Kỳ 124:

…………

Mặt trời vừa lên khỏi đỉnh núi ở đằng đông, chiếu những tia sáng vào những hạt sương trên lá rừng như những viên kim cương lấp lánh. Từ trên đỉnh Kim Sơn nhìn bao quát xuống toàn vùng Truông Mây, Lía không khỏi kinh ngạc. Rừng mây xanh ngát bạt ngàn được che chắn bởi hai nhánh sông An Lão và Kim Sơn như hai hào lũy vững chãi. Bên phải là hòn núi Một, phía sau là rừng núi trập trùng, địa thế này thật là vùng đất tốt để lập căn cứ chống lại quan binh, thảo nào mà bọn Truông Mây vẫn bình chân như vại sau mấy lần tấn công của triều đình. So với thành Bá Bích, nơi đây đúng là thuận tiện hơn cho hoạt động của chàng. Chàng thầm nghĩ phải thu phục bọn cha Hồ, chú Nhẫn gì đó để mở rộng hoạt động cứu giúp dân nghèo sau này.

Đã đầu giờ Thìn, chàng cho ngựa thong thả xuống núi, len lỏi theo lối mòn đến gần sào huyệt bọn cướp. Chàng cột ngựa trong một lùm cây rồi phóng người tiếp cận mấy căn nhà lá. Trong khu đất trống khá rộng, chàng thấy rất đông người đang bao vây theo dõi hai người phụ nữ đứng đối diện nhau, một mặc y phục màu đỏ thẫm mà chàng nhận ra là Chu Muội Nương, một vận y phục màu đen, khuôn mặt hung dữ, tuổi ước chừng ngoài ba mươi. Người phụ nữ áo đen nói:

– Ngươi hạ độc thủ khiến em ta liệt cả người, giờ sống không bằng chết. Hôm nay ngươi còn dám dẫn xác đến đây đòi tiêu diệt cả Truông Mây, ta sẽ moi gan ngươi ra xem nó lớn đến cỡ nào mà dám ngông nghênh như vậy.

Chu Muội Nương nói:

– Em ngươi là một tên vô lại, ta không giết chết là đã nhân đức lắm rồi. Ta đã đến đây, ngươi muốn trả thù cho em ngươi thì cứ việc ra tay, đừng nhiều lời. Báo danh đi!

Người áo đen cười khẩy một tiếng nói:

– Ta là Thi Chân, đệ tam nương của Truông Mây này. Giờ ta báo thù cho em ta đây.

Nói xong ả rút song đao ra, hoành bộ thủ thế. Ánh đao sáng lóe dưới ánh mặt trời ban mai, khí thế hung hãn. Chu Muội Nương nhẹ nhàng rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, tiếng thép ngân dài chứng tỏ đó là một thanh kiếm quí. Nàng đứng thật ung dung, đốc kiếm cao ngang bụng, mũi kiếm chĩa thẳng vào yết hầu địch thủ. Tư thế tuy trông rất thanh nhã nhưng vô cùng vững vàng, kín đáo.

Bỗng nghe Thi Chân hét lớn một tiếng, chân phải bước tới, song đao đồng thời chém tạt ngang vào bụng đối phương theo thế Phượng Hoàng xuyên vân. Muội Nương thoái bộ thoát khỏi đường đao, mũi kiếm xoay một vòng tròn đâm xéo vào vai trái của địch. Thi Chân tay trái dùng thanh đao gạt mạnh vào lưỡi kiếm, đồng thời chân bước tới trước, xếp đao theo cánh tay phải thốc ngược từ dưới lên. Muội Nương tung người nhảy lùi ra sau, miệng la lớn:

– Hay lắm!

Thi Chân ra chiêu thắng lợi đâu chịu bỏ lỡ cơ hội, ả tiếp tục lướt tới, song đao đâm thẳng vào mặt đối phương. Lối đánh nhanh và nhập nội, lại tấn công liên hoàn với những đường đánh thốc từ dưới lên và chéo ngang hiểm hóc buộc Chu Muội Nương phải tránh né rồi rơi vào thế hạ phong. Chu Muội Nương vì một phút khinh địch đã để lỡ tiên cơ, tay áo trái bị lưỡi đao chém rách một đường dài. Nàng tức giận hét lớn một tiếng, tung người lên cao rồi từ trên không vạch liên tiếp hai đường kiếm chụp xuống đầu Thi Chân. Ả thất kinh vội đưa song đao lên đỡ, nhưng đường kiếm thứ hai quá hiểm ác nên đành phải ngã người lăn ra xa mới thoát được đường kiếm. Sau đó, ả tung nhanh người đứng lên, nét kinh hoàng và giận dữ lộ rõ trên khuôn mặt. Muội Nương chân vừa chạm đất đã lướt ngay tới trước, tay kiếm tung ra một đòn sấm sét, kiếm ảnh bao trùm cả người Thi Chân. Thi Chân như con thú dữ bị thương, hét lớn một tiếng, song đao tấn công vào vùng kiếm ảnh, cách đánh hết sức liều lĩnh, quyết chết cùng đối phương. Muội Nương hét lớn:

– Ngươi muốn chết!

