Kỳ 118:

……

Thành Bá Bích là ngôi thành nhỏ của người Chiêm Thành thuở xưa, nay đã đổ nát hoang tàn. Thành nằm trong vùng núi hiểm trở bên bờ hạ lưu sông Đá Hàng, còn gọi là sông Kút, gần suối Hầm Hô. Lía từ biệt bạn, một mình mang theo thanh Đoạn Hồn đao của thầy truyền lại và tìm đến sào huyệt bọn cướp. Ba tên lâu la canh giữ bên ngoài thấy có người lạ mặt tiến vào thành liền chặn đường lớn tiếng hỏi:

– Ê tên kia, không biết đây là nơi cấm địa hay sao mà xông vào vậy? Muốn toi mạng hả con?

Lía khoanh tay trước ngực hỏi:

– Bọn bay mua vùng đất này rồi à?

Tên lâu la thấy tướng mạo uy dũng của Lía, lại ăn nói kiểu nhát gừng như chẳng coi chúng vào đâu nên cũng hơi chột dạ. Nhưng vì nghĩ đây là sào huyệt của mình nên mới nói cứng:

– Không cần mua! Bọn tao cứ khoanh vùng lại thành cấm địa, kẻ nào xấu số tiến vào là toi mạng, mày biết chưa?

Lía mỉm cười:

– Vậy để tao cứ tiến vào thử xem có toi mạng hay không nhé?

Nói rồi hai tay vẫn khoanh trước ngực, chàng ung dung tiến thẳng vào. Ba tên cướp thấy vậy liền rút đao ra thủ thế. Một tên la lớn:

– Ngươi muốn chết thật à?

Lía chẳng thèm để ý mà cứ thản nhiên bước tới. Ba tên cướp liền bao vây chàng lại rồi đồng loạt vung đao tấn công. Lía hất đầu một cái, hai đuôi tóc của chàng tung bay tạo thành một vòng tròn quất thật mạnh vào tay ba tên cướp, ba thanh đao trên tay chúng vụt văng ra xa. Chàng tiếp tục bước vào bên trong, bỏ mặc ba tên cướp đứng chết trân vì kinh ngạc và sợ hãi. Phải mất một lúc thì một tên trong bọn mới định thần lại được, vội chạy lại gõ vào cái phèng la báo động.

Nghe tiếng phèng la báo động inh ỏi, mười mấy tên cướp từ bên trong xách vũ khí chạy ra, xếp thành một hàng trước kẻ lạ mặt đang khoanh tay đứng hiên ngang. Ba tên gác cổng vội chạy đến nói với tên đứng giữa:

– Cha Sót, tên này ở đâu xông vào, bọn em chặn lại nhưng bị hắn đánh có một chiêu đã bay mất vũ khí. Cha Sót trị hắn đi.

Ma Saot trợn mắt chửi:

– Ăn hại! Ba đứa mà không chặn nổi một thằng khùng này à? Cút ra!

Rồi hắn hất hàm hỏi:

– Ngươi là ai? Ở đâu dám tới đây sinh sự với bọn tao? Kể ra gan mày cũng lớn lắm đó chứ.

Lía đáp:

– Tao từ trên trời xuống. Không phải đến đây để sinh sự mà là để đập bể mấy cái đầu thú vật của bọn bay. Mày là Ma Saot phải không? Kêu thằng Ma Pon ra đây luôn cho tao.

Ma Saot nghe tên lạ mặt ăn nói hống hách thì giận đỏ mặt tía tai. Hắn hét lớn:

– Thằng điên này chắc chán sống rồi. Năm Sức, mày vặn họng nó lại để cho nó hết nói bậy.

Năm Sức nghe Ma Saot ra lệnh liền bước tới. Hắn cao lớn dềnh dàng, bắp thịt trên hai cánh tay trần nổi lên cuồn cuộn, trông rất lực lưỡng. Năm Sức không nói tiếng nào, hắn gồng hai tay xông vào chụp ngay cổ của Lía. Lía quơ nhẹ một tay, dùng nhu thuật vuốt vào tay hắn rồi đẩy qua. Thân hình to lớn như trâu của Năm Sức bị kéo ngang, đâm đầu mất đà lao tới trước mấy chục bước mà không sao dừng lại được. Chẳng những Năm Sức mà cả bọn cướp đứng đó trông thấy đều hết sức ngạc nhiên. Xưa nay Năm Sức nổi tiếng mạnh hơn cọp, vậy mà chỉ một cái đẩy tay nhẹ của tên lạ mặt thôi là hắn đã cắm đầu dúi về trước không cưỡng lại được. Việc xảy ra cứ y như tên lạ mặt này vốn là người trời như hắn đã tự xưng vậy.

Năm Sức giận lắm, hắn quay người lại gầm lên một tiếng rồi phóng người nhắm thẳng vào Lía, hai bàn tay hộ pháp của hắn mở ra sẵn sàng bóp nát cổ địch thủ. Nhưng hắn vừa đến gần thì Lía đã lắc đầu một cái, hai đuôi tóc của chàng bay ra quấn vào hai tay Năm Sức. Sau chàng xoay người hất mạnh, cả thân hình đồ sộ của hắn bắn vào vách thành đánh sầm một cái, vách tường đổ xuống ào ào. Năm Sức nằm yên một đống cạnh đống gạch đất.

