Kỳ 110:

………..

Lê Trung vốn là người tài cao, học rộng, võ nghệ cao cường, lại rất giỏi về âm nhạc, nhất là thổi sáo. Ông thấy Trần Lâm bản tính thông tuệ lại đam mê võ nghệ, ham học hỏi, làm việc thì chăm chỉ không câu nệ nên ông thương nó lắm. Từ bé nó đã nghe cha dạy rằng làm người muốn vượt trên thiên hạ, tạo dựng sự nghiệp lớn ở đời thì trên phải thông thiên văn, dưới tường địa lý, giữa rõ nhân tình, bởi vậy khi được Lê Trung tận tình rèn dạy, nó không ngừng học hỏi, đưa ra những thắc mắc khiến ông đôi khi phải gãi tai lắc đầu. Một hôm, hai chú cháu đang ngồi trước mũi thuyền lênh đênh giữa biển, Trần Lâm chợt hỏi:

– Chú Trung nè, cháu thấy chú suốt ngày theo thuyền buôn bán mà sao cháu hỏi bất cứ vấn đề gì chú cũng trả lời được cả vậy? Trước kia hẳn chú phải là người học rộng, tài cao lắm phải không?

Lê Trung cười đáp:

– Chữ nghĩa của chú hầu hết là do mẹ chú dạy. Sau khi mẹ mất, chú tự mình học hỏi thêm.

Trần Lâm chợt nhớ đến mẹ mình ngày xưa cũng ngày ngày dạy mình học nên hai mắt bỗng đỏ hoe. Lê Trung nhìn thấy hỏi:

– Cháu nhớ mẹ phải không?

– Dạ.

Rồi nó đánh trống lảng để tránh nhắc về mẹ mình:

– Mẹ chú chắc vừa đẹp vừa tài giỏi lắm phải không?

– Sao cháu biết?

– Thì nhìn chú đẹp trung niên, Tiểu Hồng cũng xinh đẹp nên cháu đoán thế.

Lê Trung thấy nó dùng chữ ngộ nghĩnh liền bật cười:

– Cháu đoán khá lắm. Mẹ chú đúng là một trang tuyệt sắc giai nhân. Duy có điều, người đẹp thường gặp cảnh trái ngang, cuộc đời nhiều sóng gió. Như mẹ Tiểu Hồng vậy, cũng rất đẹp nhưng lại vắn số.

– Xin lỗi chú.

– Không sao. Từ ngày mẹ mất, chú và Ngọc Lan, mẹ Tiểu Hồng, dùng nghề ca hát để sinh sống qua ngày. Sau đó cha Tiểu Hồng là Cao Đường xin cưới Ngọc Lan. Nhân chú Hữu Dụng đã lớn tuổi nên nhờ chú tiếp tục coi sóc đoàn thuyền. Lênh đênh trên biển cả mênh mông, sống chết trong chớp mắt, chú đã nghiệm ra rằng con người sướng khổ, sống chết đều có số mạng, mọi việc đều có bàn tay định mệnh sắp xếp sẵn. Cho nên với chú, đau khổ không quá buồn, hạnh phúc không quá vui. An nhiên mà đón nhận mọi thứ.

Trần Lâm lại tò mò hỏi thêm:

– Võ công của chú cao cường như thế chắc cha của chú phải là cao thủ đệ nhất giang hồ phải không?

– Mẹ giận cha, mang chú và em gái ra đi lúc chú mới có ba tuổi. Đến giờ chú cũng không hình dung ra mặt của cha mình thế nào nữa.

– Buồn nhỉ. Vậy võ công của chú là mẹ chú dạy cho à?

– Lúc ra đi, mẹ chú có mang theo cuốn kiếm phổ của cha. Khi chú lên năm, mẹ bắt chú theo đó mà luyện tập.

– Vì sao mẹ chú lại bỏ đi?

