Kỳ 116:

………

Bưu trợn mắt:

– Mày nói giỡn chơi hả Lía? Cả đám quan binh kéo tới kéo lui mãi còn chưa dẹp được chúng, một mình mày thì làm được gì?

– Bọn quan binh vừa chết nhát vừa bất tài nên thế. Đánh rắn chỉ cần đánh dập đầu là xong. Mày coi tao nhé. Tao mà không dẹp được bọn cướp đó thì sao có thể xứng với cái danh Phú Lạc Vương mà tụi bay tặng lúc xưa.

– Ngày xưa bọn tao gọi đùa vậy thôi. Mày đừng làm liều, nguy hiểm lắm đó.

– Đằng nào tao cũng không có lối đi. Làm một việc gì đó có nghĩa lý giúp bà con rồi ra sao thì ra. Nhưng mày cứ an tâm đi. Ê, mà sao thằng Sứt có vợ còn mày thì chưa? Thằng Nhạc nữa, nó có vợ chưa?

– Thằng Sứt tính nó an phận nên cưới con Lé. Thằng Nhạc thì cưới con gái của ông Trần Kim Báu, cháu nội của võ sư Trần Kim Hùng ở Trường Định. Còn tao, không biết tao học cái thói trèo cao từ lúc nào mà bỗng mê say con gái nhà ông Hương chỉ. Mê để mà mê thôi chớ làm sao tao với tới. Đến khi nàng lấy chồng, ôm mối tương tư, từ trên cao té xuống mới biết mình dại. Đau nhưng mà thú. Hề hề…

Lía cũng bật lên cười ha hả:

– Hay lắm! Không ngờ mày vậy mà hay. Dám yêu rồi dám khổ vì yêu. Ha ha… Tao chịu mày đó.

Bưu xấu hổ:

– Hay cái con khỉ gió! Bây giờ ở giá nằm không đây, mày không thấy sao?

– Nằm không thì nằm chớ đã chết ai. Đêm đêm uống rượu nhớ nàng. Chà, tao mà là thi sĩ tao sẽ làm tặng cho mày một bài thơ.

Bưu ngạc nhiên nhìn bạn:

– Lâu nay mày học ở đâu ra mà ăn nói chữ nghĩa hay thế?

– Chứ mày học ở đâu ra cái tính mơ mộng trèo cao thế?

Hai thằng nhìn nhau cười xòa. Lía nhớ lời thầy dặn nên không nói tới việc mình theo thầy học võ, học chữ bảy năm nay. Cụ Bạch không muốn ai biết đến việc ông đã từng sống và chết ở Trưng Sơn này.

Trời sắp sập tối, Bưu chạy xuống Trường Trầu kêu Sứt và Nguyễn Nhạc lên nhà. Sứt nghe Lía còn sống trở về nó mừng còn hơn cha chết sống lại. Nó vội vã thu xếp mọi việc rồi hối Bưu và Nhạc đi gấp. Nguyễn Nhạc cũng mong gặp lại Lía lắm nên ba chàng trai bèn mang rượu và thức ăn theo. Sứt gặp lại Lía, ôm vồ lấy khóc rưng rức. Lía cảm động trước mối chân tình của thằng bạn cùng khốn thời nhỏ dại, mắt chàng cũng rươm rướm. Sứt hỏi dồn liên tục một hơi:

– Lâu nay mày đi đâu? Làm gì? Chắc là cực khổ lắm phải không? Bây giờ mày tính sao?

Lía cười:

– Mày để tao chào ông thầy Nguyễn Nhạc của tao đã chứ. Hỏi nhiều như vậy tao trả lời sao kịp?

Sứt quẹt nước mắt cười:

– Xin lỗi mày. Gặp lại được mày tao mừng quá nên quên hết mọi chuyện.

Nguyễn Nhạc cười nói:

– Thằng Sứt nó giành hết, làm tao đứng thừa thãi nãy giờ.

Nói rồi Nhạc cũng ôm chầm lấy Lía. Lía đẩy Nguyễn Nhạc xích ra, ngắm một lúc rồi cười ha hả:

– Ông thầy võ tí hon của tao giờ đã trở thành chàng thanh niên hiên ngang, bảnh trai rồi đây. Chà, nhanh thật! Nghe Bưu nói ông thầy giờ làm ăn khá giả lắm phải không? Chừng nào làm cha?

– Tao đã làm cha rồi, sơ sơ mới có hai nỡm thôi, hì hì… Mày làm ơn bỏ cái tiếng thầy giùm tao được không? Coi như tụi mình lúc còn ở truồng tắm sông đi. Mày tao cho nó sướng cái miệng.

Bưu đang bày thức ăn ra chiếc chiếu trải ngoài sân cũng lên tiếng chen vào:

– Đúng vậy! Dù cho tới già, mấy đứa mình cũng nên giữ cái tiếng mày tao cho nó thân thiết. Làm mẹ gì mà phải khách sáo. Phú Lạc Vương, Tây Sơn Vương gì gì đó chỉ là tiếng gọi đùa lúc bọn mình còn nhỏ. Nhưng mà sau này dù hai đứa bay có làm vương làm tướng thiệt đi nữa tao cũng chỉ muốn gọi mày tao thôi. Ê, tao nói vậy đúng không Nhạc?

