Kỳ 120:

…………

Lía nghe Lưu Đằng nói thì giật mình, nghĩ lại hoàn cảnh của mình và những tên cướp ở đây sao mà giống hệt nhau. Đúng là cả bọn không còn đất dung thân thật. Trời đất mênh mông nhưng những con người này vì lòng nhiệt thành bênh vực cho kẻ khó mà bị loại ra khỏi xã hội. Chàng thở dài ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nói:

– Thôi thế này vậy, chúng ta đều xuất thân từ giai cấp nghèo khó phải không?

Cả bọn đồng thanh đáp:

– Đúng vậy!

– Bản thân chúng ta và những người nghèo khó như chúng ta đều bị bọn quan lính, cường hào ác bá ức hiếp mới ra nông nỗi này phải không?

– Đúng vậy!

– Chúng ta vì cùng đường mới trở thành ăn cướp, vậy sao không đi ăn cướp của bọn nhà giàu, quan lính mà chia cho những người nghèo khó như chúng ta?

Lưu Đằng vỗ tay nói:

– Ý kiến hay lắm! Chúng ta sẽ đi cướp của nhà giàu chia cho nhà nghèo. Chúng ta phải giúp đỡ cho những người cùng khổ. Hay lắm!

Một tên hưởng ứng theo:

– Đúng vậy! Chúng ta tôn vị hiệp sĩ này lên làm thủ lĩnh, từ nay chúng ta làm ăn cướp nhưng là ăn cướp hiệp nghĩa.

Một tên khác lên tiếng, hỏi vặn vẹo tên vừa nói:

– Ăn cướp là ăn cướp, mày nói ăn cướp hiệp nghĩa là sao?

Tên nọ vênh mặt lên giải thích:

– Mày đúng là đồ văn dốt võ nát. Ăn cướp hiệp nghĩa là những người ăn cướp chuyên làm chuyện nghĩa hiệp đó.

Cả bọn cười ồ lên. Tên bị chê bĩu môi:

– Tưởng mày giải thích nghĩa lý thế nào, ai dè mày cũng dốt đặc cán mai như tao. Ăn cướp hiệp nghĩa là ăn cướp nghĩa hiệp. Nói chuyện trớt quớt mà cũng bày đặt lên mặt chê người khác.

Lía cười nhìn mọi người nói:

– Tốt! Anh em đồng lòng như vậy thì hay quá. Tôi tên Lía, năm nay mới hai mươi hai tuổi thôi, không thể làm thủ lĩnh được. Hãy để nhiệm vụ ấy lại cho anh Lưu Đằng.

Lưu Đằng vội chắp tay xá:

– Không được, ngàn lần không được! Xưa nay làm ăn cướp thì ai tài nghệ giỏi hơn làm thủ lĩnh. Tôi bất tài vô dụng không dám nhận. Xin Lía đại ca nhận nhiệm vụ này cho.

Cả bọn đồng thanh nói:

– Xin Lía đại ca nhận chức thủ lĩnh, đừng từ chối nữa!

Năm Sức đã tỉnh lại nãy giờ, hắn cất giọng ồ ề lên tiếng:

– Đúng vậy! Đại ca Lía phải làm thủ lĩnh mới được. Ai khác làm Năm Sức này cũng sẽ không phục đâu.

Hắn bị Lía đánh có hai cú mà đã tâm phục khẩu phục rồi. Lía biết không thể từ chối nên chắp tay nói:

– Đã vậy tôi không khách sáo nữa. Nhưng tôi có một vài điều kiện, anh em nhất định phải tuân thủ, nếu ai trái lời sẽ bị trừng trị thích đáng.

Lưu Đằng nói:

– Xin thủ lĩnh cứ ban lệnh!.

