Kỳ 106:

Hồi thứ hai mươi

Vận nước suy, Độc Huyền cầm xuất thế

Lỡ giết em, Đoàn Phi dạt hải hồ

*

Nhân kiệt bắt đầu sản sinh cũng chính là lúc nước nhà bước vào thời ly loạn. Sự nghịch lý mà vị nho hiệp đã nói với sư Phật Chiếu lúc xưa ở núi Bửu Long đã được chứng minh. Võ Vương Nguyễn Phúc Khoát thừa hưởng sự nghiệp của tổ tiên với đất dài ngàn dặm, tướng mạnh binh cường, uy phục Cao Miên, nghênh ngang một cõi. Chúa Võ vừa đắc ý, bản tính lại xa hoa nên không ngừng sửa sang cung điện, xây cất đền đài, dựng cung Trường Lạc, tự ý xưng vương. Nắm được nhược điểm của Võ Vương, Trương Phúc Loan với dã tâm thao túng triều đình đã khôn khéo đẩy vị quốc Chúa lún sâu vào con đường trụy lạc. Võ Vương bây giờ đã mê mệt say đắm nhan sắc khuynh thành của người em họ là Công nữ Ngọc Cầu. Kết quả là nàng Ngọc Cầu đã hạ sanh được một hoàng nam, đặt tên là Nguyễn Phúc Thuần, vị hoàng tử thứ mười sáu của Võ Vương.

Công nữ Ngọc Cầu một bước trở thành Vương phi được sủng ái nhất trong cung. Và với sự sắp đặt của Phúc Loan, hai người anh trai của nàng cũng nắm quyền hành tối thượng trong tay. Nguyễn Phúc Viên được phong làm Chưởng thủy cơ, Nguyễn Phúc Nghiễm thì giữ chức Nội tả, Chưởng dinh, quản Bộ lại, Bộ binh, lãnh Tả phủ Chưởng phủ sự dinh Quảng Nam. Nhưng quả thật hai anh em Viên – Nghiễm vốn là hạng tầm thường. Viêm lười biếng, chỉ biết rượu chè; Nghiễm xa hoa, hiếu sắc, hậu phòng có tới trăm người, quanh năm vùi mặt vào rượu và gái đẹp. Chưa thỏa mãn với những gì đã có, Ngọc Cầu bày mưu với Phúc Loan nuôi mộng cho con mình được lập làm Thái tử để nối ngôi Vương sau này. Nhưng có lẽ bị mặc cảm loạn luân nên Võ Vương đã lập Nguyễn Phúc Luân lên làm Thái tử thay cho Thái tử Nguyễn Phúc Hạo đã chết sớm. Võ Vương giao Phúc Luân cho Nội hữu Trương Văn Hạnh và Thị giảng Lê Cao Kỷ dạy dỗ để chuẩn bị cho việc đăng Vương sau này.

Ngọc Cầu lo sợ con mình không được lên ngôi, Phúc Loan lại lo Phúc Luân là người thông minh, quả quyết, nếu cai trị đất nước thì sẽ cản trở việc thao túng triều đình của mình nên cả hai đã cấu kết từng bước chuẩn bị cho mưu đồ soán ngôi Chúa. Từ những nguyên nhân đó, triều đình phủ Chúa đã chia thành hai phe đối đầu rõ rệt.

Nhưng kẻ đối đầu mà Phúc Loan cần phải loại trừ trước tiên là quan Hình bộ Tôn Thất Dục. Một hôm, Phúc Loan gọi Chưởng cơ Nguyễn Cửu Thống, Hộ bộ Thái Sinh và tên thái giám được sủng ái của Võ Vương là Chử Đức đến bàn kế loại trừ Tôn Thất Dục. Phúc Loan nói, giọng tức tối:

– Thằng Dục nó coi thường ta, làm việc gì nó cũng cứ nhè ta mà đánh. Ai đời con rể bố vợ mà hục hặc với nhau như thế? Chuyện mỏ vàng Kim Sơn lúc trước nó đã cực lực chống đối, nay đến việc chuyển giao bọn tù Lý Văn Quang về cho Thanh triều xử lý nó cũng cố ý cản ngăn. Các ngươi tính thử coi ta phải làm gì đây?