– Chỉ vì một sự hiểu lầm. Mẹ chú có một người em gái song sinh, hai chị em giống nhau như hai giọt nước, vì mồ côi nên hai chị em cùng sống với nhau dưới một mái nhà. Khi mẹ chú lấy cha chú, hai chị em vẫn còn ở chung. Nghe mẹ kể cha chú lúc ấy có biệt hiệu là Ngũ Tuyệt thư sinh. Chỉ vì hiểu lầm cha và dì ba nên mẹ chú ẵm con ra đi. Về sau biết tin dì đã treo cổ tự vận, cha bỏ đi kiếm mẹ con chú khắp nơi, mẹ chú hối hận lắm nhưng lại thẹn với cha và dì ba nên không ra mặt, cam tâm sống cuộc sống nghèo khó ở một làng nhỏ gần thành Đồ Bàn cũ.

Trần Lâm nghe kể, hai mắt nó đỏ hoe. Hình ảnh đứa em gái nằm chết thảm thương lại hiện về trong trí nhớ. Nó thở dài:

– Gia đình chú gặp nhiều đau khổ quá nhỉ? Mà Ngũ Tuyệt thư sinh là gì vậy chú?

– Là cầm kỳ thi họa và kiếm thuật đều tuyệt diệu cả.

– Ui chà! Hèn chi kiếm và tiếng sáo của chú quá là tuyệt luôn.

– Nói về kiếm thì bài kiếm của cháu mới là tuyệt. Nếu cháu cố gắng luyện nó cho thật giỏi thì cũng đủ để xưng hùng trong thiên hạ rồi. Cháu có muốn học thổi sáo không?

– Dạ muốn chứ! Chú dạy cho cháu nhé?

– Ừ.

***

Một hôm, đoàn thuyền ba chiếc do Lê Trung chỉ huy rời bến để ra cửa Đại Chiêm đổ hàng, khi qua khỏi vùng núi ở đầm Đạm Thủy thì bị mấy chiếc tàu của bọn cướp bao vây tấn công. Bọn cướp này mới bắt đầu hoạt động nửa năm nay. Chúng lợi dụng địa thế núi non hiểm trở phía nam bờ biển vùng đầm Đạm Thủy để làm sào huyệt. Chúng còn một trại khác đặt tại Hòn Trâu, là một đảo nhỏ bên ngoài bờ biển vùng Đạm Thủy, vì thế cho nên tên chúa đảng tự xưng là Ngưu Ma Vương, dùng lá cờ có hình một đầu lâu của con trâu có hai sừng làm cờ hiệu. Đảng cướp này từng hoạt động ở vùng biển Quảng Đông – Phúc Kiến, sau chúng bị triều đình nhà Thanh đánh đuổi mới chạy sang Đại Việt. Bọn chúng rất tàn ác, nhất là tên đảng trưởng Lỗ Đại. Chúng chặn tàu cướp của còn giết người không gớm tay, chuyên moi tim người ngâm rượu để uống. Nửa năm nay, không ít những tàu buôn đi ngang vùng biển từ Quy Nhơn ra Quảng Ngãi đã bị bọn chúng đánh cướp.

Thuyền buôn họ Cao đi lại biển Đông đã năm mươi năm rồi nên đa phần thủy thủ đoàn đều là những người có võ nghệ cao cường. Lê Trung lại là tay cao thủ cho nên đã đánh trả dữ dội. Bọn cướp rất đông, chúng nhảy lên ba chiếc thuyền tấn công các thủy thủ. Cuộc giao chiến diễn ra giữa biển cả mênh mông. Lê Trung với đường kiếm linh hoạt như rồng bay đã đâm tên đảng trưởng Lỗ Đại một kiếm suýt mất mạng, may mà có mấy tên lâu la liều chết bảo vệ mới thoát về được thuyền nhà. Hắn thất kinh ra lệnh cho bọn đàn em rút lui. Bọn cướp tháo chạy nhưng đã bắt theo được mấy người thủy thủ, trong đó có Trần Lâm và Lưu Phương. Lê Trung tuy rất muốn đuổi theo cứu những người bị bắt nhưng cả ba chiếc thuyền sau cuộc giao tranh đã hư hại nặng, bọn cướp lại quá đông nên đành phải quay trở về bến nhà ở Quy Nhơn.

