Kỳ 124:

………..

Đao kiếm chạm nhau, tiếng thép ngân vang. Chu Muội Nương tay kiếm bị chấn động mạnh nên giật mình, biết rằng hôm nay đã gặp phải tay kình địch. Nàng quyết định giở ngay tuyệt học ra để tốc thắng. Nhưng chỉ trong một giây do dự đó của nàng, Hồ Bân đã đổi thế đánh. Thanh đao trong tay hắn như một ánh chớp tạo thành chiếc mống bạc chụp xuống đầu nàng, khí thế xẻ núi bạt sơn. Chu Muội Nương chân đạp cửu cung thoát khỏi vùng đao ảnh, tay xuất chiêu Cuồng phong lạc diệp như một trận gió lớn thổi ngang, kiếm quang chớp ngời vụt mạnh vào người địch thủ. Trước chiêu kiếm ác liệt đó, Hồ Bân không còn kiêng nể chuyện nam nữ nữa. Hắn hét lớn một tiếng, tràn người sang bên, thanh đao quét thành một đường dài nhắm thẳng vào thanh kiếm của Muội Nương. Thân thủ của hắn tuyệt nhanh, thế đao mạnh như bài sơn đảo hải. Một tiếng keng chát chúa vang lên, thanh kiếm trong tay Chu Muội Nương đã vuột khỏi tay nàng và lao thẳng đến chỗ Lía đang núp. Cả cánh tay của Chu Muội Nương bị chấn động, tê buốt, thân hình nàng loạng choạng dạt ngược về phía sau. Đúng lúc ấy, hai thanh đao trong tay của Thi Chân phóng vút ra, một trước một sau lao thẳng vào lưng nàng. Mọi người tại đấu trường, ngay cả Hồ Bân, nhìn thấy cũng chỉ kịp la hoảng một tiếng. Tất cả đều tin rằng hai thanh đao của Thi Chân sẽ cắm phập vào lưng Muội Nương không thể nào khác hơn được.

Nhưng ngay lập tức, cùng với tiếng la của mọi người là một tiếng hét lớn đến chói tai:

 – Coi chừng!

Rồi có tiếng xé gió của thanh kiếm bay đi nhanh hơn tên bắn, lao về hướng hai thanh đao. Choang! Dù khoảng cách khá xa nhưng một thanh đao đã bị thanh kiếm bắn trúng, cả đao và kiếm văng ra xa. Trong khi đó, thanh đao thứ hai của Thi Chân vẫn phóng vút tới. Chu Muội Nương khi nghe tiếng la vội lách thân hình sang bên nhưng đã chậm một chút, thanh đao thứ hai đã cắm phập vào hông nàng. Muội Nương rên lên một tiếng đau đớn, lảo đảo người muốn té. Thi Chân ám toán thành công vừa dợm người muốn xông tới kết liễu kẻ thù. Tức thì, một bóng người từ trong hàng cây cao đã lướt nhanh đến, miệng hét lớn:

– Ngừng tay!

Tiếng hét dội vào màng óc mọi người khiến ai nấy muốn điếc tai. Thi Chân thất kinh dừng lại. Người lạ mặt với chiếc nón rộng vành che khuất phần khuôn mặt dang tay đỡ Chu Muội Nương rồi điểm nhanh một số huyệt đạo trên người nàng, đặt nàng nằm xuống đất rồi rút mạnh thanh đao ra, máu theo đó vọt ra thành vòi. Người đó vội xé bỏ phần áo nơi miệng vết thương, thò tay vào bọc lấy thuốc rịt vào miệng vết thương, xé đôi chiếc khăn trên cổ mình cột chặt chỗ vết thương lại. Từ động tác phóng kiếm đến lúc băng ra đỡ Muội Nương, người lạ mặt thực hiện rất bình tĩnh, gọn gàng như ở đó không hề có mặt của đám cướp Truông Mây. Người lạ mặt chính là Lía. Chàng đang núp sau hàng cây lớn để quan sát trận đấu thì thanh kiếm của Muội Nương bị hất bay về phía chàng. Tiện tay chàng chụp lấy, khi thấy Thi Chân phóng đao ám toán Muội Nương chàng vội phóng thanh kiếm ra đỡ. Tiếc rằng chàng chỉ cản được một thanh đao. Muội Nương đau đớn muốn ngất đi nhưng vốn là cô gái cương mãnh nên nàng cắn răng chịu đựng. Nàng đưa ánh mắt biết ơn nhìn chàng trai lạ mặt. Cũng may nàng xoay người né tránh nên mũi đao mới không đâm trúng những bộ phận quan trọng trên người. Thi Chân lớn tiếng quát hỏi:

– Ngươi là ai?

Lía đưa tay bế Chu Muội Nương, trừng mắt nhìn ả lạnh lùng:

– Với thủ đoạn đánh lén của ngươi, lẽ ra ta phải dạy cho bài học nhưng vì gấp cứu người nên ta tha cho hôm nay. Các ngươi chờ đó. Ta sẽ trở lại.

Thi Chân chạm vào ánh mắt của chàng tự dưng không lạnh mà run, thoái lui mấy bước. Lía nói xong trở bước thật nhanh về phía rừng rậm. Khí thế và tiếng nói như chuông của chàng khiến cho tất cả mọi người có mặt tại hiện trường đều khiếp hãi trong lòng, không ai dám phản ứng gì cả. Hồ Bân lớn tiếng hỏi:

– Xin ông bạn lưu danh để ngày sau còn gặp lại.

Lía không quay đầu lại, nói lớn:

– Lía!

Cái tên nghe gọn lỏn nhưng đã gây một chấn động rất lớn cho tất cả đám cướp Truông Mây. Cha Hồ, chú Nhẫn và Hồ Bân đều biến sắc kêu lên:

– Lía! Lía ở Bá Bích thành à?

Lía đã khuất dạng sau rừng cây. Mọi người chợt nghe có tiếng ngựa hí vang rồi xa dần. Cha Hồ lo lắng nói:

– Chú Lía đã đến đây thì Truông Mây rắc rối to rồi đó.

Chú Nhẫn thắc mắc:

– Chẳng lẽ với bao nhiêu người đây cùng địa thế hiểm yếu này mà chúng ta lại sợ một mình hắn ư?

Cha Hồ nói:

– Bao nhiêu người đây chẳng khác nào đàn cừu non trước miệng cọp. Ngay khi chưa học võ mà chú Lía đã có thể một mình siết cổ chết con cọp đen to lớn. Mấy tháng trước đây, cả vị tổng binh phủ Quy Nhơn là Phan Ngọc Chánh, nổi danh là thiết côn vô địch mà cũng không chịu nổi Lía mười chiêu, phải kéo binh bỏ chạy thì bọn lâu la của chúng ta có làm được gì?

Hồ Bân hỏi:

– Chú định thế nào?

Cha Hồ đáp:

– Cứ đợi xem hắn đến với tư thế gì rồi sẽ định liệu.

– Tư thế gì thì cháu cũng phải đấu với hắn một trận cho biết tài cao thấp. Chỉ mới nghe thiên hạ đồn đoán mà đã sợ hãi bó tay thì còn gì là thân nam tử nữa.

Thi Chân chen vào:

– Hồ Bân nói đúng đó. Chết sống gì cũng phải thử qua mới biết. Hắn cũng chỉ có hai tay thôi mà, đâu phải ba đầu sáu tay gì đâu mà sợ.

Chú Nhẫn nói:

– Được, cứ chờ xem rồi sẽ tính.

…………..

(xem tiếp vào ngày mai)