Thái Sinh nói:

– Tôn Thất Dục đã tuyệt tình trả vợ về thì quan hệ giữa ngài Ngoại tả với ông ta đâu còn gì nữa. Nếu ông ta vẫn chống đối thì cứ thẳng tay loại trừ phứt đi cho xong chuyện.

– Nhưng dù sao nó cũng vai chú của Vương thượng, lại nắm giữ Hình bộ. Nó không có tội gì làm sao mà trừ khử được?

Thái giám Chử Đức là tên mưu mô, hắn đề nghị:

– Ông ta không có tội thì tạo ra tội rồi bắt nhốt chứ có khó gì.

– Tạo ra thế nào?

– Tôi quen với tên quản gia trong nhà Tôn Thất Dục, Ngoại tả bỏ tiền mua chuộc hắn, giao cho hắn một số súng hỏa mai và gươm giáo bảo đem giấu trong kho. Sau đó, quan Ngoại tả vào tâu lên Võ Vương nói Tôn Thất Dục mưu phản, muốn giết Vương thượng tiếm ngôi, có tôi cùng Vương phi nói thêm vào, Vương thượng tất sẽ hạ lệnh bắt hắn. Ngài Chưởng cơ đây cứ đem binh tới nhà lục soát, chứng cớ rành rành thì còn chối sao được. Tội đó không bị chặt đầu cũng tù mọt gông. Trong khi đó, chúng ta cứ cho bắt sạch hết bọn vây cánh của hắn. Trường hợp Vương thượng không xử chết thì chúng ta cùng buộc ngài bãi chức hắn, như vậy hậu hoạn cũng chẳng còn.

Phúc Loan nghe kế mắt sáng rỡ cười ha hả nói:

– Kế hay lắm! Ngươi cho người mang trăm lạng vàng đến cho tên quản gia rồi cứ y kế mà làm. Khi cất giấu xong vũ khí thì báo ta hay. Ta sẽ giả chiếu lục soát nhà hắn, bắt hắn trước rồi tâu với Vương thượng sau cũng được. Ông Thống chuẩn bị người đi. Bắt luôn đám tay chân của hắn một thể.

Cuộc mưu tính đã xong, Chử Đức liền y theo kế hoạch mà làm. Ba ngày sau đó, Tôn Thất Dục vừa từ Hình bộ trở về nhà thì Chưởng cơ Nguyễn Cửu Thống đã dẫn hai trăm quân túc vệ đến bao vây phủ đệ. Cửu Thống đưa tờ chiếu giả của Phúc Loan tạo ra đọc lớn cho Tôn Thất Dục nghe. Xong, không cần quan tâm đến sự phản kháng của Tôn Thất Dục, hắn sai lính đi lục soát. Lát sau bọn lính mang từ trong kho ra một số vũ khí khá lớn đủ cả súng đạn, gươm giáo. Tôn Thất Dục thấy tang vật, biết mình đã bị đám gian thần giá họa nhưng vì lệnh của Chúa đã hạ xuống nên đành để Cửu Thống bắt dẫn đi. Cửu Thống trói Tôn Thất Dục lại rồi đem giam thẳng vào nhà ngục. Tôn Thất Dục tức giận mắng:

– Bọn giặc các ngươi giả truyền thánh chỉ bắt người vô cớ. Ta phải tâu lên Vương thượng minh xét việc này, các ngươi rồi sẽ bị trừng trị tất cả.

