Kỳ 97:

……….

Đám cưới tổ chức tuy đơn giản nhưng đầy đủ lễ nghi nên rất long trọng. Quan Nội hữu Trương Văn Hạnh và Tôn Thất Dục là hai đại diện của hai họ đàng trai, đàng gái; tất cả bạn bè thân hữu của Văn Hiến và Hồng Liệt, cả Hữu Dụng, Đỗ Trọng ở Quy Nhơn đều về tham dự. Sau những nghi thức cổ truyền, những ly rượu mừng tân hôn được rót không ngừng. Mọi người bên ngoài vui vẻ gần trọn đêm, trong phòng hoa chúc hương tình nồng thắm không kể xiết. Uống xong ly rượu giao bôi, Hiền Nhi lấy hộp quà hôm trước Dung Dung tặng cho nàng đưa cho Văn Hiến xem rồi nói:

– Món quà này Dung tỷ tặng hôm nọ, dặn em đêm tân hôn mới được mở ra. Giờ em mở ra nhé?

Văn Hiến mỉm cười:

– Ừ, em mở đi.

Hiền Nhi cẩn thận mở chiếc hộp. Bên trong có hai chiếc nhẫn, một chiếc có khắc chữ “bách” còn chiếc kia khắc chữ “niên” cùng một xâu chuỗi ngọc bích, hai chiếc hoa tai khảm ngọc và một chiếc trâm vàng. Bên dưới có thêm mảnh giấy nhỏ với dòng chữ:“Chúc vợ chồng Hiền Nhi bách niên giai lão”. Hiền Nhi cầm mảnh giấy nhìn Văn Hiến nói:

– Dung tỷ thật tốt. Chúng ta đeo hai chiếc nhẫn này để trăm năm nhớ tới chị ấy nhé?

– Em không sợ những vật này gợi lại hình ảnh của Dung Dung trong lòng anh sao?

Hiền Nhi lắc đầu:

– Tại sao em phải sợ chứ? Em còn muốn chúng ta phải luôn nhớ đến chị ấy. Còn nhớ cách nào thì tùy ở lòng anh hai. Em không ghen đâu.

Văn Hiến cầm tay nàng nói nhỏ:

– Em thật là người phụ nữ tốt bụng. Tâm hồn của em đẹp hơn hết mọi vẻ đẹp trên đời này. Anh yêu nét đẹp đó.

Hiền Nhi e thẹn cúi đầu lí nhí:

– Em tin lời anh.

Rồi nàng ngẩng lên nói:

– Dung tỷ tặng đôi nhẫn cưới này để chúng ta cùng đeo. Anh đeo vào cho em đi, em sẽ đeo cho anh.

Văn Hiến đeo chiếc nhẫn có chữ niên vào tay nàng, sau đó lại đeo xâu chuỗi ngọc, đôi hoa tai và cài chiếc trâm vàng lên tóc. Chàng lui lại ngắm nàng một lúc rồi tặc lưỡi:

– Vợ của anh đẹp ngoài sức tưởng tượng của anh rồi.

Hiền Nhi làm bộ ngúng ngẩy:

– Vậy là em chỉ đẹp nhờ vào mấy món đồ trang sức này của Dung tỷ phải không?

Văn Hiến hoảng hốt xua tay:

– Đâu có, đâu có! Em đừng hiểu lầm.

Hiền Nhi mỉm cười:

– Em đùa thôi. Em ghét giấm chua lắm, chả bao giờ ăn nó đâu. Anh hai đưa tay đây em đeo nhẫn cho.

– Vậy mà làm anh sợ hết hồn.

Nói rồi Văn Hiến đưa tay cho nàng đeo chiếc nhẫn chữ bách vào. Họ là anh em từ lúc Hiền Nhi còn bé. Sự thân mật đã có từ lâu, nay thành vợ chồng, sau giây phút e thẹn ban đầu, sự thân thiết xưa trở lại càng làm cho đêm tân hôn hương vị ái ân thêm nồng thắm.