Rồi nàng xoay người né, tay kiếm đồng thời quét ngang một đường tựa như thế Hoành tảo thiên quân của côn pháp. Nàng sử dụng chiêu này rất đúng lúc nên tuy rằng đó là một chiêu thức tầm thường nhưng thật hiểm hóc. Thi Chân tấn công lỡ bộ không sao né tránh được nên đành để mũi kiếm quét ngang hông một đường dài thấu ruột. Ả rên lên “ui cha” rồi tay trái buông đao ôm bụng, máu tuôn xối xả. Muội Nương chống kiếm đứng giữa sân hỏi:

– Còn ai muốn ra chịu chết nữa không?

Chú Nhẫn vội sai bọn thủ hạ băng bó vết thương cho Thi Chân. Hồ Bân chậm rãi bước ra sân, ôm quyền nói:

– Hồ Bân ta chưa bao giờ giao đấu với nữ nhân, nhưng hôm nay đành phá lệ rồi.

Muội Nương nói:

– Kể ra ngươi cũng có chút khí phách nam nhi, tiếc rằng không đem tài trai ra giúp nước lại đi làm đạo tặc tác hại dân lành.

Hồ Bân ngửa mặt lên trời cười ha hả nói:

– Nói hay lắm! Cô nương cho rằng những tên quan lại của triều đình hiện nay, những người mà cô nương nghĩ họ đang giúp nước đó so với bọn ăn cướp như chúng ta, ai là người ăn cướp của dân lành nhiều hơn?

Muội Nương đanh nét mặt lại đáp:

– Tham quan cũng chỉ một thiểu số nào đó thôi, ngươi không thể vì một vài tên tham quan mà vơ đũa cả nắm, qui tội cho triều đình.

– Thời buổi này mười người làm quan đã hết chín kẻ là bọn ô lại. Cô nương mới từ trong cửa phú quí bước ra đời làm sao nhìn thấy hết những điều tác tệ mà bọn tham quan đang hà hiếp bá tánh? Bọn ta trước cũng là lão bá tánh lương thiện nhưng bị chúng áp bức đến cùng đường nên mới làm ăn cướp thôi. Quan lại ăn cướp trắng trợn công khai lại được luật pháp che chở, bọn ta chỉ là những kẻ cùng đường cướp cạn nuôi sống bản thân qua ngày thì bị người đời như cô nương đây chửi bới. Sao mà hẹp hòi nông cạn đến vậy.

Lía nghe Hồ Bân biện luận, trong lòng nảy sinh thiện cảm với hắn và đám cướp Truông Mây này. Chu Muội Nương bĩu môi nói:

– Ngươi đừng dùng miệng lưỡi che lấp hành vi của mình. Ngươi cầm đao múa gươm sao không giỏi chém đầu bọn tham quan ô lại kia đi, lại dùng nó chèn cổ bá tánh để cướp giật?

Hồ Bân nghe câu hỏi sắc bén của cô gái mặt biến sắc, nhưng hắn không ngần ngừ mà trả lời ngay:

– Cô nương bảo ta gặp tham quan thì chém, nếu ta chém chết hết bọn chúng thì còn ai làm việc cho phủ Chúa này?

Muội Nương nghe Hồ Bân trả lời cũng sắc sảo thì đuối lý nên nổi giận. Mặt nàng đỏ hồng lên trông càng đẹp hơn.

– Đừng nhiều lời! Ta đã đến đây là quyết phá cho bằng được sào huyệt ăn cướp này. Hãy dùng lý của kẻ mạnh mà phán xử!

Hồ Bân cười:

– Cô nương đã nói vậy thì tôi cũng phải vâng lời thôi. Đao kiếm vô tình xin đừng trách. Mời!

Châu gia ở Phù Ly nổi danh thiên hạ đã bao đời, Hồ Bân không dám coi thường. Hắn rút thanh hổ đầu đao ra cầm nơi tay ngưng thần thủ thế. Lía nhìn cách cầm đao thủ thế của Hồ Bân thì thầm khen: “Tên này thuộc hàng danh thủ về đao pháp, e rằng vị tiểu cô nương kia sẽ thất bại thôi!” Kiếm tuy là vua trong các loại binh khí nhờ vào sự linh động nhẹ nhàng của nó nhưng vì nhẹ nên người sử dụng kiếm phải có nội lực cao thì mới có thể phát huy hết lợi thế, nhất là khi đối đầu với những vũ khí nặng như đao, côn…

Chu Muội Nương cũng nhận ra Hồ Bân là tay cao thủ về đao nên sau khi ôm quyền chào xong nàng hét lớn một tiếng và xuất liền ba chiêu tấn công cả trên lẫn dưới, cả tả lẫn hữu. Kiếm chiêu của nàng phát ra rất nhanh, kiếm quang đầy trời. Hồ Bân khoa thanh đao thành một vòng tròn dày đặc để đón đỡ ba chiêu kiếm đó. Muội Nương biết rằng không nên để đao của địch thủ đỡ thẳng vào kiếm của mình nên nàng liền di động thân ảnh quanh người địch thủ và đâm luôn mấy chiêu nữa. Mũi kiếm như những con rắn tinh khôn len giữa bóng đao công tới. Hồ Bân giật mình vũ lộng thanh đao nhanh hơn tạo thành bức tường bao bọc quanh người. Hắn lớn tiếng khen:

– Kiếm hay! Nhưng cô nương hãy coi chừng!

………..

(xem tiếp vào ngày mai)