Kỳ 109:

……….

Người đàn ông ra khỏi phòng, bên ngoài trời tối đen như mực, có tiếng người nói chuyện lao xao. Nó nằm suy nghĩ lung tung một lúc rồi lại ngủ thiếp đi. Hôm sau, người đàn ông và mấy người nữa lại mang cháo và thuốc vào cho nó. Đến tối hôm sau thì nó đã khỏe lại rất nhiều. Sang sáng ngày thứ ba, nó đã khỏe hẳn. Người đàn ông đưa nó ra boong thuyền hóng ánh nắng ban mai. Đại dương xanh ngắt, gió biển lồng lộng tạo cho nó cảm giác sảng khoái vô cùng. Mấy người thủy thủ vây quanh nó chào hỏi, trong số đó có một đứa trẻ lớn hơn nó chừng ba bốn tuổi, thái độ rất thân thiện. Người đàn ông sợ nó nhiễm gió trở lại nên cùng nó trở vô phòng. Ông ta bảo nó ngồi xuống giường rồi hỏi:

– Bây giờ cháu có thể cho ta biết cháu là ai, tên gì và vì sao trốn lên thuyền này không?

Mấy hôm nay nằm bệnh, nó suy nghĩ nhiều lắm. Vừa sợ cha tìm được, lại vừa sợ người ta cho là kẻ cắp nên nó quyết định bịa chuyện nói dối.

– Dạ cháu tên Trần Lâm, là một đứa trẻ mồ côi không nhà lang thang đây đó. Đêm kia chỉ vì mệt mỏi quá nên cháu leo lên thuyền định ngủ một giấc rồi bỏ đi, không ngờ ngủ quên và thuyền của chú lại ra biển. Cháu hãi quá tới sinh bệnh. Cháu lên thuyền chỉ là sự vô tình, không có gian ý gì cả.

– Ồ, chú không nghĩ cháu là kẻ gian. Bây giờ cháu tính sao, thuyền của chú phải vào tận đầm Hải Hạc ở Quy Nhơn mới dừng lại được. Cháu muốn trở lại Hội An phải theo thuyền của chú một thời gian, khi có chuyến hàng thì mới trở ra được. Có khi chú không trở ra Hội An mà lại vào tận trong miền Nam, trong Cù Lao Phố lận.

Đoàn Phi ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:

– Thì cháu cứ theo chú vậy. Chú tên gì, cháu muốn biết để tiện xưng hô?

– Chú là Lê Trung. Là thuyền trưởng của đoàn thuyền này.

– Cháu chào chú Lê Trung. Chú làm thuyền trưởng được lênh đênh trên biển, đi đây đó khắp nơi chắc vui lắm nhỉ?

Lê Trung cười:

– Chỉ vì công việc mà thôi. Cháu thích đi biển lắm à?

– Dạ, từ nhỏ cháu đã thích sự mênh mông to lớn của biển cả. Cháu thường mơ mình được sống trên biển.

– Vậy cháu có muốn theo thuyền của chú lênh đênh trên biển luôn không?

– Nếu chú cho phép cháu sẽ theo chú giúp việc. Cháu làm gì cũng được, miễn là được theo đoàn thuyền đi khắp đó đây, còn hơn lang thang đầu đường xó chợ không biết phải làm gì.

– Nếu cháu thích thì cứ ở lại với chú. Trên thuyền cũng có Lưu Phương, nó hơn cháu vài tuổi, hai đứa làm việc với nhau cho có bạn.

– Ra anh ấy tên Lưu Phương, lúc nãy cháu đã gặp qua. Vậy từ nay cháu là thủy thủ trên thuyền của chú rồi phải không?

Lê Trung nghe nó nói bật cười:

– Ừ. Là thủy thủ tí hon!

***

Vậy là từ đó Đoàn Phi đổi tên thành Trần Lâm, theo đoàn thuyền buôn sống lênh đênh trên biển cả, đi đây đó khắp nơi như ước mơ mà nó đã ấp ủ từ bé. Hôm đoàn thuyền về đậu bến nhà ở đầm Hải Hạc, nó mới biết đoàn thuyền là của gia đình họ Cao, chú Lê Trung là anh vợ của ông chủ tên Cao Đường. Nó vốn là đứa trẻ thông tuệ, có giáo dục đàng hoàng nên rất lễ phép, bởi vậy thủy thủ đoàn ai nấy cũng đều thương. Cả Lưu Phương, vốn tính tình hiền hậu, tốt bụng nên hai đứa thân nhau như anh em, chia nhau các công việc lặt vặt trên tàu. Những khi rảnh rỗi hai đứa thường nói chuyện, tranh luận với nhau về đủ thứ trên đời. Lưu Phương vốn ghét võ nghệ, chỉ thích đọc sách, nó cho rằng võ nghệ chỉ làm con người tăng thêm hung tính. Sách vở, chữ nghĩa thánh hiền mới làm con người và xã hội tốt hơn.

Suốt những ngày tháng phong sương đó, lòng Trần Lâm không bao giờ quên được hình ảnh của đứa em gái tội nghiệp và những lời dạy dỗ của cha mẹ mình. Nó tự thề với lòng là sẽ tạo nên một sự nghiệp vẻ vang để thực hiện lời dặn dò của mẹ cha cũng như tạ lỗi với linh hồn người em gái. Mặc cảm tội lỗi khiến nó trở thành đứa trẻ trầm mặc, ít nói. Đêm đêm, sau những giờ làm việc, nó lên boong thuyền một mình luyện tập võ nghệ, nhất là bài kiếm gia truyền mà nó đã thuộc nằm lòng.

