Kỳ 119:

…………..

Ma Pon thấy địch thủ ung dung né tránh những đòn độc của mình thì trong lòng vừa sợ vừa giận. Hắn hét lớn một tiếng, tung người lên cao, chân trái đá vào cằm còn gót chân phải thì lại đá giật xuống vai Lía. Cú đá song phi hai chiều này vừa hiểm hóc vừa lạ lùng. Lía đảo bộ thật nhanh tràn qua bên trái, hai tay dùng nhu quyền của Bạch gia xô nhẹ vào hai chân của Ma Pon, xong tay phải đập mạnh vào mặt hắn một chưởng. Ma Pon co hai tay lên đỡ nhưng tay trái của Lía đã từ dưới vỗ lên lưng hắn đúng ngay huyệt tâm du. Ma Pon hự một tiếng, rơi người xuống đất như một cái bị thịt, muốn ná thở vì tim bị chấn động mạnh. Ma Pon biết địch thủ đã nương tay, nếu không với sức mạnh của Lía, chỉ cần vỗ mạnh hơn chút nữa thì tim của hắn đã vỡ rồi. Hắn nằm dưới đất nhìn Lía bằng ánh mắt biết ơn.

Ma Saot đứng ngoài thấy anh mình bị đánh hạ nhanh như vậy liền múa đao xông vào tấn công. Hắn chém một lúc ba bốn đao liên tiếp, thế đao thật hiểm và thần tốc buộc Lía phải tung người lên cao thoát ra. Ma Saot lướt tới ra chiêu công tiếp, đường đao xé gió nghe vù vù. Lía tung người ra sau né tránh, miệng la lớn:

– Dừng tay!

Ma Saot nghe tiếng hét như sấm thì giật mình dừng tay. Lía nhìn hắn hỏi:

– Ngươi là tên chuyên bắt đàn bà phụ nữ về hãm hiếp phải không?

Ma Saot hung tính trong người đã nổi lên, hắn đáp:

– Đúng. Rồi đã sao?

Lía gằn giọng:

– Rồi ta sẽ giết ngươi chớ sao?

Ma Saot nghe giọng nói lạnh băng đầy sát khí của Lía mà rợn tóc gáy. Hắn hét lớn:

– Tất cả cùng xông lên giết tên xấc láo này cho ta!

Đám lâu la nghe lệnh liền vung đao kiếm bao vây Lía. Chàng nói lớn:

– Bọn thủ hạ các người khôn hồn bỏ vũ khí xuống thì ta sẽ tha cho. Tên nào hung hăng mất mạng đừng có trách ta.

Tiếng nói như sấm rền khiến bọn lâu la ù cả tai, chúng sợ quá lui lại hai ba bước liền. Ma Saot nạt lớn:

– Sợ gì nó? Tất cả xông lên!

Đám lâu la nhìn khí thế của Lía, tất cả đều cầm vũ khí thủ thế nhưng không tên nào dám xông lên cả. Ma Saot biết nếu mình không tiến lên trước thì đám thủ hạ sẽ chẳng tên nào dám. Hắn liền múa đao tấn công Lía. Lía biết tên này là hung thủ chính của những vụ hãm hiếp phụ nữ nên quyết ý giết hắn để trừ hại cho dân. Chờ thanh đao của Ma Saot chém tới, chàng liền chuyển bộ thật nhanh để đường đao lướt qua người. Sau đó chàng hét lớn một tiếng, dùng Bạch gia cương quyền tung một cú đấm thôi sơn vào ngực hắn. Cú đánh nhanh như chớp giật, Ma Saot lãnh trọn cú đấm, cả người hắn như diều đứt dây, bay đập vào vách tường thành rơi xuống đánh bịch rồi nằm im. Lục phủ ngũ tạng bể nát, hắn chết ngay tại chỗ.

Lía đảo mắt nhìn đám lâu la hỏi:

– Các ngươi còn chưa chịu bỏ vũ khí xuống à?

Đám lâu la run rẩy thả vội vũ khí xuống đất, mặt cắt không còn chút máu, mắt lấm lét nhìn Lía như nhìn vị hung thần. Ma Pon giờ đã ngồi dậy được, hắn cố hét lớn:

– Ngươi đã giết em ta, hãy giết luôn ta đi!

– Ta muốn giết ngươi thì ngươi đã chết từ lúc nãy rồi. Tên Ma Saot cướp bóc chưa đủ còn giở trò đồi bại hãm hiếp phụ nữ nên ta mới giết đi để trừ hại cho đời. Ta vốn không muốn giết người, ngươi hãy dẫn bọn đàn em trở về Côn Man kiếm việc lương thiện để sinh sống. Cái nghề ăn cướp như các ngươi trước sau gì cũng sẽ chết thảm như tên Ma Saot kia mà thôi.

Nói rồi, Lía quay sang bọn lâu la ra lệnh:

– Các ngươi ai là người Côn Man thì mau đem hắn đi đi.

Năm tên trong bọn liền bước ra dìu Ma Pon đứng lên. Hắn trúng một chưởng của Lía, bao nhiêu công lực đã bị tiêu tán hết, giờ hắn chẳng khác gì một người bình thường. Hắn trừng mắt nhìn Lía:

– Ngươi không giết ta, có ngày ta sẽ tìm đến trả thù cho em ta, ngươi đừng hối hận.