Cửu Thống cười khanh khách nói:

– Ông tạm thời cứ ngồi ở đây mà chờ Vương thượng minh xét. Ha ha…

Nói xong hắn lại dẫn lính đi tìm bắt những người trước nay là thủ túc của Tôn Thất Dục. Hai người đầu tiên hắn tìm đến là Đoàn Phong và Ngô Mãnh, Tả Hữu Hộ vệ Hình bộ.

Nói về Đoàn Phong, vì Tuyết Hoa sau khi sanh đứa con gái, lại phí quá nhiều tâm lực để hoàn thành bản chú giải cuốn sách “Tiểu Bát quái trận đồ” của Nguyễn Bỉnh Khiêm biên soạn mà khi xưa cha nàng trao lại nên trong người suy nhược. Đoàn Phong đành phải ở nhà mấy hôm nay để chăm sóc cho nàng và đứa con gái nhỏ. Đêm đó, chàng đang bế đứa con gái vừa tròn một tuổi trên tay thì một tên gia nhân bên nhà Tôn Thất Dục hớt hải chạy đến báo tin dữ. Đoàn Phong vội hỏi:

– Sự tình thế nào? Dục thúc giờ ra sao rồi?

Tên gia nhân hổn hển nói:

– Bọn chúng lục soát trong nhà thấy có nhiều súng đạn và gươm giáo nên truyền đọc thánh chỉ rồi bắt Tôn ông trói lại. Hạ nhân biết nguy vội lẻn ra ngoài, chạy nhanh đến đây báo với Tả Hộ vệ để ngài tìm cách cứu Tôn ông.

Nghe sự tình, Đoàn Phong biết ngay đây là đòn giá họa phủ đầu của Phúc Loan nhằm loại trừ quan Hình bộ, một đối thủ gay gắt nhất của hắn ta. Mà một khi hắn đã ra tay thì ắt sẽ tiêu diệt trọn ổ, khử luôn vây cánh của Tôn Thất Dục. Đoàn Phong đoán trước rằng người tiếp theo sa bẫy chính là chàng và Ngô Mãnh. Suy tính xong, chàng bảo tên gia nhân:

– Ngươi chạy gấp sang báo cho Hữu Hộ vệ biết, nói với ông ta hãy lánh mình trước đừng để bị chúng bắt, sau đó mới tìm kế cứu Tôn ông. Đi nhanh đi kẻo không kịp.

Tên gia nhân “dạ” một tiếng rồi chạy đi. Tuyết Hoa nằm trên giường nói:

– Chúng ta phải mau mau chạy trốn trước khi chúng đến đây. Một mình chàng không chống lại nổi bọn chúng đâu, vướng víu vợ con nữa thì chàng sẽ bị chúng bắt đó. Chịu khuất tất một chút để sau này còn có người giải cứu cho Dục thúc.

– Vậy hiền thê ráng gượng dậy bế con, ta thu xếp một ít vật dụng rồi mình đi.

Chàng vội đỡ Tuyết Hoa ngồi lên, trao bé Quỳnh Như cho nàng rồi chạy đi thu dọn một số áo quần, của cải, tống vào hết trong một chiếc bao, giắt kiếm trên vai rồi tay bế Đoàn Phi, tay dìu Tuyết Hoa ra sau vườn. Chàng treo chiếc bao bên hông con Hồng Câu, cẩn thận bế hai mẹ con Tuyết Hoa lên, sau đó ẵm Đoàn Phi phóng lên lưng ngựa. Vừa lúc đó đã nghe có tiếng ngựa phi rầm rập tới trước cửa nhà. Đoàn Phong thúc ngựa chạy đi.

Hồng câu là con thiên lý mã, tuy chở trên lưng bốn người nhưng nó vẫn phóng rất nhanh, bốn vó sải thật đều bước nên Tuyết Hoa dù bế con ngồi phía sau vẫn thấy rất an toàn. Đêm đó, gia đình Đoàn Phong bốn người phóng ngựa dọc theo bờ sông Hương chạy xuống tận vùng cửa biển Thuận An lánh nạn.

…………..

(xem tiếp vào ngày mai)