Kỳ 123:

…………

Hai Lém vừa đau vừa quê mặt, lại nghe Bân đại ca hỏi sốc kiểu đó thì càng xấu hổ hơn. Thẹn quá hóa giận, hắn đứng lên xông tới thẳng tay tát mạnh vào mặt cô gái, miệng nói lớn kiểu côn đồ:

– Con nữ kê này tác quái! Tao sẽ cho mày một bài học!

Với cú tát vũ bão của Hai Lém, cô gái vẫn không coi ra gì. Nàng ung dung đưa hai chiếc đũa đang cầm trong tay chĩa thẳng vào huyệt nội quan trên cổ tay Hai Lém. Hắn giật mình vội hạ tay phải xuống rút nhanh về, còn tay trái toan chộp vào cổ tay địch. Cô gái xoay cổ tay chĩa đầu đũa đâm vào huyệt lao cung giữa lòng bàn tay trái của hắn. Hai Lém nhanh như cắt xoay tay chém vào tay cô gái, còn tay kia thì chộp vào ngực cô ta. Cú đánh hết sức lưu manh, hạ cấp. Cô gái thất kinh vội dùng ngón trỏ bên tay trái điểm thật nhanh vào lòng bàn tay Hai Lém, đồng thời nàng xoay tròn cánh tay kia điểm đầu đũa vào huyệt ngoại quan trên tay hắn. Cô gái xuất thủ vừa nhanh vừa chính xác và miệng hét lớn:

– Súc sinh!

Hai tay của Hai Lém đều bị điểm trúng huyệt nên tê cứng không còn cử động được nữa. Cô gái áo đỏ chưa hết giận vì cú đánh hạ cấp của Hai Lém, nàng vụt đứng lên, hai bàn tay như cương đao chặt thẳng vào hai bên thái dương của hắn, gằn giọng:

– Thứ súc sinh như ngươi không đáng sống trên đời này!

Gương mặt và giọng nói của cô gái lúc nổi giận trông thật uy dũng chẳng khác gì nam nhi. Hai Lém trúng đòn, ngã nhào xuống nằm im bất động. Tên Bân đại ca đứng lên bước tới đỡ Hai Lém dậy, xem xét một hồi xong đặt hắn nằm xuống rồi nhìn cô gái nói:

– Cô nương ra tay quá nặng rồi đấy. Từ nay hắn sống cũng như chết. Hồ Bân này không muốn giao đấu với phụ nữ nhưng thù của Hai Lém chúng tôi phải trả. Cô nương đành khuất tất ngồi lại đây chờ chị của hắn là Thi Chân đến giải quyết vậy.

Nói xong hắn quay lại bảo Năm Dồ:

– Ngươi và Sáu Lũ mang Hai Lém về gấp và gọi tam nương đến đây ngay.

Cô gái áo đỏ lên tiếng hỏi:

– Bọn các ngươi có phải là thủ hạ của Truông Mây không?

Giọng nói của nàng trong như tiếng khánh ngọc, tuy trong lúc tức giận nhưng nghe rất êm tai. Hồ Bân mỉm cười đáp:

– Cô nương tinh mắt đấy.

– Nếu vậy thì các ngươi không cần gọi tam nương gì đó đến đây chi cho mất công. Từ lâu ta đã có ý định dẹp bỏ cái sào huyệt của các ngươi. Sẵn dịp này ngày mai ta sẽ đến Truông Mây, chừng đó tam nương của các ngươi có muốn trả thù rửa hận cho tên khốn kiếp này cũng chưa muộn.

Hồ Bân nghe cô gái nói liền ngửa mặt cười khan. Một lúc sau hắn thôi cười hỏi:

– Khẩu khí lớn thật! Cô nương đây đúng là Chu Muội Nương hiệp nữ nổi danh gần đây phải không?

– Chu Muội Nương chính là ta, còn hai tiếng hiệp nữ là của thiên hạ đa sự ghép vào, ta không dám nhận.

– Thì ra là tiểu thư út của Châu gia trang ở Phù Ly, thảo nào gan của cô chẳng lớn bằng trời. Được, các ngươi cứ kéo hết cả nhà đến Truông Mây, chúng ta cũng muốn thử qua cho biết tài nghệ Châu gia thế nào mà thiên hạ lại coi trọng đến như thế.