***

Buổi trà sáng hôm sau mọi người hãy còn ngây ngấy vì men rượu, riêng chú rể Trương Văn Hiến thì trên nét mặt phảng phất cả chút men tình. Sau khi Hữu Dụng và Đỗ Trọng từ biệt ra về, Trương Văn Hạnh nói với Văn Hiến:

– Người xưa vẫn mong đạt đại đăng khoa (đỗ khoa bảng) trước rồi mới nghĩ đến chuyện tiểu đăng khoa (lập gia thất) sau. Chú vì không thích công danh ràng buộc nên chẳng màng đến khoa bảng, bỏ chuyện đại đăng khoa để thành toàn việc tiểu đăng khoa. Mỗi người mỗi chí hướng khác nhau nên anh cũng xin chúc mừng chú. Duy có điều lúc này xã tắc sắp lâm nguy, mong chú đem tài năng của mình ra giúp nước, vừa khỏi uổng phí tài trai lại vừa tạo phúc cho đồng bào. Chú nghĩ sao?

Văn Hiến nói:

– Em cũng đã nghĩ đến việc ấy, có điều anh cho em thêm một thời gian nữa. Nhưng nói trước, em chỉ giúp anh với tư cách một người thân. Em không muốn bị ràng buộc bởi chức tước.

– Chú thật giống thúc phụ lúc xưa, coi quan tước như sợi dây trói mình vậy. Không sao, anh lúc nào cũng mong có chú bên cạnh giúp sức, càng sớm càng tốt. Nói ra e đụng chạm đến Dục huynh đây nhưng tình thế hôm nay phủ Chúa thật đã lâm nguy vì nạn cường thần rồi.

Tôn Thất Dục nói:

– Nội hữu không cần phải e ngại. Bản thân tôi cũng là người kịch liệt chống đối với quan Ngoại tả mà.

– Tôi biết và rất kính phục Dục huynh đã vì an nguy của phủ Chúa mà bất chấp cả tình thân.

Tôn Thất Dục cười chua chát:

– Ngày xưa vì muốn lôi kéo tôi nên Ngoại tả mới cậy Vương thượng tứ hôn. Tôi vì bị ép buộc nên mới gọi ông ta là nhạc phụ. Gần đây, tôi đã trả con gái ông ta về nhà rồi. Tình nghĩa giữa chúng tôi coi như chấm dứt.

Mọi người nghe nói đều tỏ vẻ ngạc nhiên. Văn Hạnh hỏi:

– Căng thẳng đến mức đó sao?

Tôn Thất Dục đáp:

– Vụ đề cử người quản lý mỏ vàng Kim Sơn vì Vương thượng nghe lời Ngoại tả nên tôi đành bó tay. Nhưng giữa hai chúng tôi từ đó cũng đã trở thành thế nước với lửa. Tên Trịnh Tham mới về thay Võ Trụ ấy trước sau gì tôi cũng tống vào ngục.

Văn Hạnh thở dài than:

– Bây giờ thế lực trong triều tám phần mười đã rơi vào tay Ngoại tả, chỉ còn lại vài người như Dục huynh và tôi đứng lẻ loi bên phe đối lập. Tiếc rằng Vương thượng ngày một tin dùng Ngoại tả đến độ không ai khuyên ngăn nổi. E chúng ta sẽ gặp nguy hiểm không chừng.

Tôn Thất Dục tỏ vẻ cương quyết:

– Tôi dù chết cũng sẽ chống đối ông ta đến cùng. Chúng ta phải đoàn kết lại nếu không cơ nghiệp gần hai trăm năm của phủ Chúa sẽ sụp đổ vì tên gian thần này. Nội hữu chắc cũng thấy như vậy phải không?

– Vâng. Duy có điều các quan trong triều đa phần chỉ nghĩ đến quyền lợi riêng của mình, ít người chịu lo cho đại cuộc. Ngoại tả lại dung túng cho những kẻ đứng về phía ông ta mặc sức vơ vét của công và của dân, do vậy mà mười người thì hết tám chín sẵn sàng lòn cúi dưới trướng ông ta để có cơ hội làm giàu cho riêng mình.

– Bọn thủ hạ tay chân chúng ta còn có thể loại trừ, cái khó lớn nhất là Vương thượng. Người đã bị Phúc Loan dụ dỗ mê hoặc đắm chìm vào mỹ sắc, không nghe lời can gián của bất kỳ ai. Nội hữu có thấy quan hệ của người với công nữ Ngọc Cầu không?

– Có. Đó là đòn thâm độc nhất của Phúc Loan. Vương thượng sa vào bẫy này kể như đã nằm gọn trong lòng bàn tay của ông ta rồi. Khi sự việc mới bắt đầu, có lần tôi đã khuyên ngăn Vương thượng nhưng thất bại, suýt nữa còn bị trách phạt. Nhan sắc của Ngọc Cầu đã khiến cho Vương thượng quên cả luân thường, suốt ngày đắm chìm trong cung Trường Lạc. Chuyện loạn luân này nếu truyền ra bên ngoài, thiên hạ sẽ đại loạn. Đáng buồn thay!