Nguyễn Nhạc cười:

– Đúng, đúng! Giá mà thằng Lía nó làm vương, mình tới gọi nó bằng thằng chắc bọn hầu cận của nó giận lắm. Ê, mà thôi đừng mơ nữa. Xong chưa Bưu, mình uống rượu mừng thằng Lía trở về. Tao muốn nghe nó kể lại khoảng thời gian bảy năm qua quá.

Bốn người bạn ngồi trên chiếu giữa sân dưới ánh trăng sáng tỏ chốn đồng quê. Nhạc rót rượu ra mấy cái bát đất bảo:

– Uống cạn bát này mừng ngày đoàn tụ.

Bốn người cạn bát, Sứt nhắc:

– Kể đi Lía! Bao nhiêu năm nay mày làm gì, ở đâu?

Lía rót rượu ra rồi nâng bát lên mời ba thằng bạn, uống một hơi cạn sạch mới đáp:

– Lúc tao trốn vào rừng sâu, lang thang trong đó một thời gian thì may sao gặp được một ông lão nhận làm học trò và dạy võ nghệ từ đó đến nay.

Lía vỗ vào tấm áo da cọp đen nói tiếp:

– Cũng nhờ tao liều mạng giết chết con cọp đen này cứu ông lão nên mới có được cái duyên thầy trò. Sự đời may rủi, rủi may vô chừng quá phải không?

Nhạc nói:

– Đúng vậy, trong họa gặp phúc. Vậy là giờ đây với thiên khiếu bẩm sinh của mày, chắc mày đã thụ đắc được một bản lãnh kinh người rồi phải không? Cái ước mơ đánh khắp thiên hạ vô địch thủ của mày chắc là thành rồi đó.

– Võ học mênh mông, làm sao dám nói đánh khắp thiên hạ vô địch thủ? Tao chỉ cần đủ sức để đánh đổ cường quyền, trừng trị bọn tham quan, ác bá giúp đỡ dân nghèo là tao mãn nguyện rồi.

Nhạc vỗ tay khen:

– Hay lắm! Có tài mà không cậy, đó mới thật là người tài. Tao uống với mày câu nói này một bát đầy.

Nói rồi rót hai bát rượu đầy. Bưu la lên:

– Ê, đâu có được uống riêng vậy. Tao cũng uống với nó về câu nói đó nữa.

Sứt cũng không chịu thua:

– Tao nữa chớ! Tao cũng thấy thằng Lía nói câu đó thật là chí lý.

Lía cười khà khà:

– Vậy thì cả bốn thằng hám rượu cùng uống cả đi, khỏi tranh giành.

Bốn người cùng cười lớn rồi uống sạch bát. Lía hỏi:

– Mày thì sao Nhạc? Trước hết cho tao kính hương hồn bác trai về sự giúp đỡ mẹ tao lúc lâm chung. Mày đảm đương công việc thay bác chắc bận bịu lắm hả? Bác gái và hai chú nhóc Lữ, Huệ cùng cô Hoa em của mày ra sao rồi?

Nhạc xua tay:

– Mày đừng để tâm đến chuyện ơn nghĩa. Lối xóm mọi người đều giúp một tay mà. Mẹ tao còn khá, hai thằng nhóc em nay đã chín, mười tuổi rồi. Tao gởi chúng xuống nhà bác Nhưng bắt đầu học võ dưới Bằng Châu. Thằng Lữ hiền bao nhiêu thì thằng Huệ phá bấy nhiêu. Mà đặc biệt nó lại có khiếu học võ giống mày lắm. Bây giờ nhà tao phải gọi nó là thằng Bình. Con Hoa đã lấy chồng, có hai đứa con rồi. Nó lấy thằng Sáu Bá em của Năm Ngạn bạn tao.

– Mừng cho gia đình mày. Một thân võ nghệ mà không có chữ nghĩa, đầu óc như tao thì cũng chẳng nên cơm cháo gì. Mày ráng cho thằng Huệ học chữ nghĩa nữa thì võ nghệ mới thực sự diệu dụng. Mà sao phải đổi tên Huệ của nó vậy?

– Chị dâu nó tên Huệ thì nó phải đổi tên chớ.

Sứt nói:

– Mày còn có trái tim nữa Lía. Trái tim mới là quan trọng. Tao thấy nhiều người chữ nghĩa nhiều nhưng ác còn hơn quỉ sứ nữa.

Lía cười đùa:

– Tao không có trái tim thì làm sao thương mày được?

Rồi hỏi Nhạc:

– Tình hình lúc này ra sao Nhạc? Mày buôn bán đi lại nhiều nơi chắc nắm rõ được nhiều việc phải không?

………..

(xem tiếp vào ngày mai)