần xuống biển. Bọn đệ tử trên thuyền lúc đầu còn lo cứu chữa, tát nước, sau thấy nước tràn vào nhanh quá nên đành bó tay. Chúng đứng trên boong thuyền theo dõi trận đấu.

Đại Chí lại hét lớn một tiếng, xuất tuyệt chiêu cuối quyết chết cùng địch thủ. Chiêu Mãn thiên tinh đẩu tỏa ra trăm ngàn điểm sáng bao trùm khắp người Bảo Long. Bảo Long cũng thét lớn một tiếng, thanh đao trong tay ông xoáy tròn như cơn lốc, đao ảnh mờ trời cuốn thẳng vào vùng kiếm quang của Đại Chí. Đó là tuyệt chiêu Cuồng phong tảo địa tối hậu trong Hoành Sơn đao pháp. Sau một tiếng la thất thanh, thân hình Đại Chí ngã xuống sàn thuyền, bụng hắn bị một đường đao chém thật sâu, máu phun trào hòa với nước biển đỏ lừ khắp một vùng. Hắn đã đền tội. Trên người Bảo Long lại bị thủng thêm mấy chỗ khá sâu nữa, máu theo đó tuôn ra không ngớt. Bọn đệ tử của Đại Chí thấy sư phụ bị thảm tử liền đồng loạt tấn công Bảo Long. Hồng Liệt từ bên chiếc khinh thuyền nhảy qua chặn bọn chúng lại và hét lớn:

– Đứng yên! Đại Chí một đời tạo ác, hắn chết là đáng đời. Nếu các ngươi chịu bỏ khí giới đầu hàng thì sẽ được tha mạng.

Tên đại đệ tử gào lên căm hờn:

– Các ngươi giết sư phụ ta, ta liều chết để trả thù cho người!

Nói xong, hắn tung kiếm tấn công Hồng Liệt. Hồng Liệt vận nội công, dùng lực đánh văng thanh kiếm trên tay hắn rơi xuống biển. Hắn sững người kinh ngạc rồi lại hung hãn rút thanh đoản kiếm giắt bên hông lao vào tấn công tiếp, miệng la lớn:

– Anh em hãy liều chết với bọn khốn kiếp này để trả thù cho sư phụ!

Hồng Liệt xoay người, tay trái vỗ mạnh vào huyệt đản trung trước ngực hắn. Tên đại đệ tử trúng đòn “hự” lên một tiếng rồi ngã xuống. Những tên còn lại thấy vậy liền hùa nhau xông lên vung kiếm tấn công Hồng Liệt, trong khi đó Văn Hiến đã nhảy sang ôm Bảo Long trở về lại bên này. Hồng Liệt la lớn:

– Bọn ngu xuẩn các ngươi nếu muốn chết thì ở lại đây mà chết chung với sư phụ các ngươi. Còn tên nào muốn sống thì ném vũ khí đi rồi nhảy sang bên này.

Dứt lời, chàng tung người nhảy về thuyền của mình. Chiếc du thuyền của Đại Chí chìm dần. Một tên trong bọn vội ném thanh kiếm trên tay và nhảy theo Hồng Liệt. Tên đại đệ tử la lớn:

– Số Bốn ngươi…

Bọn đệ tử còn lại thật gan lì, cả chín tên cùng ngồi bên xác sư phụ mình chịu chết, nhất định không nhảy sang thuyền bên này. Văn Hiến than:

– Bọn chúng đúng là có tình có nghĩa. Những người như thế để chết đi thì thật là tội lỗi.

Nói xong, chàng tung người sang, hai tay nhanh chóng điểm lia lịa vào huyệt đạo của bọn chúng rồi vác từng tên ném sang thuyền bên này. Hồng Liệt cũng nhảy theo giúp Văn Hiến một tay. Bọn lính của Bảo Long đứng bên này đón những thân người nặng trịch được ném sang đặt xuống sàn. Khi hai người bế hai tên cuối cùng nhảy sang chiếc khinh thuyền thì chiếc du thuyền lớn đã chìm hẳn vào lòng biển cả, mang theo xác của Đại Chí. Bọn lính thủy cho thuyền quay đầu trở về cửa Đại Chiêm. Thuyền đi được một lúc, Văn Hiến thấy có con đường nhỏ thông lên vùng đồng bằng ở bờ cát liền bảo bọn lính thủy cho ghé vào. Chàng nói với đám đệ tử của Đại Chí:

– Các ngươi đi đi. Từ nay phải biết phân biệt thị phi, tốt xấu. Các ngươi còn tiếp tục làm bậy thì kết cuộc cũng sẽ y như sư phụ các ngươi mà thôi.

Xong chàng giải huyệt cho cả bọn. Chúng nhảy xuống nước và chạy lên bãi cát. Tên đại đệ tử chợt quay lại nói:

– Đa tạ!

Rồi cả bọn kéo nhau chạy thẳng một mạch, không thèm ngó ngàng gì tới tên Số Bốn. Tên Số Bốn cúi đầu bước từng bước nặng nhọc theo sau đồng bọn rồi cũng mất hút bên kia hàng cây. Hồng Liệt nói:

– Ngươi thả bọn chúng đi là đúng, có điều e rằng Cai đội Long mai này tất sẽ gặp rắc rối.

Bảo Long lúc này đã được bọn lính băng bó các vết thương. Ông ngồi quan sát Văn Hiến thả bọn hung đảng đi và khi nghe những lời lo lắng của Hồng Liệt dành cho mình liền lên tiếng:

– Không hề gì. Gặp việc nên làm thì phải làm, đó mới là tính cách của những hiệp sĩ chân chính. Bảo Long tôi dù có gặp rắc rối gì thì cũng sẽ vui vẻ đón nhận. Mà tai họa dù lớn thế nào cũng không bằng được quen biết với những người bạn như Trương huynh và Đinh huynh đây.

Văn Hiến nói:

– Anh đúng là người bạn tốt. Võ Trụ huynh hẳn ngậm cười nơi chín suối.

………..

(xem tiếp vào ngày mai)