– Khí phách lắm. Nhưng ta khuyên ngươi nên trở về làm ăn lương thiện may ra sẽ được sống lâu hơn.

Xong, Lía quay sang mấy tên còn lại hỏi:

– Trại có ngựa không?

Một tên khoảng ngoài ba mươi tuổi, có lẽ là đàn anh trong nhóm đáp:

– Dạ có!

– Vào mang ra cho bọn chúng sáu con ngựa. Kho có tiền không? Cho chúng một số tiền lộ phí để chúng lên đường.

Tên nọ liền dẫn theo vài tên khác đi lấy ngựa. Hắn y lời Lía, lục trong kho mang tiền ra cho bọn Ma Pon. Sáu tên Côn Man mang theo xác Ma Saot lặng lẽ leo lên ngựa băng rừng đi về hướng nam. Lía hỏi tên cướp lúc nãy:

– Anh tên gì?

Tên nọ đáp:

– Dạ, Lưu Đằng!

– Bọn Côn Man đi rồi, còn lại ai là người đầu đàn?

Lưu Đằng đáp:

– Dạ tôi. Lúc trước tôi là thủ lĩnh ở đây, sau bọn Côn Man ra chiếm cứ thành này, tôi đánh không lại Ma Pon nên đành phải tôn hắn làm thủ lĩnh.

– Bọn anh có tất cả bao nhiêu người?

– Dạ, hai mươi.

– Tất cả giải tán, ai về quê nấy tìm việc gì đó sống đời lương thiện. Từ nay không nên làm nghề ăn cướp, giết người nữa.

Lưu Đằng nói:

– Tôi vì giết một tên quan chó nên lãnh án tử hình. Vì vậy mới trốn lên núi làm nghề ăn cướp, nay bỏ núi xuống đồng bằng là tự đưa cổ mình cho bọn lính chém. Thôi thì chi bằng hiệp sĩ giết tôi ở đây cho tiện, khỏi bị chúng hành hạ.

Lía nghe hoàn cảnh của Lưu Đằng cũng giống mình nên hỏi tiếp:

– Nhà anh ở đâu? Tại sao lại giết tên quan chó đó?

– Tôi ở thôn Phú Thành, sát chân núi Mò O về phía bắc. Tên Xã trưởng xã nhà tôi có một thằng con làm Cai đội ở huyện. Một hôm hắn về nhà thấy con gái một người hàng xóm của tôi xinh đẹp, hắn nhất định đòi cưới. Nhưng cô gái đã đính hôn với một thanh niên trong làng nên không chịu. Tên Cai đội liền tìm cớ bắt nhốt chàng thanh niên đó rồi ép cô gái làm vợ. Tôi vì sự bất bình nên lên tiếng can thiệp, không ngờ tên Cai đội cho lính đánh tôi. Tôi điên tiết đã đánh bọn lính một trận, chưa hả giận tôi còn nện tên Cai đội mấy đấm, ai dè hắn là đồ công tử bột, chịu không nổi vài đấm nên đã chết tại chỗ. Tôi sợ quá bỏ nhà chạy lên rừng Vĩnh Thạnh trốn, sau đó tụ tập mấy anh em cùng cảnh ngộ đi làm ăn cướp. Nay đã mười mấy năm rồi.

Lía cười ha hả nói:

– Đánh hay lắm! Phải đánh bọn quan liêu hống hách ỷ thế hiếp người ấy một trận như vậy mới đáng mặt làm trai. Còn các anh em khác thì sao?

Lưu Đằng bèn chỉ từng người, nói sơ hoàn cảnh của họ. Tựu chung thì tất cả đều đang phải trốn tránh tù tội nên mới trở thành ăn cướp. Lía nghe xong bèn nói:

– Không giấu gì anh em, bảy năm trước tôi cũng đã đấm chết một tên đội trưởng bức hiếp người và cũng mang án tử hình, giờ vẫn còn đang bị truy nã.

Lưu Đằng nói:

– Đã vậy thì anh ở lại đây với chúng tôi. Tài nghệ như anh chúng tôi xin tôn lên làm đầu lĩnh. Chúng ta sống ngoài vòng cương tỏa, Bá Bích thành này hiểm trở, bọn quan lính chẳng làm gì được chúng ta đâu.

Lía cười:

– Ta đến đây là để giải tán đám cướp thành Bá Bích này giúp dân chúng, giờ ở lại làm ăn cướp thì còn ra thể thống gì nữa?

– Thế bây giờ đầu lĩnh định đi đâu, làm gì? Những kẻ mang trọng tội như chúng ta đâu còn đất dung thân nữa. Trở về đồng bằng để nộp mạng cho bọn quan lính tham tàn đó thì tôi thà tự sát còn sướng thân hơn.

Cả bọn cùng lên tiếng:

– Lưu đại ca nói đúng! Chúng tôi thà chết chứ nhất định không để bọn quan lính bắt!

…………

(xem tiếp vào ngày mai)