– Không cần cả nhà đâu. Một mình ta đến Truông Mây cũng đủ phá nát cái ổ cướp bọn ngươi rồi. Các ngươi cứ mang hắn về đi. Hắn không chết đâu.

Hồ Bân nghe giọng điệu hách dịch, chẳng xem Truông Mây của hắn ra gì thì giận lắm. Hắn nói:

– Được! Nếu mai cô không đến thì cái trại ngựa của Châu gia trang sẽ thành tro đó.

– Ngươi an tâm, một lời nói của ta nặng hơn núi Kim Sơn. Các ngươi cho thuyền chờ ta, giờ Thìn ngày mai ta nhất định sẽ đến.

– Được, cô cứ đến! Ta sẽ đích thân đưa cô sang.

Hắn nói xong khoát tay ra hiệu cho bọn đàn em khiêng Hai Lém xuống lầu, lên ngựa phóng đi. Thấy bọn cướp bỏ đi, số thực khách nãy giờ đang căng thẳng tột độ liền thở phào nhẹ nhõm. Ông chủ quán vội bước đến bàn cô gái nói:

– Thì ra là Chu nữ hiệp. Quán tôi thật hân hạnh đón tiếp nữ hiệp. Nhưng nữ hiệp không thể một mình vào hang cọp như thế được đâu. Nghe nói Truông Mây vừa hiểm trở mà bọn cha Hồ, chú Nhẫn lại vừa có võ nghệ rất cao cường, nhất là tên Hồ Bân lúc nãy. Một mình nữ hiệp làm sao chống lại nổi?

Chu Muội Nương nở nụ cười tươi như đóa sen trên đôi môi đỏ mọng:

– Cảm ơn chủ quán. Tôi tự mình biết lo liệu mà. Đã chuẩn bị phòng cho tôi chưa?

– Dạ rồi ạ, nữ hiệp ăn uống xong có thể về nghỉ ngơi.

Nàng nói lớn đủ để mọi người trên lầu cùng nghe:

– Việc này đã lỡ lộ ra, ông chủ giữ kín giùm tôi nhé. Tôi không muốn đến tai cha tôi, phiền lắm đấy.

Chủ quán vội nói:

– Dạ, nữ hiệp đã dặn thì chúng tôi quyết chẳng hở môi đâu.

Rồi ông quay sang thực khách ôm quyền nói:

– Bà con nhớ giữ lời giùm nhé.

Chu Muội Nương chợt hỏi:

– Tên Bân lúc nãy là người thế nào ở Truông Mây, ông chủ biết không?

– Hắn là cháu ruột của cha Hồ, tên Hồ Bân. Thanh hổ đầu đao của hắn lợi hại bậc nhất Truông Mây. Tật xấu duy nhất của hắn là uống rượu.

– Hắn cũng có khí phách đấy chứ. Tiếc là lại đi làm ăn cướp, hiếp đáp dân lành.

Ông chủ quán nghiêm sắc mặt nói:

– Thời thế nhiễu nhương đã đẩy rất nhiều anh hùng trở thành đạo tặc. Nữ hiệp coi, ăn cướp kiểu chú Lía ở Bá Bích thành thì nhân dân cầu còn hơn nắng hạn mong mưa nữa đó.

Đôi mắt đen láy của Chu Muội Nương bỗng lóe lên tia sáng long lanh như hai viên hắc ngọc, cô nhoẻn miệng cười nói:

– Ông chủ nói đúng. Có rất nhiều kẻ cướp mà lòng dạ nhân từ, cuộc sống có ý nghĩa còn hơn những kẻ tự xưng mình là phụ mẫu chi dân. Chàng Lía là một trong số đó.

Nói xong hai má nàng bỗng ửng hồng, vội vã cảm ơn chủ quán lần nữa rồi đứng lên về phòng. Lía thầm nghĩ: “Cô gái này gan lớn bằng trời, thật là ngựa non háu đá. Cũng vừa may, mai ta giúp cô ta một tay vậy.”

Cô gái đi rồi, thực khách cũng từ từ rời khỏi quán, chỉ còn lại một mình Lía. Chàng hất chiếc nón rộng vành ra sau lưng, gọi chủ quán đến hỏi:

– Cô gái lúc nãy thật là gan lớn bằng trời, chắc gia thế cô ta lớn lắm hả chú?

