Kỳ 111:

………..

Bọn lâu la dẫn hai đứa ra sau nhốt vào một hang núi có hàng rào gỗ lớn đóng rất kỹ lưỡng. Hai đứa ở đó gần nửa tháng, mỗi lần nhớ lại cảnh tượng bọn cướp moi tim hai người thủy thủ bỏ vào rượu là Lưu Phương lại phát run lên. Trần Lâm trấn an bạn và bàn tính chuyện bỏ trốn. Trong thời gian đó, thỉnh thoảng Lỗ Đại lại vào thăm và không quên nhắc lại chuyện nhận Trần Lâm làm đồ đệ nhưng mười lần như một, Trần Lâm đều từ chối. Một hôm vết thương đã lành, Lỗ Đại cho dẫn hai đứa ra phòng lớn của trại rồi hỏi Trần Lâm:

– Bé con ngươi có chịu nhận ta là sư phụ hay không? Ta cho ngươi cơ hội cuối cùng. Nếu ngươi còn ngoan cố thì ta sẽ moi tim thằng bạn của mày trước rồi moi tim mày sau. Trả lời đi!

Trong khi hắn nói, một tên lâu la đã lại nắm cổ áo Lưu Phương xách lên gí con dao vào tim. Không hiểu nhờ vào sức mạnh nào mà Lưu Phương bây giờ trở nên gan dạ vô cùng, mặt nó tỉnh bơ không hề biểu lộ chút sợ hãi nào, nó lên tiếng:

– Đừng Trần Lâm! Mày là nhân tài, đừng nhận ác quỉ làm thầy. Tao có chết cũng sẽ rất vui. Mày nhớ lời tao nhé.

Rồi bất thình lình nó chụp tay của tên lâu la vừa đẩy mạnh mũi dao vào tim mình vừa nói lớn:

– Nhớ lời tao nghe Lâm!

Máu trên ngực nó phun ra, đầu ngoẻo sang một bên. Nó chết trên tay thằng lâu la. Trần Lâm hốt hoảng lao vào đấm tên lâu la một cú bật ngửa, giật lấy thây Lưu Phương mà ôm khóc nức nở. Tên lâu la bị đấm nổi nóng bước lại, đá Trần Lâm một cú văng ra xa. Rồi hắn thọc mạnh con dao xuống ngực moi trái tim của Lưu Phương ra đem bỏ vào hũ rượu. Trần Lâm lao theo gào lên:

– Ta liều chết với bọn ác quỉ các ngươi!

Một tên lâu la khác xông đến chặn Trần Lâm lại. Trần Lâm tung liền hai cú đấm vào bụng hắn. Quyền của nó tuy còn yếu như rất hiểm hóc, tên lâu la bị trúng đòn phải thoái lui lại. Lỗ Đại hét lớn:

– Nhốt thằng nhỏ lại cho ta! Đừng làm hại nó!

Tên phó trại Tập Đình võ nghệ rất cao cường, hắn xông đến vung tay gạt Trần Lâm khiến nó té nhào lên xác của Lưu Phương. Sau hắn dùng chân đè lên ngực nó rồi lệnh cho hai tên lâu la khác:

– Trói nó lại dẫn đi!

Trần Lâm té lên con dao nhỏ liền nhanh trí giấu vội con dao vào ống giày bên trong ống quần của mình. Hai tên lâu la trói tay nó lại, dẫn ra sau xô vào nhà tù và lấy xích khóa cửa lại. Chiều hôm sau nó nghe tiếng bọn cướp nhậu nhẹt la lối om sòm phía trước, chắc chúng vừa cướp xong một vố lớn. Tên lâu la có nhiệm vụ canh gác mang đồ ăn xuống cho nó nói:

– Thằng nhóc con ăn đi, đồ ăn mừng chiến thắng đó.

Giọng hắn ồ ề, hơi thở sặc mùi rượu. Trần Lâm nói:

– Đại ca, em muốn đi ngoài một chút. Đại ca mở cửa đi.

Tên lâu la đang nhậu nhẹt ngon lành nghe nó nói thì đâm quạu gắt:

– Mày không thấy tao đang nhậu sao? Ráng nín đi!