Theo đoàn thuyền được một thời gian thì một hôm Lê Trung dẫn theo một đứa bé gái xuống thuyền. Cô bé chừng chín mười tuổi, tóc chấm ngang vai, đôi mắt đen lay láy, khuôn mặt rất hiền hậu, dễ thương. Gặp Trần Lâm, Lê Trung nói:

– Lâm nhi, đây là Tiểu Hồng, cháu gái của chú. Hai đứa làm quen với nhau đi.

Trần Lâm vui vẻ nói:

– Chào Tiểu Hồng! Tôi là Trần Lâm, rất vui được làm quen với bạn.

Tiểu Hồng cũng cười tươi đáp lại:

– Anh mới theo đoàn thuyền của cậu Trung hả? Lúc trước Tiểu Hồng đâu có gặp anh, chỉ thấy anh Phương thôi.

– Vâng, tôi mới theo chú Trung chừng một năm nay. Tiểu Hồng biết anh Phương hả, chúng ta đi tìm anh ấy đi.

Cả hai đứa xấp xỉ tuổi nhau nên bắt chuyện làm thân rất nhanh. Trần Lâm nhìn Tiểu Hồng thì lại nhớ tới đứa em gái xinh xắn, ngoan hiền của mình nên tự dưng rất có thiện cảm với cô bé. Chúng kéo nhau đi tìm Lưu Phương. Trần Lâm hỏi:

– Tiểu Hồng là tiểu thư con ông chủ hả?

– Sao anh Lâm biết?

– Tôi nghe chú Trung nói em gái của chú là vợ ông chủ. Lúc nãy chú giới thiệu Tiểu Hồng là cháu của chú nên tôi đoán vậy.

Tiểu Hồng nhoẻn miệng cười:

– Anh Lâm nhanh trí quá há. Tài đoán của anh thật giỏi. Nhưng…

Rồi mặt nó bỗng trở nên buồn xo. Trần Lâm hỏi:

– Sao bỗng dưng Tiểu Hồng buồn bã vậy? Nhưng cái gì?

– Mẹ Tiểu Hồng không còn nữa. Mẹ mất rồi. Mất từ lúc Tiểu Hồng mới năm tuổi.

– Vậy sao? Tôi xin lỗi nhé.

– Sao lại xin lỗi?

– Vì đã nhắc chuyện của mẹ Tiểu Hồng.

– Ơ, không sao đâu. Còn mẹ anh Lâm?

– Cũng mất rồi. Tôi chỉ có một mình. Tiểu Hồng có anh em không?

– Có! Chị Đại Hồng.

– Vậy là vui rồi.

– Không vui chút nào đâu. Chị Đại Hồng khó tính lắm, cái gì cũng ăn hiếp Tiểu Hồng cả. Tiểu Hồng không muốn chơi với chị ấy. Cả anh Vân Long nữa, hai người họ chơi riêng với nhau.

– Anh Vân Long là anh của Tiểu Hồng à?

– Dạ, nhưng là cháu của mẹ chị Đại Hồng. Cha nuôi anh ấy từ nhỏ.

– Thế mẹ Đại Hồng không phải là mẹ Tiểu Hồng sao?

– Không. Mẹ chị ấy mất sớm. Cha cưới mẹ em, rồi mẹ em cũng mất luôn. Tụi em không hợp tính nhau.

– Thế từ nay tôi sẽ làm bạn với Tiểu Hồng. Chúng ta là bạn của nhau nhé?

– Ừ, nhưng anh Lâm theo thuyền đi hoài, Tiểu Hồng đâu có được chơi với anh Lâm mỗi ngày đâu.

– Ừ nhỉ? Thì khi nào thuyền về bến, Tiểu Hồng lại ra đây chơi với tôi. A, anh Lưu Phương kìa!

Lưu Phương biết Tiểu Hồng từ trước nên cả ba đứa chơi với nhau coi bộ rất hợp tính. Từ đó mỗi bận thuyền về, Tiểu Hồng đều bắt cậu Trung dẫn ra bến để chơi với Trần Lâm và Lưu Phương. Một lần, Đại Hồng biết được nên đòi đi theo, cả Lý Vân Long nữa. Đại Hồng lớn hơn Tiểu Hồng ba tuổi, nét mặt rất xinh nhưng ánh mắt thì sắc bén quá, tính tình lại khắc nghiệt nữa. Thấy Tiểu Hồng chơi với Trần Lâm và Lưu Phương coi bộ rất vui vẻ nên nó tức, cứ tìm cách chọc phá hoài. Biết Trần Lâm và Lưu Phương là hai đứa trẻ mồ côi nên Đại Hồng và Vân Long thường tỏ ý khinh miệt, phân biệt chủ tớ. Trần Lâm tuy giận lắm nhưng vẫn cố nén trong lòng. Tiểu Hồng cũng vì thế mà gây gổ với chị luôn. Năm đứa trẻ chia ra hai phe, chống đối và cãi nhau vì đủ thứ lý do khiến cho cả năm đều mất vui. Nhưng cứ mỗi lần thuyền về bến thì chúng lại tìm cách gặp nhau rồi lặp lại bổn cũ.

Có lần Trần Lâm hỏi Tiểu Hồng vì sao tính tình Đại Hồng lại hay cáu gắt, phá bỉnh người khác như thế thì Tiểu Hồng lắc đầu không biết, chỉ nói rằng từ nhỏ Đại Hồng đã vậy. Đôi khi, Đại Hồng còn gàn dở đến mức bắt những chú gà con của nhà người nô bộc nựng nịu chán rồi bẻ cổ chơi. Mỗi lần như vậy, Tiểu Hồng khóc hết nước mắt, gây nhau một trận với chị rồi đem những chú gà con đi chôn.

………….

(xem tiếp vào ngày mai)