Lía nói:

– Thứ nhất, không được tự ý cướp bóc bừa bãi. Mục tiêu của chúng ta là đám cường hào, ác bá và quan lính. Cướp được bao nhiêu, chỉ giữ một phần cho chúng ta làm lương thực để sống, còn lại phát hết cho người nghèo và ăn mày. Thứ hai, tuyệt đối không được hãm hiếp phụ nữ. Tội này nặng nhất, ai vi phạm sẽ bị xử tử tại chỗ, bất kể là ai. Thứ ba, không được giết người bừa bãi. Trừ trường hợp bất khả kháng. Tôi sẽ chỉ cho mọi người một bài côn, chúng ta hành sự không mang theo đao kiếm, chỉ sử dụng côn để tránh gây tử vong đáng tiếc. Thứ tư, chúng ta là những người cùng khốn, phải biết thương yêu đùm bọc những người cùng khốn. Anh em trong trại phải thương yêu nhau, không được sinh thù oán. Ai có điều kiện hoàn lương thì sẽ được hoan nghênh. Chúng ta sẽ giúp đỡ cho người ấy trở về nhưng nếu phản bạn sẽ bị tử hình.

Nói đến đây, Lía đưa ánh mắt như điện nhìn quanh:

– Nếu ai vi phạm bốn điều cơ bản này sẽ bị xử phạt nghiêm minh. Anh em đồng ý không?

Cả bọn cùng đưa tay lên ngực hô lớn:

– Dạ, đồng ý, thưa thủ lĩnh!

Lưu Đằng quay sang nói với tên đứng sát mình:

– Ngươi ra tàu ngựa dẫn con bạch mã vào đây. Chúng ta dùng con thần mã này làm quà ra mắt cho thủ lĩnh.

Tên nọ dạ một tiếng rồi chạy đi ra phía sau thành. Lát sau, hắn dẫn đến một con ngựa trắng cao to, trước trán có một chòm lông đỏ như hột châu đính vào đó. Lưu Đằng nói:

– Tặng thủ lĩnh đại ca con ngựa này. Nó là con thiên lý mã sức đi ngàn dặm.

Lía chắp tay nói:

– Cảm ơn anh Lưu và các bạn. Tôi sẽ tặng các bạn một bài côn để đáp tạ.

Chàng bước lại quan sát con ngựa. Con ngựa trông thấy Lía thì ngửi ngửi vài cái rồi không ngừng ve vẩy cái đuôi trắng mượt. Lía thấy con ngựa này quen lắm liền hỏi Lưu Đằng:

– Anh bắt con ngựa này ở đâu vậy? Quả là con ngựa tốt.

Lưu Đằng đáp:

– Hơn mười năm trước, lúc mới chạy trốn vào rừng, tôi gặp hai mẹ con nhà kia cưỡi con ngựa này. Tôi thấy nó tốt quá, nghĩ là có thể dùng nó để đào tẩu khi cần kíp nên đã cướp đi, còn lấy bớt một ít vàng bạc của họ nữa. Chuyện này đã làm tôi áy náy cho tới tận giờ. Tội nghiệp người đàn bà, hình như bà ta đang bệnh, còn thằng nhỏ thì mới chừng mười tuổi.

Lía bỗng bật cười ha hả:

– Thì ra là anh! Thảo nào tôi thấy quen quen. Anh có biết thằng nhỏ đó là ai không?

Lưu Đằng nghe hỏi thì ngờ ngợ, hắn nhìn kỹ Lía một hồi rồi đỏ mặt hỏi:

– Có phải là thủ lĩnh không?

– Trái đất quả thật tròn quá. Là ta đó. Lần đó mẹ con ta bị ăn cướp mà trong lòng vẫn thán phục ngươi. Ăn cướp mà còn có lương tâm để lại cho một số vàng. Ha ha…

Lưu Đằng thất kinh cúi đầu nói:

– Thuộc hạ có lỗi lớn. Xin thủ lĩnh trách phạt.

– Sao lại phạt? Ta còn phải khen ngươi là người tốt mới đúng chứ. Anh em thấy đó, chúng ta vì cùng đường mới làm ăn cướp, nhưng đừng để mất hết lương tâm. Anh em lấy chuyện của Lưu Đằng làm gương.