Tên Lỗ Đại được bọn lâu la đem về hang núi, hắn điên tiết bảo đàn em mang mấy tên thủy thủ bị bắt đến rồi cho đánh đập tàn nhẫn. Sau, chúng moi tim hai người thủy thủ lớn nhất bọn bỏ vào hũ rượu, múc ra một bát lớn cho tên Lỗ Đại uống. Hắn uống cạn bát rượu xong tỏ ra vô cùng sảng khoái, máu còn dính hai bên mép đỏ lòm như ác quỉ. Lưu Phương và Trần Lâm nhìn thấy cảnh tượng man rợ đó thì hồn vía lên mây, mặt mày cắt không còn một chút máu. Lưu Phương hoảng đến độ ngất xỉu tại chỗ. Trần Lâm vốn là đứa bé gan dạ nên sau một lúc sợ hãi, nó nổi giận la lớn:

– Bọn uống máu người các ngươi trước sau gì cũng sẽ chết không được toàn thây! Bọn thú vật!

Một tên lâu la bước tới, tát vào mặt nó một cái như trời giáng, hăm:

– Tới phiên mày bây giờ đó oắt con! Trái tim non của mày chắc là bổ lắm đó. Ha ha…

Trần Lâm bây giờ không cần biết sống chết là gì nữa, nó hét lớn:

– Mày có giết chết, tao cũng không sợ. Bọn thú vật đội lốt người các ngươi sẽ bị trời tru đất diệt.

Tên lâu la giơ tay định tát thằng nhỏ hỗn láo này một tát nữa thì tên Lỗ Đại bỗng la lớn:

– Ngừng tay! Thằng nhỏ này hay đấy. Tao thích mấy đứa nhỏ gan lì như vậy. Tao sẽ nhận nó làm đệ tử. Cởi trói cho nó.

Tên lâu là mở trói cho Trần Lâm. Lỗ Đại hỏi:

– Thằng nhỏ, mày tên gì?

– Trần Lâm.

Nó đáp cộc lốc. Lỗ Đại hỏi tiếp:

– Mày muốn theo tao học võ không? Tao sẽ dạy cho mày, mày sẽ trở thành vô địch thiên hạ.

Trần Lâm bật lên cười:

– Vô địch thiên hạ… Ha ha… Buồn cười quá! Ngươi đánh không lại chú Trung, chút nữa là bỏ mạng ngoài biển rồi, võ nghệ như vậy mà đòi dạy cho ta trở thành vô địch thiên hạ? Ha ha…

Bọn lâu la nghe thằng nhỏ nói vậy thì xanh mặt cả đám. Xưa nay nếu có kẻ nào dám lên tiếng xúc phạm chúa đảng như vậy thì ông ta sẽ giết chết ngay lập tức. Vậy mà lần này, bọn chúng hết sức ngạc nhiên khi nghe Lỗ Đại cười lớn nói:

– Ha ha… Gan dạ lắm, lại khéo nói nữa. Ta chịu ngươi lắm, thằng bé con lớn mật kia. Đợi vết thương đỡ lại ta sẽ cho ngươi thấy tài nghệ của ta thế nào. Chừng đó, ngươi sẽ lạy lục ta xin học nghệ cho mà coi.

Trần Lâm bĩu môi:

– Không đời nào! Ta thà chết chứ không bao giờ học mấy thế võ mèo quào của tên uống máu người như ngươi. Đừng nằm mơ!

Lỗ Đại nói:

– Đem hai đứa nhốt lại. Cho chúng ăn uống tử tế.

…………..

(xem tiếp vào ngày mai)