– Dạ, em đã ráng nín lâu lắm rồi. Giờ thì hết chịu nổi, đại ca cho em đi nhanh rồi trở vào nhậu. Nhanh lên, em sắp ra rồi nè.

Tên lâu la vừa mở khóa vừa cằn nhằn:

– Nhanh lên thằng khốn. Theo tao!

Hắn dẫn Trần Lâm ra nhà xí sau động đá, tay cầm đao đứng canh. Trần Lâm đi ngoài xong thì lại kế bên hắn hỏi:

– Hôm nay trại có gì mà vui quá vậy đại ca?

– Đại vương vừa cướp được một chuyến hàng lớn. Mày ngu quá, chịu làm đệ tử của đại vương đi thì sẽ được sung sướng, làm phách chi cho khổ thân hả con?

– Tiểu đệ nghĩ lại rồi. Mai tiểu đệ sẽ bái ông ta làm sư phụ.

– Vậy mới là khôn đó con. Tao khỏi phải canh chừng mày nữa. Đi vô!

Trần Lâm bỗng chỉ tay về phía núi nói lớn:

– Đại ca nhìn kìa, cái gì kia vậy?

Tên lâu la đưa mắt nhìn theo ngón tay Trần Lâm chỉ nhưng hắn không thấy gì cả. Hắn định quay lại hỏi thì đã trúng một nhát dao ngay tim ngã xuống tắt thở. Trần Lâm rút vội cây dao về rồi nhắm hướng ngọn núi cao mà đâm đầu chạy thẳng một mạch. Khi chạy được một lúc khá lâu thì có tiếng bọn cướp la lối đuổi theo, chắc là chúng đã phát hiện tên gác tù bị giết. Trần Lâm cắm đầu cắm cổ chạy. Nó nghĩ khi thoát được vào núi cao rừng rậm rồi thì bọn cướp sẽ khó tìm gặp hơn. Đến chân núi, nó phát hiện ra một khe núi liền chạy mải miết vào trong đó. Khe núi mỗi lúc mỗi hẹp dần, thân hình bé con như nó có chỗ phải rất khó khăn mới len qua được. Tiếng bọn cướp dần dần im bặt, không còn nghe thấy nữa nhưng nó vẫn tiếp tục len lỏi đi sâu vào.

Khe núi dài không biết bao nhiêu mà tính. Trời sập tối dần, lòng khe đen như mực, khí lạnh bắt đầu tỏa ra làm cho nó run lên cầm cập. Tin chắc bọn cướp đã bỏ về, không đuổi theo nữa nên nó nằm lăn trên một tảng đá giữa khe núi, ngước mặt lên trời thở dốc. Hai vách núi sừng sững thẳng đứng tạo thành một khe dài lấp lánh đầy những ngôi sao. Nó vừa mừng vừa sợ rồi co người lại cho đỡ lạnh và thiếp đi.

Khi Trần Lâm thức dậy thì trời đã sáng hẳn. Nó thấy bụng đói cồn cào nhưng vẫn ráng sức đứng lên đi tiếp vào bên trong, hi vọng tìm ra ít trái cây gì đó ăn tạm cho đỡ đói. Nó vui mừng khi nhận ra lòng khe mỗi lúc một rộng hơn. Nó vừa đi vừa nhìn quanh quất tìm kiếm nhưng không thấy có gì để ăn cả. Mặt trời lên cao chiếu ánh sáng thẳng xuống lòng khe núi nhưng nó vẫn cảm thấy lạnh căm. Bỗng nó nghe có tiếng chim kêu quang quác và tiếng đập cánh rất mạnh. Nó hiếu kỳ liền chạy tới gần, núp sau một tảng đá quan sát. Con chim đại bàng rất lớn liên tục bay lên rồi cúp cánh lao xuống tấn công vào đầu của một con rắn nằm trước cửa một hang động. Con rắn to lắm, cái đầu của nó to cỡ cái đầu của Trần Lâm, miệng nó không ngớt phát ra những tiếng phì phì và phun ra một mùi tanh hôi nồng nặc. Cái lưỡi nó liên tục thè ra thụt vào, hai cái răng nanh nhọn hoắc cố phập vào mỏ con chim đang lao xuống. Hình như con rắn muốn ngăn cản không cho con chim bay vào trong động. Con chim rất tinh khôn, nó lao xuống nó nhắm thẳng đầu con rắn mà tấn công. Con rắn né tránh rồi đớp lại. Nhưng ngay lập tức, hai chân với những vuốt nhọn của con chim chụp mạnh vào đầu con rắn. Con rắn bị những móng vuốt cào trúng nên đầu rách mấy chỗ, máu chảy túa ra. Nó tức giận đập chiếc đuôi dài khuất bên trong động nghe bình bịch. Hai con vật khổng lồ đánh nhau rất lâu, con chim cũng bị con rắn đớp trúng mấy cái, lông rụng bay tùm lum. Cuối cùng đôi mắt con rắn hình như đã bị móng vuốt con chim cào mù nên những đòn né tránh và phản công của nó loạn xạ rồi chậm dần. Con chim liên tiếp mổ trúng đầu con rắn khiến nó nằm vật ra chết tươi. Hạ được địch thủ xong con chim cũng đáp xuống đất, nó lắc lư mấy cái rồi ngã ra bất động.