Lưu Đằng cảm động nói:

– Cảm ơn sự độ lượng của thủ lĩnh. Bọn chúng tôi xin ghi nhớ lời dặn này.

Lía quay sang vuốt ve con ngựa. Chàng bỗng nhớ mẹ mình ngày xưa rất yêu quí con ngựa này. Hai mắt chàng chợt đỏ hoe. Lưu Đằng đề nghị:

– Hôm nay chúng ta có thủ lĩnh mới, anh em mau tổ chức một buổi tiệc ra mắt thủ lĩnh và chúc mừng Bá Bích thành có người chủ mới xứng đáng cai trị.

Cả bọn nhao nhao tán đồng rồi chia nhau mỗi người một việc chuẩn bị cho bữa tiệc. Hôm đó, cả bọn ăn uống no say, lòng ai cũng đầy sảng khoái vì họ đã có một thủ lĩnh tài nghệ siêu quần.

Hôm sau Lưu Đằng dẫn Lía đi khắp nơi quan sát địa thế vùng Bá Bích. Lía bắt đầu dạy cho đám thuộc hạ bài côn mà chàng đã chế biến từ Bạch gia đao pháp. Có lần, cụ Bạch nhìn chàng biểu diễn bài côn đã không tiếc lời khen ngợi, cho rằng chàng là một nhân tài hiếm thấy trong nền võ học Đại Việt.

Từ đó, suốt một vùng tả ngạn sông Côn từ Tây Sơn thượng xuống tận bến My Lăng, nhóm cướp Bá Bích thành đã ghé thăm nhà của tất cả bọn cường hào, ác bá, tham quan, bắt chúng nộp của cải, lương thực để phân phát cho những nhà nghèo và số ăn mày ngày một đông kéo về phủ Quy Nhơn. Nhiều nhà giàu có mướn võ sư về canh giữ nhưng với đường côn vô địch của Lía và bọn thủ hạ, chưa có trận nào mà nhóm cướp Bá Bích thành thất bại cả.

Một hôm vừa xong vụ mùa, kho thóc huyện Tuy Viễn đang chứa rất nhiều lúa gạo. Lía bí mật thông báo cho bọn ăn mày tập trung bên bờ sông Côn, sau đó nửa đêm chàng cùng đám thủ hạ bất ngờ tấn công kho thóc, mang đi một lượng rất lớn lúa gạo ra phát hết. Đám ăn mày mừng đến rơi nước mắt. Bọn cướp đi rồi, bà con ôm bao gạo trong tay quì xuống khóc và vái tạ cảm ơn.

Trận đánh cướp kho thóc đó đã làm chấn động đến bọn quan binh phủ Quy Nhơn. Ngay cả tiếng tăm của bọn cướp thành Bá Bích với thủ lĩnh chú Lía cũng bay xa khắp Đàng Trong. Nơi nơi, câu chuyện đầu môi của mọi người thường là những trận đánh cướp ngoạn mục và công cuộc cứu giúp người nghèo của bọn chú Lía. Tên Đốc trưng Đằng lo việc kho lúa bị một vố nặng suýt ở tù. Hắn vốn ghét Nguyễn Nhạc từ lâu, muốn hại Nhạc cho bỏ tức nên bèn kiếm chuyện đổ cho Nguyễn Nhạc có quen biết với tên đầu sỏ Lía. Chuyện nước lã khuấy nên hồ như vậy mà cũng khiến cho Nguyễn Nhạc phải một phen điêu đứng, lo lót chạy chọt mới yên. Nhạc căm tên Đốc trưng Đằng này từ nhỏ nhưng biết thế của mình nên cắn răn chịu đựng. Bọn quân lính phủ và huyện mấy lần kéo tới vùng Bá Bích muốn thanh trừng bọn cướp nhưng vì địa thế nơi đó hiểm trở, vả lại bọn binh sĩ phần đông là con nhà nghèo bị bắt sung quân, chúng rất ái mộ việc làm của bọn cướp nên lần nào kéo quân đi cũng tay trắng trở về.

……….

(xem tiếp vào ngày mai)