Kỳ 122:

………..

Ông lái đò trầm ngâm như cố moi lại trong ký ức mình tên tuổi của những chàng hiệp sĩ đó. Một lúc sau ông đáp:

– Lớn tuổi rồi, mau quên thật. Hồi đó chuyện này tôi kể cho khách qua đò nghe như cơm bữa vậy mà bây giờ lại quên mất. Để coi, họ là hai người Tả Hữu Hộ vệ của Hình bộ, một là Đoàn Phong còn người kia là Ngô Mãnh. Còn có cái người được mệnh danh Thần Thâu, ông ta chuyên ăn trộm của nhà giàu phát cho nhà nghèo, cũng như việc mà bọn chú Lía ở Bá Bích thành bây giờ đang làm vậy đó. Nghe đâu lúc trước ông ta có một trại nuôi trẻ mồ côi ở cửa Hàn, sau đó đã dời vào Cù Lao Phố. Lâu rồi không còn nghe tiếng ông ta nữa. Còn ba người nữa là nhóm cái gì… ừm, nhóm Phong Điền Tam Hữu, đúng rồi. Trong ba người này có một người mưu trí vô cùng nên có biệt hiệu là Trại Ức Trai, giống ông quân sư Ức Trai Nguyễn Trãi đã giúp Lê Thái Tổ mình tiêu diệt bọn chó nhà Minh đó.

Lía nghe đến đây mừng thầm trong bụng. Vậy là chàng đã biết thêm tên tuổi những người bạn của cha mình, công việc dò hỏi tung tích hung thủ sẽ dễ dàng hơn. Chàng hỏi tiếp:

– Mỏ vàng Kim Sơn còn hoạt động không bác? Bây giờ ai là tổng quản ở đó?

– Dẹp rồi. Cả mười năm nay họ đào sạch, vét sạch cả rồi. Nghe nói vàng nhiều lắm nhưng vào quốc khố thì ít mà vào (ông nhỏ giọng lại) túi quan Ngoại tả và bọn tay chân thì nhiều. Ấy vậy chúng nó mới tìm cách giết ông Võ Trụ liêm khiết kia đó chứ. Thật tội nghệp hết sức! Thời buổi này là thời buổi của ma vương và những tên trộm đạo. Chúng ăn cắp, ăn cướp giữa ban ngày, một cách công khai trước mặt phủ Chúa. Bọn Truông Mây ở đây đã ra gì so với đám phụ mẫu chi dân kia!

Lía hỏi nhanh:

– Như vậy hung thủ giết nhà họ Võ là quan Ngoại tả à?

Giữa dòng sông vắng tanh mà ông lái đò vẫn cố hạ thấp giọng thật nhỏ như sợ bị người khác nghe thấy:

– Người ta nghi như vậy nhưng không ai dám nói. Vả lại có đúng đi nữa thì ông ta chỉ sai bọn tay chân làm mà thôi. Ổng ngồi tuốt trên cao, đời nào tự mình nhúng tay vào?

Ông nói xong liền đưa tay bụm miệng mình lại như hối hận vì đã vô ý thổ lộ việc phạm tội tày đình này. Lía gật gù:

– Ra là thế! Vậy những chàng hiệp sĩ có tìm ra đám tay chân đó của quan Ngoại tả không bác?

– Tôi không biết, nhưng nghe đồn là những kẻ tham gia vào hai vụ án ấy đã bị sáu vị hiệp sĩ đó giết chết hết rồi. Thế mới gọi là ông trời có mắt chứ. Nói nhỏ hiệp sĩ nghe, đừng kể lại là tôi nói nhé. Cái lão Trần Đại Chí ở Hoàng Kim Môn gần thành Lại Khánh đó, nghe nói hắn là tay chân của quan Ngoại tả trong vụ này, về sau hắn bị Cai đội Long ở cửa Đại Chiêm chặn thuyền giết chết bỏ thây ngoài biển. Thật đúng là lưới trời lồng lộng tuy thưa mà khó lọt. Thôi, tới bờ rồi, trời cũng đã tối, hiệp sĩ định đi đâu? Chúc hiệp sĩ thượng lộ bình an.

– Chắc là phải ngủ lại ở Lại Khánh một đêm, mai mới đi. Cảm ơn bác đã kể chuyện cho nghe. Mai mốt chúng ta gặp lại.

Chàng từ giã ông lái đò rồi lên ngựa phóng đến thủ phủ Lại Khánh. Chàng vào tửu điếm Qua Đèo bên quan lộ, hỏi thuê một căn phòng sau đó gọi thức ăn và rượu, lên lầu chọn chiếc bàn trong góc vắng vừa ngồi uống rượu vừa ngẫm lại lời kể của ông lái đò. Nếu đúng như vậy thì kẻ thù giết hai nhà họ Trần và họ Võ đã bị giết sạch. Chàng thấy trong lòng nhẹ nhàng khoan khoái vô cùng, bao nhiêu uất hận bấy lâu, nay đã được giải tỏa. Chợt chàng nhìn xuống bên dưới thấy có một thiếu nữ cưỡi một con ngựa sắc lông đỏ đang dừng trước cửa quán. Con ngựa to lớn chẳng kém gì con bạch mã của chàng. Một lúc sau đã thấy cô gái đó bước lên lầu. Cô vận y phục toàn một màu đỏ thẫm, nét mặt kiều diễm, trên lưng giắt một thanh kiếm có cán rất đẹp. Cô gái gọi thức ăn rồi ngồi im lặng thưởng thức. Thực khách trong quán thưa thớt, chỉ có vài ba bàn nhưng ai nấy cũng đều đổ dồn ánh mắt về phía cô gái. Lía vốn không ưa nhìn phụ nữ, dù là phụ nữ đẹp như cô gái áo đỏ này. Chàng đưa mắt nhìn bâng quơ ra cửa sổ, uống rượu và tiếp tục dòng suy tư của mình.