Bây giờ, sự kinh ngạc ban đầu đã trở thành sự kinh hoàng trên nét mặt của cả bọn cướp. Ma Saot rút thanh đao ra cầm trên tay, bọn lâu la thấy vậy cũng rút hết vũ khí ra lăm lăm bao vây Lía. Chàng nhìn Ma Saot gằn giọng:

– Tao đã nói kêu thằng Ma Pon ra đây, tao chấp luôn hai anh em mày. Nếu trong vòng mười chiêu mà tao không hạ được hai anh em mày thì tao xá ba xá rồi bỏ đi ngay. Kêu nó ra đi! Tao không muốn giết bọn lâu la tôm tép này.

Ma Saot chưa kịp trả lời thì từ bên trong cửa thành có tiếng cười thật lớn vang ra:

– Ha ha… Khẩu khí này chỉ có người trên trời xuống mới nói ra được. Ta nghe đã tai lắm. Ha ha…

Tiếng cười chưa dứt thì một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, nước da ngăm đen, khuôn mặt đỏ tía với hàm râu quai nón rậm đã xuất hiện. Thân hình hắn to lớn, hùng dũng, bước đi vững vàng. Lía liếc nhìn hắn, chàng nghĩ thầm: “Tên này chắc khỏe lắm đây, trông tướng của hắn cũng đáng mặt anh hào lắm.”

Ma Pon bước ra sân, bọn cướp liền dạt ra hai bên nhường lối rồi đồng thanh cúi đầu hô lớn:

– Chào Cha Pon!

Ma Pon không để ý đến bọn thuộc hạ, hắn nhìn Lía hỏi:

– Ngươi từ trên trời xuống nộp mạng à?

Lía gật đầu đáp:

– Từ trời xuống để đập bể đầu bọn thú vật cướp của giết người lũ bay chứ không phải để nạp mạng.

Ma Pon ngửa mặt cười cuồng dại:

– Nói hay lắm! Đơn đao vào vùng cấm địa của bọn ta, còn dám buông lời xấc láo như vậy thì thật đáng khen! Đáng khen!

– Khỏi khen! Hai anh em ngươi cùng vào một lúc hay đợi ta giết từng thằng?

Ma Pon giờ đã nổi giận thật sự, hắn lớn tiếng:

– Một mình ta cũng đủ bẻ cổ tên xấc láo ngươi rồi!

Lía tự nãy giờ đã nảy sinh ra một chủ ý mới nên chàng quyết định làm cho bọn cướp này phải tâm phục khẩu phục. Chàng nói:

– Một mình ngươi thì trong vòng năm chiêu nếu ta không hạ được thì ta xin xá ba xá, kêu ba tiếng Cha Pon rồi ra đi không bao giờ bén mảng trở lại đây nữa.

Ma Pon nghe địch thủ nói chắc như vậy, lại thấy tướng mạo của Lía như thiên thần thì trong lòng cũng hơi hoảng nhưng hắn không tin trên đời lại có người có thể hạ mình trong vòng năm chiêu nên cười hề hề nói:

– Ta thích tính cách của ngươi lắm. Nếu ngươi thua thì cứ ở lại đây làm đàn em của ta cũng được.

– Được! Quân tử nhất ngôn! Ngươi muốn đấu quyền cước hay vũ khí?

Ma Pon tự tin vào đường quyền tuyệt diệu của cung đình Xiêm La nên đáp:

– Quyền cước!

– Tốt! Mời!

Ma Pon cởi phăng áo, quăng cho bọn thủ hạ. Trên bộ ngực trần của hắn có nhiều hình xăm chằng chịt. Hắn bước tới đứng đối diện với Lía, hai tay chắp lại để trên trán như vái Phật, đó là kiểu chào nhau trước khi giao đấu của người Xiêm La. Lía cũng ôm quyền chào đáp lễ. Ma Pon bỗng hạ người thấp xuống hét lớn:

– Ta ra tay đây!

Hắn lướt nhanh người tới, bàn tay trái biến thành cương đao xỉa nhanh vào mặt còn cùi chỏ tay phải thì đánh thốc từ dưới lên cằm của địch thủ. Lối đánh nhập nội, ra đòn ngắn của hắn thật thần tốc và hiểm hóc. Lía bước chéo chân qua bên trái để cho cùi chỏ của Ma Pon lướt sát mặt mình. Chàng định dùng tay trái vỗ vào đầu Ma Pon nhưng hắn đã chuyển nhanh tay phải, giật ngang cùi chỏ vào ngực Lía, đầu gối chân phải xốc lên thúc vào hạ bộ của chàng. Cú đánh thật gọn gàng, nhanh chóng và kín đáo, Lía giật mình bước thoái lui thoát khỏi mấy đòn đó, miệng la lớn:

– Quyền hay!

Ma Pon xuất chiêu lợi thế đời nào bỏ lỡ tiên cơ, hắn lao nhanh vào người Lía. Từ trên cao hắn đánh mạnh đòn tay trái vào đầu địch thủ, còn tay phải đánh móc từ dưới sườn thốc lên, đồng thời là cú đá tạt ngang hông của chân phải. Đòn của hắn tung ra liên hoàn không ngừng. Vì là đòn ngắn nên lối đánh này vừa công lại vừa thủ rất ít sơ hở. Lía thấy kiểu đánh mới lạ, khác hẳn võ học Đại Việt thì lấy làm thích thú lắm. Chàng chuyển bộ thoát ra khỏi vùng kiềm tỏa của quyền cước địch thủ, miệng lên tiếng khen:

– Quyền cước hay, còn hai chiêu nữa.

…………

(xem tiếp vào ngày mai)