Chủ quán đáp:

– Hiệp sĩ là người từ phương xa đến phải không? Vâng, đó là nữ hiệp Chu Muội Nương, tiểu thư út của Châu gia trang ở Phù Ly. Chà! Nói đến Châu gia trang, một nhà hiệp nghĩa đó thì dân ở phủ Quy Nhơn này ai mà không biết. Họ là những người trọng nghĩa khinh tài, không có chuyện nhân đức, cứu khốn phò nguy nào mà thiếu bàn tay của họ. Gia đình họ có bốn trai một gái, gọi là tứ long nhất phụng, người nào cũng văn hay chữ tốt, võ nghệ siêu quần, mưu trí hơn người. Nhất là Châu nhị công tử Châu Văn Tiếp, một đao vô địch, thật xứng với danh hiệu Phù Ly đệ nhất cao thủ.

– Ra là thế! Thảo nào cô ta chẳng một mình mà dám đòi vào tận sào huyệt của bọn cướp Truông Mây.

– Mấy năm trước anh em nhà họ đã từng tiêu diệt bọn cướp ở Truông Mây vùng núi Bà, bắt ba tên đầu đảng nộp cho phủ thành. Lần này đến lượt Truông Mây ở Kim Sơn.

– Nhưng cô ta chỉ có một mình, theo chú thì kết quả sẽ thế nào?

Chủ quán gãi đầu tỏ vẻ lo lắng:

– Thật là nguy hiểm. Bọn Truông Mây ở Kim Sơn người thì đông, địa thế lại hiểm trở, chỉ e nữ hiệp cô thân độc mã sẽ bị nguy.

– Không có cách gì giúp cô ta à? Hay là báo cho Châu gia trang để họ đến giúp?

– Chu nữ hiệp đã dặn lúc nãy rồi, đừng để đến tai cha cô ấy. Chà, chắc là nữ hiệp lén nhà một mình tự ý vào hang cọp đây. Thật là gan dạ hết sức nói!

– Hành vi của bọn Truông Mây thế nào?

Chủ quán nhìn chàng bằng ánh mắt tò mò:

– Không quá hung ác như bọn Ngưu Ma Vương ngoài biển nhưng cướp vẫn là cướp, trừ phi là cướp hiệp nghĩa như chú Lía ở Bá Bích thành. Hiệp sĩ định giúp Chu nữ hiệp à? Phải đó, dù sao hai người cũng còn hơn một. Tôi mà có võ nghệ cao cường thì tôi cũng sẽ đi liền. Cái bọn khốn kiếp ấy, hiệp sĩ thấy đó, lúc nãy mà không có chuyện là quán tôi sẽ mất toi số tiền rượu thịt chúng kêu rồi. Chưa kể hàng năm còn phải nộp tiền cho chúng nữa chứ. Chúng làm như triều đình vậy, ai không nộp phí thì sẽ bị chúng phá nát hàng quán. Quan lính ở đây cũng cứ trơ mắt ra nhìn, không làm gì được cả. Nhiều lúc tức đến ói máu nhưng đành chịu.

Ông ngừng lại một chút để lấy hơi rồi nói tiếp:

– Này nhé, để tránh bị chúng phát giác, hiệp sĩ cứ theo bờ Lại Dương đi về phía tây một đoạn, rẽ trái và tiếp tục theo con lộ đó tới núi Lỗ Đố, vòng qua núi là có thể băng qua thượng nguồn sông Kim Sơn rồi trở ngược xuống một chút, sào huyệt Truông Mây ở ngay tại đó.

Lía nghe ông chủ quán chỉ đường cũng giống ông lái đò thì biết đó là con đường duy nhất đến Truông Mây. Chàng nói:

– Cảm ơn chú, cháu chỉ hỏi thăm cho biết vậy thôi. Mai cháu phải lên đường sớm rồi.

Chủ quán vò đầu nói:

– Vậy à? Chết thật! Có cách gì khác để giúp cho vị nữ hiệp không nhỉ?

Lía cười thầm, bỗng dưng thấy rất có cảm tình với ông chủ quán tốt bụng. Chàng thanh toán tiền rượu và tiền phòng để sáng có thể đi sớm mà không phiền đến chủ quán, xong về phòng nghỉ ngơi. Cả tháng nay miệt mài trên lưng ngựa nên chàng cũng cảm thấy hơi mệt.

……..

(xem tiếp vào ngày mai)