Chợt lúc ấy có năm người thanh niên bước lên lầu. Cả năm tên mặt mày đều vô cùng dữ tợn, miệng bô bô nói chuyện rất to. Tên đi đầu liếc nhìn thấy cô gái áo đỏ đang ngồi một mình liền kéo đồng bọn đến chiếc bàn gần đó. Một tên lớn tiếng gọi:

– Mang rượu uống đi chủ quán ơi! Ba lít rượu Bàu Đá, năm cân thịt bò xào hành. Nhanh lên, đói rồi đó!

Một tên khác nói:

– Bân đại ca, nghe nói gần đây ở Phù Ly có một nữ quái áo đỏ võ nghệ rất cao cường, thường hành hiệp cứu người, danh tiếng hiệp nữ Chu Muội Nương[1] nổi như sóng dậy biển Đông. Đại ca nhìn xem cô gái này có phải là nữ quái đó không?

Hắn dùng từ “nữ quái” có ý châm chọc và nói đủ lớn để cho cô gái áo đỏ ngồi cạnh bàn nghe được. Cô gái vẫn điềm nhiên ăn uống. Tên được gọi là Bân đại ca nói:

– Mày cũng cứ giữ cái tật thấy phụ nữ là tươm tướp. Nếu người ta quả đúng thật là vị nữ hiệp kia thì ăn nói kiểu mày sẽ lãnh đủ đó.

Tên nọ cười hề hề:

– Người ta nói tánh nào tật đó mà. Để em sang hỏi thử nhé?

Rồi hắn đứng lên bước sang bàn cô gái áo đỏ. Hắn đứng nghiêm trang trước mặt cô gái, chắp tay cúi đầu hỏi, điệu bộ trông thì trang trọng nhưng lại rất hoạt kê:

– Kẻ hèn này xin phép được hỏi thăm, cô nương xinh đẹp đây quí danh là chi? Cô nương đây có phải là vị nữ quái gần đây nổi danh khắp phủ Quy Nhơn Chu Muội Nương không? Cô nương đây có thể cất giọng oanh vàng nói cho kẻ hèn này biết được chăng?

Cô gái vẫn im lặng. Bốn tên ngồi ở bàn nghe hắn hỏi, lại nhìn điệu bộ cung kính của hắn thì không nín được cười. Cả bọn ngặt nghẽo cười ồ lên, một tên nói:

– Hai Lém, văn chương ăn nói của mày hay đến nỗi tao nghe mà phát ói thì làm sao người đẹp trả lời cho mày được? Coi chừng nàng ói vào mặt mày bây giờ đó. Tìm câu khác hay hơn hỏi lại đi.

Hai Lém vẫn giữ thái độ nghiêm trang nói:

– Cô nương đây có thấy không, văn chương bóng bẩy đâu phải bọn ngu ngốc như thằng Năm Dồ kia có thể thưởng thức được. Nhưng kẻ hèn này tin chắc người thông minh, xinh đẹp như cô nương đây thế nào cũng nhận ra cái hay của nó. Xin cô nương trả lời đi, hay là đợi kẻ hèn này quì xuống năn nỉ?

Cô gái áo đỏ chẳng màng quan tâm, vẫn cúi đầu ăn. Năm Dồ nói:

– Phải đó, phải đó! Gặp người đẹp thì phải quì xuống năn nỉ mới đúng phép lịch sự. Mau quì xuống đi Hai Lém.

Nãy giờ Lía ngồi im trong góc quan sát, chàng thầm phục sự kiên nhẫn của cô gái nọ. Trong khi đó Hai Lém lại nói:

– Nếu cô nương đây không trả lời thì kẻ hèn này đành phải quì xuống lạy để năn nỉ cho đúng phép lịch sự vậy.

Nói xong hắn liền quì xuống nhưng hai bàn tay lại chụp vào chân cô gái. Cô gái áo đỏ dường như biết trước, với phản ứng rất lẹ, chân trái cô đá thẳng vào mặt Hai Lém. Hắn liền xòe cả hai bàn tay toan chộp chân cô gái. Không ngờ đó chỉ là cú đá dứ, cô rút chân lại thật nhanh. Hai Lém lỡ đòn biết nguy nhưng chưa kịp xoay xở thì chân phải của cô đã tạt ngang một cú thật mạnh vào thái dương trái của hắn đánh bộp một tiếng. Hai Lém trúng cú đá đó ngã nhào qua một bên. Cô gái lại tiếp tục cầm đũa gắp thức ăn đưa lên miệng, mắt không thèm nhìn đến chung quanh lấy một lần.

Tên được gọi Bân đại ca vỗ tay khen:

– Cú đá tuyệt đẹp! Tao đã bảo mà, nếu người ta là nữ hiệp Chu Muội Nương thì mày lãnh đủ. Đúng không Hai Lém? Giờ bỏ tật tươm tướp chưa hả em?

[1]  Chu Muội Nương: cô gái mặc áo đỏ.

………

(xem tiếp vào ngày mai)