Đoàn Phong nghe đến đây bèn lên tiếng:

– Tình cảnh phủ Chúa lúc này đã giống hệt thời Trịnh Cương, Trịnh Giang ở Đàng Ngoài. Nếu không ngăn chặn kịp thời e rằng dân chúng Đàng Trong cũng sẽ điêu linh, đói khổ như ngoài đó.

Tôn Thất Dục nhìn Đoàn Phong hỏi:

– Anh định theo gương Lê Duy Mật làm một vụ đốt Phủ Liêu thứ hai chăng?

– Nếu như Dục thúc thấy đó là thượng sách, cháu luôn sẵn lòng.

Ngô Mãnh cũng lên tiếng:

– Cả hạ chức nữa!

Đại Bằng tiếp lời:

– Ba anh em chúng tôi nguyện giúp một tay.

Tôn Thất Dục mừng rỡ:

– Tốt lắm! Trương huynh nghĩ sao?

Trương Văn Hạnh nói:

– Nên lắm, nhưng phải hết sức thận trọng. Trong triều bây giờ tai mắt của Phúc Loan khắp nơi, tại tư dinh cao thủ cũng rất nhiều. Binh quyền Phú Xuân đều nằm trong tay đám thủ hạ tin cẩn của ông ta. Các vệ Thân binh trong tử cấm thành thì do hai người con trai của ông ta là Phò mã Phúc Thăng và Phò mã Phúc Nhạc nắm giữ, còn các doanh Cấm binh của kinh thành thì nằm trong tay của Phò mã Nguyễn Cửu Thống, thủ hạ tin cẩn nhất của ông ta. Với thế lực ấy, nếu chưa nắm chắc thời cơ, chưa đủ lực thì không nên vọng động. Sự thất bại của Hoàng thúc Lê Duy Mật đã để lại cho chúng ta một bài học quí giá vô cùng.

Mọi người ngồi im lặng như cố đè nén sự căm tức trong lòng mình. Hồng Liệt chợt hỏi:

– Vụ Lý Văn Quang xử thế nào, thưa Dục thúc?

Thất Dục đáp:

– Vương thượng vẫn chưa có quyết định rõ ràng. Tạm thời chúng ta cứ giam chúng lại. Nhưng tôi lo rằng Vương thượng sẽ trả chúng về cho Thanh triều xét xử. Từ lâu, Đại Việt ta vẫn làm như thế đối với người Trung Hoa.

Hồng Liệt tỏ vẻ bất bình:

– Chúng làm loạn, giết cả đại quan của chúng ta, làm chết bao nhiêu người dân vô tội mà không xử chết thì thật là bất công!

– Đành vậy! Đó số phận của những nước nhỏ như chúng ta. Hồng Liệt nói:

– Hôm trước cháu và Văn Hiến đã phát hiện bọn thuộc hạ của Tổng đốc Phúc Kiến và Quảng Đông sang lo lót cho Phúc Loan để xin giải giao vụ án này về cho Thanh triều xét xử. Món quà sơ giao thôi mà đã là mười viên minh châu sáng chói. Chúng hứa thành việc sẽ đền ơn gấp mười lần như thế. Bấy nay, Dục thúc thấy Phúc Loan có động tịnh gì không?

Tôn Thất Dục gật gù:

– Thì ra là thế! Thảo nào có lần Vương thượng bảo ta nên suy tính xem có nên giao vụ án này về cho Thanh triều xử không. Thì ra là do tác động từ ông ta. Tên gian thần này túi tham quả không có đáy.

Văn Hạnh hỏi:

– Dục huynh trả lời Vương thượng thế nào?

– Tôi xin Vương thượng cho tôi thêm thời gian để suy xét, viện lý do là nếu dễ dãi quá bọn ngoại quốc sẽ được thể làm càn.

– Phải lắm! Tôi sẽ đứng về phía Dục huynh phản đối việc này. Vụ tạo phản này nếu không xử tử thì cũng phải tù chung thân mới hợp lẽ.

*****

 Xem tiếp vào ngày mai:

Hồi thứ mười chín

Đất Tây Sơn một nhà sinh tam kiệt

Phú Lạc Vương giết cọp gặp minh sư

*

Cuối hồi mời thưởng thức âm nhạc:

Nhạc phẩm: Love is blue  –  Paul Mauriat