Trần Lâm bấy giờ mới hoàn hồn. Nó biết cả hai con vật đã chết hết nhưng tay vẫn cầm chặt con dao nhỏ tiến lại gần quan sát. Con chim nằm bất động nhưng hình như vẫn chưa chết còn con rắn thì đã chết thật rồi. Lâm tò mò bước vào trong động, một luồng hơi lạnh ghê gớm bao trùm. Nhưng có mùi thơm của trái cây chín rất ngào ngạt, át cả mùi hôi thối của hơi thở con rắn lúc nãy. Cơn đói bụng lại nổi lên cồn cào. Nó bước sâu vào trong, qua ánh sáng lờ mờ nó phát hiện có một cây nhỏ mọc trên vách đá, trên cây có một trái chín đỏ hỏn thơm ngát. Nó đưa tay hái trái và bỏ vào miệng ăn ngon lành. Trái này vừa ngọt vừa thơm, nuốt xuống tới đâu thì hơi ấm lan tới đó vô cùng sảng khoái. Nó đưa tay nhổ luôn thân cây có chín chiếc lá bỏ vào bọc. Đột nhiên bụng nó bỗng phát nóng ran như lửa đốt. Nó hoảng hồn nghĩ chắc trái cây có độc. Cơn nóng bộc phát mỗi lúc một dữ dội, miệng mồm khô ran khiến nó có cảm giác khát nước không chịu nổi. Nó vội chạy ra ngoài, nhìn thấy máu chảy từ đầu con rắn nhỏ xuống, nó đâm liều đưa miệng hứng uống. Chưa đã khát, nó kê mồm vào vết thương hút mạnh. Máu con rắn trôi vào người đến đâu thì cảm giác nóng bức giảm xuống đến đó nhưng đầu óc nó vẫn còn quay cuồng. Một lúc, nó ngã ra bất tỉnh.

Khi nó tỉnh lại thì mặt trời cũng đã lên cao, đáy hang sáng rực. Nó đứng lên, thấy trong người khỏe khoắn lạ thường. Chợt nhớ có lần chú Lê Trung kể ở Nam Dương có một loại rắn rất lớn, sống đã ngàn năm nên trong đầu có một viên ngọc có thể trị được mọi nọc độc. Trần Lâm liền cầm con dao rạch sâu vào đầu con rắn xem thử, quả đúng như lời chú Lê Trung, có một viên ngọc to bằng đầu ngón chân cái nằm trong đầu con rắn. Nó mừng rỡ lấy viên ngọc ra lau sạch máu. Viên ngọc tỏa ánh sáng chói lòa dưới ánh mặt trời.

Sau đó Trần Lâm tiếp tục theo lòng hang đi tới. Không rõ là bao lâu nhưng cuối cùng nó đã ra được bên ngoài. Bốn bề rừng rú vắng lặng. Nó chẳng màng quan tâm, cứ lặn lội trong rừng đi miết. Bỗng nó thấy một ông sư trong bộ cà sa cũ kỹ, râu đã bạc phơ thì reo lên mừng rỡ. Ông sư cũng ngạc nhiên khi thấy một đứa bé lạc giữa rừng sâu nên vội hỏi:

– Cháu bé là ai? Sao lại đi lạc một mình giữa rừng hoang thế này?

…………

(xem tiếp vào ngày mai)